take a lover
who loves
the moon
for he’ll know
how to love you
when you are
not so full
Đêm nay trời quang, trăng tròn và sáng. Đặt cạnh ánh đèn điện sáng rực của thành phố, ánh trăng ngày rằm thật nhạt nhòa. Nhìn trăng tròn nơi này, mình lại nhớ biết bao ánh trăng mờ của một đêm trăng khuyết vài năm trước, khi ra bến xe lấy vé xuống Sài Gòn. Gian phòng chờ văng vẳng tiếng nhạc của bài “Ánh trăng hiểu lòng tôi”.
Ngày qua ngày, mình từng bước vén màn sương. Nhưng cái lo âu của người đi trong sương, và cái lo âu của người thấy được biết bao chướng ngại hiển hiện trước mắt, thật khó nói cái nào đáng sợ hơn cái nào. Như lời thầy nói hôm nay, rốt cuộc thì việc giải thần thoại, dọn quang mảnh đất cho lý trí sinh sôi là một sự phát triển hay một sự thoái hóa?
Thôi thì, còn cuộc đời ta cứ vui…
Sài Gòn, 8/7/2017
Leave a Reply