Author: giangnguyen

  • Ánh trăng hiểu lòng tôi, và con đường cô độc của những giấc mơ

    Hôm nay trăng tròn. Có điều ở Sài Gòn nhiều đèn quá, nên ánh trăng cũng mờ nhòe. Em nhớ ngày rằm ở Bảo Lộc, ở ngôi nhà cũ nơi chưa từng có đèn đường. Những đêm trăng, em bước ra sân nhà, nhìn xuống bóng mình in rõ nét trên nền đất mà nghĩ bóng trăng là bóng nắng ban trưa, chỉ có điều lúc này cảnh vật xung quanh tối đen như tấm phim âm bản.
    Em những muốn mở lại bản nhạc “Ánh trăng hiểu lòng tôi”.
    Em và anh từng chia sẻ với nhau suy nghĩ về việc có ai đó thấu hiểu mình như trăng, không cần nói với nhau một lời mà thấu suốt nỗi lòng. Nhưng có phải trăng hiểu lòng em, hay chính em soi lòng mình dưới bóng trăng để hiểu chính mình? Thế thì em nào có lặng yên chút nào, nói nhiều là đằng khác.
    Và cũng sẽ chẳng có ai thấu hiểu mình, nếu mình không trải lòng ra. Cũng sẽ chẳng có ai yêu thương mình theo cách mình muốn, nếu mình không nói. Mỗi người chúng ta đều là những cá thể độc lập, với bức tường định kiến chất chồng trước mắt mỗi khi nhìn một sự vật. Đòi hỏi người khác nhìn một sự vật hiển hiện trước mắt giống y như mình thấy đã là điều bất khả, nói chi đến những cái không thấy được như nỗi lòng. Thế nên đòi hỏi một người thấu hiểu mình ngay cả khi mình không nói là điều rất không có căn cứ.
    Có những ngày nỗi buồn cũng bỏ ta đi, anh biết không. Đó là khi không còn từ gì có thể diễn tả cảm giác trong lòng được nữa. Chỉ lặng yên và trống trải như mặt hồ một ngày không gió, như căn phòng màu trắng dùng để nhốt tù nhân, như căn phòng im lặng với giọt nước nhỏ tí tách vào chiếc lon. Sự trống trải, có thể khiến người ta phát điên.
    Ngày ngày em vẫn dịch tài liệu. Bản gốc bên trái, bản dịch bên phải. Những con chữ đen rơi xuống khoảng trắng, như những viên gạch lát một con đường. Một, hai, ba, bốn. Tràn dòng ngang. Trái, phải, trái, phải. Xuống dòng. Sang trang. Xuống dòng. Sang trang. Con đường chữ dần trải dài, trải dài ra mãi.
    Em nghĩ về những con đường mà chúng ta đi. Nghĩ về duyên số, về định mệnh, về những thứ đã khiến chúng ta sánh vai đi cùng nhau trên một đoạn đường, rồi đến một lúc nào đó lại tách ra đôi ngả. Em nghĩ về tốc độ của hai người đi cùng nhau. Em luôn đi nhanh, hối hả. Anh chậm rãi, từ tốn. Lại có những ngày, em chỉ lặng lẽ đi bộ cầm nước, còn anh chạy bộ vòng vòng. Có lẽ ta chỉ sánh bước khi chậm rãi, còn khi rảo bước và tăng tốc, ta chỉ có thể tập trung vào mục tiêu phía trước, chẳng còn tâm sức đâu để mà để ý người đồng hành và cảnh vật hai bên đường.
    Em nghĩ về con đường của chính mình và con đường của anh. Nghĩ về những lối mòn mà xã hội đã đặt định và cách chúng ta đang vùng vẫy thoát khỏi nó để đi theo tiếng gọi của đam mê. Anh chọn cách rẽ ngang sang một lối đi khác. Em chọn cách đi hai chân trên hai con đường. Về bản chất, chúng ta rất giống nhau, đều là những kẻ mộng mơ và không an phận. Chỉ khác nhau ở chỗ phân bổ nguồn lực cho mơ và thực mà thôi.
    Loài người vốn sợ cái hư vô. Kẻ nào dấn thân vào hư vô, đám đông thường tìm cách kéo họ lại. Không phải họ lo sợ gì cho kẻ ấy, chỉ là kẻ ấy khơi lên nỗi sợ trong lòng họ.
    Hãy chăm lo bản thân mình thật tốt, trước khi mong chờ từ người khác. Mong anh vững vàng, và mong em cũng vậy. Để có thể đi hết con đường mình đã chọn. Một mình.
    Sài Gòn, 9/8/2017

    Trà Giang

  • “CHẤP”

    Ai đã từng gặp mình lúc đi học, đi làm hay đi hội thảo, có lẽ sẽ nhớ là mình luôn có một túi đựng viết rất to, có đủ thứ từ bút mực (đen, xanh, đỏ, mỗi loại ít nhất 2 cây), bút chì (chì gỗ, chì kim), bút xóa, bút dạ quang (đôi ba màu), bút lông kim (ngòi 0.01, 0.1)… tổng cộng khoảng mười mấy cây, thước kẻ, bookmark, tẩy, cộng thêm vài món đồ “thiết yếu” như dập ghim, bấm móng tay (tay mình hay bị xước măng rô), giũa móng tay, xịt thơm miệng (trong trường hợp sau khi ăn không đánh răng được), kem bôi trị côn trùng (mình hay bị côn trùng cắn), dầu gió (phòng khi đau bụng nhức đầu), vài viên kẹo (phòng khi đói)… Mình luôn chuẩn bị cho những cái “lỡ ra” như thế.

    Sau khi xem xong series “Visual Thinking” của chị Anh Dang, mình rất ấn tượng với câu “Less is more”, “càng nhiều càng rối”. Mình tinh giản số lượng bút trong túi xuống còn 2 cây bút mực, 2 cây bút chì, 2 cây viết dạ quang, 1 cây thước, 1 cục tẩy, bỏ vừa gọn trong một cái ví dẹp dẹp xinh xinh. Mình rất hài lòng vì điều đó.

    20841782_1343250079125740_1238130443221526291_n
    Sáng nay mình đi học muộn, luống cuống thế nào, mình đã bỏ quên luôn cả cái ví xinh xắn chứa đầy đủ “công cụ” ở nhà. Mình đã nghĩ: “Thôi rồi, giống chiến sĩ ra trận mà bỏ quên vũ khí quá”. Cảm giác khó chịu vì bất lực (không thể quay về nhà lấy bút, nơi học thì chắc chắn không ai có đầy đủ dụng cụ như của mình) gợn lên như một nếp nhăn trên tấm khăn trải bàn phẳng phiu.

    Mình hít thở sâu, nhớ đến câu nói mà sếp Viet Hung Nguyen từng chia sẻ việc cố gắng ngăn chặn cảm giác khó chịu chính là mình đang bị nó gây tác động, hãy cứ để nó đi vào và đi ra. Vậy nên, mình nghĩ về cái “nếp gấp” khó chịu đó, nhận ra hình như mình đang tập trung vào công cụ để viết (How) thay vì mục đích ghi chép sao cho rõ ràng, dễ nhớ (WHY). Vấn đề ở đây đã chuyển từ “làm sao có đầy đủ công cụ để viết” thành “làm sao để ghi chép một cách tốt nhất với các công cụ đang có?”. Nghĩ tới đây, mình có cảm giác đã nắm lại được quyền kiểm soát, cảm giác khó chịu tan đi, “nếp gấp” lại được vuốt phẳng.

    Mình nhìn quanh: có một cây viết bi của khách sạn. Lục thêm trong balo: có một cây viết mực nước màu xanh dương. Màu sắc có thể bổ sung sau, tạm thời mình có thể ứng biến với layout, bullets, kí hiệu, hình vẽ. Thước kẻ không có, có thể dùng cạnh bút, cạnh sổ, cạnh tập giấy note, điện thoại  =))) Mình nghĩ: “Vậy là đủ xài rồi”, và vui vẻ tập trung toàn ý vào bài giảng.
    Mình cảm thấy rất vui khi đã bớt “chấp”, bớt bám vào đồ vật để tìm kiếm an toàn. Mình nghĩ đến một người bám víu vào cái phao thay vì học cách để bơi. Với trải nghiệm hôm nay, có lẽ mình đã tự bơi được một chút, và giới hạn thế giới của mình lại mở rộng ra thêm một chút.

    17/8/2017

  • Challenge Accepted! 30 days of Vietnamese Cuisine

    Giáo trình: The Food of Viet Nam – Luke Nguyen

    Start: 6/9/2017

  • Thương nhau, tay nắm lấy bàn tay

    Sau những ngày điên cuồng vì một đôi bàn tay đẹp, mình chợt nhận ra rằng, ngoài đôi bàn tay ấy, mình không thích gì hơn ở người đó hết.

    Thỉnh thoảng, ta cũng có thể chiều chuộng cơn điên của mình một tí, để sau đó có chất liệu để ra quyết định, chứ chần chừ rồi lại nuối tiếc khôn nguôi.

    Có lẽ một lúc nào đó, mình sẽ viết về những thứ có thể khiến người ta rung động, nhưng không quên bổ sung thêm một vài gáo nước lạnh tạt vô mặt rằng, coi chừng ta chỉ yêu cái thứ đó, và thế là hết một cuộc tình.

    (2016 – 2017)

  • Haruki Murakami: Vậy thì tôi nên viết gì đây?

    Một bài viết thật hay cho những ai đang bế tắc trước cây viết 🙂

    Source: Haruki Murakami: Vậy thì tôi nên viết gì đây?

  • Nắm một ngón tay

    Mình dễ bị ấn tượng bởi những chàng trai có đôi bàn tay “đẹp”, với những ngón tay dài, trắng và mềm. Khi nhìn thấy đôi bàn tay của anh đồng nghiệp trong lớp học, tim mình thót lại, hệt như khi mình còn là cô bé lớp bảy bên cậu bạn cùng lớp cũng có đôi bàn tay đẹp như thế.

    Cái lợi của lớn lên, đó là mình đã có khả năng bình thản quan sát thay vì để mặc cho trái tim dẫn lối. Mình nhớ thương anh trai mình nhiều, thật vậy. Đến mức chỉ nhìn ngắm một bàn tay mà lòng mình rưng rưng muốn khóc. Mình không tự huyễn hoặc mình đâu, mình biết anh Hai đã đi xa, xa lắm. Nhưng mình thèm biết bao cảm giác tin cậy từ một người đàn ông trong gia đình, thứ đã lâu lắm rồi mình không còn có nữa.

    Mình nửa muốn chạm vào bàn tay ấy, nửa e dè không dám chạm vào. Mình sợ chạm vào một giấc mơ, mình sợ hình ảnh ấy biến mất như cái bóng trên mặt nước khi xao động. Thế nên mình chỉ dám nắm lấy một ngón tay út khi sang đường, và chỉ thế mà thôi.

    Mình nhớ bàn tay ấm cách hai múi giờ. Mình muốn nắm lấy bàn tay chai sần ấy. Liệu bàn tay ấy có còn muốn nắm lấy tay mình, thật sự muốn nắm tay mình đi hết chặng đường này?

    Mọi thứ vẫn ổn thôi, mình tin là vậy.

    Lòng mình cồn cào, mình mong được thương yêu.

    Trà Giang

    10.7.2017

     

  • Takes a lover who loves the moon

    take a lover
    who loves
    the moon
    for he’ll know
    how to love you
    when you are
    not so full

    Đêm nay trời quang, trăng tròn và sáng. Đặt cạnh ánh đèn điện sáng rực của thành phố, ánh trăng ngày rằm thật nhạt nhòa. Nhìn trăng tròn nơi này, mình lại nhớ biết bao ánh trăng mờ của một đêm trăng khuyết vài năm trước, khi ra bến xe lấy vé xuống Sài Gòn. Gian phòng chờ văng vẳng tiếng nhạc của bài “Ánh trăng hiểu lòng tôi”.
    Ngày qua ngày, mình từng bước vén màn sương. Nhưng cái lo âu của người đi trong sương, và cái lo âu của người thấy được biết bao chướng ngại hiển hiện trước mắt, thật khó nói cái nào đáng sợ hơn cái nào. Như lời thầy nói hôm nay, rốt cuộc thì việc giải thần thoại, dọn quang mảnh đất cho lý trí sinh sôi là một sự phát triển hay một sự thoái hóa?
    Thôi thì, còn cuộc đời ta cứ vui…
    Sài Gòn, 8/7/2017

  • Bàn tay hôn – The kissing hand

    Năm học mới đã bắt đầu trong khu rừng, nhưng Gấu mèo Chester không muốn đi học. Để xoa dịu nỗi sợ của Chester, Mẹ Gấu Mèo chia sẻ với cậu một bí mật của gia đình được gọi là Bàn tay hôn, để đảm bảo với cậu rằng tình yêu của bà sẽ luôn luôn có mặt bất kì khi nào thế giới của cậu trở nên đáng sợ.

    Bé Gấu mèo Chester đứng bìa rừng và khóc với mẹ: “Mẹ ơi, con không muốn đi học. Con muốn ở nhà với mẹ. Con muốn chơi với bạn của con, chơi đồ chơi của con, đọc sách của con, chơi xích đu của con cơ. Mẹ ơi, mẹ cho con ở nhà với mẹ đi mà”.

    Mẹ Gấu mèo cầm tay Chester lên và hôn lên tai bé. Bà nói thật dịu dàng:

    “Con yêu à, đôi khi ta phải làm điều ta không muốn làm. Ngay cả khi điều đó lúc đầu có vẻ lạ lẫm và đáng sợ. Nhưng con sẽ thích trường học sớm thôi.

    Con sẽ làm quen với bạn mới, chơi đồ chơi mới, đọc những quyển sách mới, chơi xích đu mới.

    “Thêm vào đó”, mẹ Gấu mèo nói tiếp

    “Mẹ có một bí mật tuyệt vời, có thể khiến những đêm của con ở trường cũng ấm áp và đầm ấm như ngày của con ở nhà.”

    Chester lau nước mắt và nhìn mẹ đầy háo hức:

    “Một bí mật ạ? Bí mật gì thế mẹ?”

    Mẹ Gấu mèo nói:

    “Một bí mật rất cổ xưa. Mẹ được nghe từ mẹ của mẹ, và bà thì lại được nghe từ mẹ của bà. Nó được gọi là “bàn tay hôn”.”

    “Bàn tay hôn? Cái gì thế hả mẹ?”

    “Để mẹ chỉ cho con xem nhé” – Mẹ Gấu mèo đáp. Rồi bà cầm lấy tay trái của Chester và xòe những ngón tay nhỏ ra, cúi mình đặt vào lòng bàn tay cậu một nụ hôn.

    Chester cảm thấy nụ hôn của mẹ lan tỏa từ bàn tay lên tới cánh tay, rồi lan đến tận trái tim. Thậm chí cả bộ lông xám và đen của cậu cũng râm ran với cảm giác ấm áp lạ kì.

    Mẹ Gấu mèo mỉm cười. Bà nói với Chester:

    “Từ giờ, bất cứ khi nào con cảm thấy cô đơn và cần một chút tình yêu từ gia đình, hãy áp tay lên má và nghĩ: “Mẹ yêu con”, và nụ hôn của mẹ sẽ chạm lên khuôn mặt của con, bao bọc con với suy nghĩ ấm áp đó.

    Bà nắm lấy tay Chester và xếp những ngón tay của cậu gói lấy nụ hôn của bà. Bà nói đùa:

    “Nào, bây giờ thì cẩn thận đừng làm mất nó nhé.

    Nhưng đừng lo, khi con mở tay ra để rửa thức ăn, nụ hôn của mẹ vẫn còn ở đó. Mẹ đảm bảo đấy”.

    Chester yêu bàn tay hôn của mình quá. Giờ đây cậu đã biết tình yêu của mẹ sẽ theo cậu đi bất cứ đâu, thậm chí cả khi đến trường.

    Đêm đó, cậu đứng trước cổng trường và suy nghĩ trầm tư.

    Bất chợt, cậu quay sang mẹ và cười:

    “Mẹ ơi, mẹ đưa tay cho con đi.”

    Chester đặt tay mẹ lên tay mình, và xòe bàn tay to thân thuộc ấy ra. Rồi cậu cúi mình, đặt vào lòng bàn tay mẹ một nụ hôn.

    Cậu nói với mẹ:

    “Giờ mẹ cũng có bàn tay hôn rồi đấy”

    Và cậu nói thật dịu dàng: “Tạm biệt”, “Con yêu mẹ”, rồi nhảy nhót quay đi.

    Mẹ Gấu mèo trông theo Chester chạy vụt qua một cành cây rồi vào trường học.

    Và khi tiếng cú huýt vang lên trong ngày đầu năm học mới, bà áp tay trái lên má mình và mỉm cười.

    Hơi ấm từ nụ hôn của Chester lấp đầy trái tim bà với những ngôn từ đặc biệt. “Chester yêu mẹ”, nó hát, “Chester yêu mẹ”.

    CON YÊU MẸ.

    Source: http://www.storylineonline.net/kissing-hand/

    Người dịch: Trà Giang

    TPHCM, 16.05.2017

  • Zero waste Home – Ngôi nhà không rác thải

    Đây là một cái hẹn với bé Lục Phạm Quỳnh Nhi từ một năm trước mà mãi đến giờ này mình mới bắt tay vào dịch. Đây cũng là một trong những nỗ lực tự cứu mình trước sự biến đổi khí hậu.

    Nguồn: http://www.zerowastehome.com/about/tips/

    Gia đình bốn thế hệ của tôi chỉ xả ra một lượng rác bằng khoảng một đồng xu mỗi năm, và bạn cũng có thể làm được! Dưới đây là 100 mẹo vặt để giảm lượng rác thải ra ở nhà bạn. Mỗi phần là một phiên bản cô đọng của một bài viết và một chương đầy đủ trong cuốn sách của tôi, vì vậy hãy tham khảo chúng nếu cần thêm thông tin. Đối với các sản phẩm được khuyên dùng, hãy truy cập vào các trang web hay ghé vào cửa hàng. 

    Trước khi bắt đầu:

    • Hãy trang bị một bình nước có thể tái sử dụng, vài chiếc túi vải bạt đựng thực phẩm (tote bag), túi vải, bình chứa và chai tái sử dụng được.
    • Thực hiện 5T một cách đúng đắn: Từ chối những gì không cần, Tiết giảm những gì cần thiết, Tái sử dụng những gì bạn tiêu thụ, Tái chế những gì không thể Từ chối, Tiết giảm hoặc Tái sử dụng, và Tiêu hủy (đúng hơn là ủ phân) những gì còn lại.

    BẾP

    1. Chào mừng đến với những đồ thay thế cho đồ dùng một lần (disposale)(giấy toilet, túi rác, giấy nến, giấy nhôm, dĩa, cốc dùng một lần): thay giấy toilet bằng vải/giẻ tái sử dụng, thay túi đựng sandwich bằng khăn nhà bếp hay hộp đựng không rỉ, không dùng túi rác (rác ướt hầu hết có thể ủ thành phân)
    2. Mua hàng sỉ hoặc ở quầy (xem Zero Waste Grocery Shopping), mang theo túi tái sử dụng (hàng khô), hộp (hàng ướt như thịt, thức ăn, cá, phomat, dầu, bơ đậu phộng) và chai (dung dịch: dầu, dầu hào, dầu gội, dầu xả)
    3. Nếu không thể mua số lượng lớn, hãy tìm một nhà cung cấp (mang theo hộp đựng đối với kem, túi gối để đựng bánh mì, hay chai với đồ uống/rượu)… hoặc tự làm (mù tạt, dầu trộn salad, sốt, mứt, OJ (?-ND), khai vị, bánh quy, cà chua đóng hộp).
    4. Tới chợ nông thôn: họ sẽ lấy vỉ trứng và túi đựng trái cây về để dùng lại. Rau củ gần như không dùng đến túi nilon hay nhãn dán.
    5. Học cách yêu nước vòi (ND – ở Mỹ, nước từ vòi có thể uống trực tiếp)
    6. Sử dụng xà phòng thực vật castile (castile soap) (ND – cách làm xem ở đây) dạng lỏng số lượng lớn làm xà phòng rửa tay/rửa chén, baking soda để cọ rửa (để trong một hộp rắc tiêu Parmesan không gỉ ???) với một chiếc bàn chải có thể phân hủy (một chiếc bằng gỗ và có lông tự nhiên). Mua chất tẩy rửa cho máy rửa chén với số lượng lớn.
    7. Biến thùng rác thành thùng chứa phân  hữu cơ lớn. Dùng thùng chứa phân hữu cơ cỡ nhỏ làm thùng rác (trên thị trường, kích cỡ của hai thứ này là tương đương nhau).
    8. Dùng lại đồ ăn thừa trước khi chúng hỏng. Rà soát lại tập công thức và chỉ giữa lại những công thức có thể làm được mà không tạo ra thêm rác thải.
    9. Đầu tư vào một cái nồi áp suất (giảm thời gian nấu xuống còn một nửa).
    10. BẠN CŨNG CÓ THỂ … tái sử dụng những trang giấy in một mặt để ghi danh sách mua sắm và việc lặt vặt, dùng nước rửa rau để tưới cây, mở lò nướng sau khi nướng bánh vào mùa đông (mát lò, ấm nhà)…

     

  • Chuyện tập Kendo nghiệp dư

    Nhiều người hỏi tôi tại sao đến với Kendo. Một môn thể thao thô bạo, ứng dụng (có vẻ) không nhiều, tốn kém, và cộng đồng thì bé xíu.

    Đa số trường hợp, tôi sẽ trả lời một cách chung chung: “Tập cho khỏe”. Thường nó sẽ dẫn đến câu hỏi tiếp theo: “Tại sao (là con gái) không tập môn nào nhẹ nhàng hơn? Thể dục nhịp điệu, yoga, chạy bộ, cầu lông, bóng bàn, tennis?”

    Để trả lời cho câu hỏi đó, tôi chỉ biết cười trừ.

    Hôm nay, nhân một ngày bình thường, hoặc đặc biệt theo một nghĩa nào đó, tôi nghĩ mình cần trả lời câu hỏi “Tại sao tôi đến với Kendo?” một cách nghiêm túc, trước hết là để xác nhận câu trả lời cho bản thân, sau đó là để giải thích cho mọi người.

    Để bắt đầu, tôi nghĩ cần phải ngược về quá khứ một chút, về nền tảng của tôi.

    Tôi của ba năm trước (2014) là một người không hề yêu thích vận động về mặt thể chất. Giữa vận động tay chân và vận động đầu óc, tôi chọn đầu tư nhiều hơn cho đầu óc vì thấy khả năng được công nhận (được khen) sẽ cao hơn. Việc đầu tư tập trung vào học hành, đọc sách giúp tôi có một vị trí khá cao trong lớp và cũng đạt được vài giải thưởng trong các cuộc thi.

    Tuy nhiên, mãi đến tận những năm cấp ba, tôi mới nhận ra một điều rằng: những bạn học tốt nhất không bao giờ là những người chỉ chăm chăm vào việc học. Họ luôn tập luyện một hoạt động thể chất nào đó: võ, bóng rổ, bóng đá, cầu lông, bóng bàn. Họ cân bằng, điềm tĩnh, dẻo dai và thật sự rất đáng nể. Còn tôi, yếu ớt, mệt mỏi và dễ chán chường. Đó là lúc tôi bắt đầu nhận ra tầm quan trọng của việc rèn luyện thể chất.

    Khi lên đại học, tác hại của việc không rèn luyện cơ thể bắt đầu lộ rõ. Sống tự lập ở một nơi xa lạ, không người thân, việc học hành căng thẳng, tôi nhanh chóng sụt cân và thường bị hụt hơi. Tuy nhiên (lại tuy nhiên), tôi LƯỜI, do đó luôn có lý do nào đó để không tập thể dục thể thao. VÌ không có không gian, VÌ không có thời gian, VÌ không có điều kiện tài chính để sắm dụng cụ, VÌ abc xyz…

    Năm 2014, tôi tình cờ quen một người bạn đặc biệt. Tôi đến sân tập Kendo để xem anh tập luyện. Vì anh, tôi đi rất chăm, hiếm khi bỏ một buổi tập nào của lớp Kendo, cũng như đi đến hầu hết mọi buổi tụ tập ăn uống, và không bỏ xem một giải đấu nào suốt từ đó đến nay. Tôi mất vài tháng để có thể không nhăn mặt khi nghe tiếng kiếm tre đập vào nhau chan chát và tiếng la hét, hơn nửa năm nữa để chấp nhận được việc cầm cây tre đánh vào đầu, vào tay, vào thân là chuyện bình thường, và có lẽ là gần hai năm để có đủ sự tò mò và háo hức cầm cây kiếm tre giơ lên và đánh xuống. Đó là một khoảng thời gian rất dài để tôi chuẩn bị tinh thần, được động viên và ép buộc đủ nhiều để bớt sợ và tự tin rằng việc cầm kiếm lên và đánh là một hình thức rèn luyện bản thân, không phải là đánh nhau, không phải là tấn công, không phải là làm đau người khác.

    Hai năm ngồi bên lề sân tập là hai năm tôi gom nhặt những câu chuyện, những bài học liên quan đến việc học Kendo và việc rèn luyện bản thân nói chung. Những câu chuyện anh kể, những bài học anh dạy tôi thường lấy ví dụ có liên quan đến Kendo. Thông qua Kendo, những lý thuyết về việc rèn luyện bản thân trở nên rõ ràng và cụ thể, có thể kể đến như việc chỉn chu từ những điều cơ bản nhất, thả lỏng, chú tâm, đúng quy trình, tôn trọng, kiên nhẫn, và tự tìm ra con đường phù hợp cho bản thân trong quá trình đi tìm cái tôi.

    Một năm tập luyện đều đặn, tôi được trải qua cảm giác “ngộ đạo”. Bài học đầu tiên đến khi tôi bị thầy đánh đau đến khóc nhưng không thể lau được mắt vì đang đội men che kín mặt. Bình thường thầy rất nương tay vì tôi là con gái và cũng mới tập chưa lâu, nhưng lúc đó thì thầy đã mệt và không còn để ý xem đối phương là ai nữa. Thầy đánh xuống bằng thực lực của thầy, đau buốt tận óc và ép tôi chạy tới. Tôi quay lại và thực hiện đòn tấn công, nước mắt vẫn chảy tràn. Giây phút đó, tôi chợt nhận ra rằng: “Đời sẽ chẳng vì mình yếu đuối mà nhẹ nhàng hơn chút nào đâu”. Và chỉ có một cách để sống thôi, là đứng lên mà chiến đấu với đời. Từ lúc đó tôi không còn né tránh nữa, cả đòn đánh của đối phương, cả những công việc tôi không thoải mái khi làm (gọi điện thoại cho người lạ, xử lý số liệu, nói chuyện với một người mà tôi không thích…). Tôi nhận ra mình có thể làm việc nhiều hơn, tốc độ xử lý công việc nhanh hơn, và yêu đời hơn.

    Bài học thứ hai tôi nhận được là vào ngày hôm nay. Anh dẫn tôi đến một buổi đấu tập sau một giải đấu. Buổi sáng chúng tôi đã có một buổi tập khá nặng với câu lạc bộ của mình, tôi đã bị đánh bầm hông (khá là đau), nên mặc dù đã mang giáp đến thì tôi vẫn khá ngần ngừ với việc có nên đi ra đấu tập không (đồng nghĩa với việc bị đánh thêm vài chục cú nữa vào vết thương của mình). Anh thì đã thay đồ, mặc giáp và bắt đầu tập với vài người bạn. Tôi nhìn chàng trai đang đấu trên sân, nghĩ về ba năm qua của mình.

    Tôi nghĩ về những ngày ngồi bên rìa sân. Từ một người quan sát thế giới của anh, cho đến khi từ từ bước vào thế giới đó. Tôi nghĩ rằng khi cầm kiếm, mặc giáp, đường hoàng đứng trước mặt anh với tư thế của một đối thủ, tôi đã thực sự ở trong thế giới của anh với tư cách là một thành viên trong đó. Tôi muốn đấu với anh một lần, trước mặt mọi người, cả lạ lẫn quen, để khẳng định với bản thân một điều rằng: “Em đã thực sự ở trong thế giới mà anh đang sống.”

    Tôi thay đồ, mặc giáp và vào sân. Chặng đường ba năm gói lại thành một quãng thời gian từ lúc đứng trên khán đài đến khi cùng anh so kiếm. Bị đánh thì đau, rất đau. Tôi vẫn tiếp tục lao tới, hét lên và đánh xuống. Nước mắt chảy, vì đau. Vì biết rằng sẽ còn lâu lắm anh mới lại ở gần để có thể cùng mình tập luyện thế này. Vì tiếc nuối quãng thời gian dài đã không chủ động để đến gần anh hơn chút nữa.

    Tôi nghĩ về quá trình một con người quyết định và theo đuổi một ước mơ. At first, we fear. Then, we fight. We fail. And we fight again. Till the end.

    Tôi đã đem một số trong những chuyện tôi vừa kể trên đến những buổi phỏng vấn tuyển dụng, và ngạc nhiên thay, tôi thấy nhà tuyển dụng lắng nghe rất chăm chú khi tôi chia sẻ về những bài học mình rút ra được trong quá trình học kiếm đạo. Vậy thì, Kendo thật sự tạo ra được giá trị gia tăng cho tôi đấy nhỉ (*cười*).

    Những ngày sắp tới, người tạo động lực để tôi đi tập Kendo sẽ bay đến một chân trời khác cách tôi hai múi giờ. Ngày trước tôi sẽ tự hỏi: “Giờ không có anh ở đây, có đi tập Kendo không nhỉ?”. Nhưng lúc này, tôi sẽ nói với anh: “Em vẫn tiếp tục tập luyện, dù thế nào đi nữa.”

    Sẽ còn xa mới có thể xem tôi là một người tập luyện Kendo nghiêm túc. Tôi hay mệt và phải ngồi nghỉ giữa chừng. Một tuần chỉ tập một buổi hai tiếng. Không có hứng thú (hay nói đúng hơn là vẫn chưa vượt qua được nỗi sợ) thi đấu trong các giải đấu. Nhưng tôi vẫn giữ một niềm yêu thích dành cho Kendo, một cảm giác “muốn đi tập”, “muốn chiến đấu”, muốn rèn luyện cho đường kiếm của mình dứt khoát, và quan trọng nhất là muốn bản thân mình ngày càng hoàn thiện hơn. Vậy nên, tôi sẽ cứ giữ thái độ tập Kendo “nghiệp dư” này, và tiếp tục, tiếp tục rèn luyện. Như vậy, có lẽ một lúc nào đó tôi sẽ “ngộ đạo” chăng?

    Như vậy, trả lời cho câu hỏi tại sao tôi tập Kendo, lý do của tôi có thể nói ngắn gọn như thế này: Tôi quyết định đi tập là vì người tôi thương muốn vậy. Tôi quyết định tiếp tục tập là vì bản thân tôi muốn thành người tốt hơn. Đơn giản là vậy đó.

     

    Còn tại sao tôi lại tập Kendo mà không phải môn nào khác à? Vì lỡ gặp nó đầu tiên và tiếp xúc với nó quá nhiều chứ sao :))

    Trà Giang, 10/4/2017