Mình dễ bị ấn tượng bởi những chàng trai có đôi bàn tay “đẹp”, với những ngón tay dài, trắng và mềm. Khi nhìn thấy đôi bàn tay của anh đồng nghiệp trong lớp học, tim mình thót lại, hệt như khi mình còn là cô bé lớp bảy bên cậu bạn cùng lớp cũng có đôi bàn tay đẹp như thế.
Cái lợi của lớn lên, đó là mình đã có khả năng bình thản quan sát thay vì để mặc cho trái tim dẫn lối. Mình nhớ thương anh trai mình nhiều, thật vậy. Đến mức chỉ nhìn ngắm một bàn tay mà lòng mình rưng rưng muốn khóc. Mình không tự huyễn hoặc mình đâu, mình biết anh Hai đã đi xa, xa lắm. Nhưng mình thèm biết bao cảm giác tin cậy từ một người đàn ông trong gia đình, thứ đã lâu lắm rồi mình không còn có nữa.
Mình nửa muốn chạm vào bàn tay ấy, nửa e dè không dám chạm vào. Mình sợ chạm vào một giấc mơ, mình sợ hình ảnh ấy biến mất như cái bóng trên mặt nước khi xao động. Thế nên mình chỉ dám nắm lấy một ngón tay út khi sang đường, và chỉ thế mà thôi.
Mình nhớ bàn tay ấm cách hai múi giờ. Mình muốn nắm lấy bàn tay chai sần ấy. Liệu bàn tay ấy có còn muốn nắm lấy tay mình, thật sự muốn nắm tay mình đi hết chặng đường này?
Mọi thứ vẫn ổn thôi, mình tin là vậy.
Lòng mình cồn cào, mình mong được thương yêu.
Trà Giang
10.7.2017
Leave a Reply