Author: giangnguyen

  • Bên trong vỏ kén vàng – một giấc mộng của con tằm?

    Chàng trai dựng xe bên bờ suối, lột từng món quần áo trên người, và bước xuống dòng nước, để nước chảy tràn lên thân thể. Nhạc trỗi lên, và màn hình chuyển sang phần credit. Người ta chưng hửng: “Ủa hết rồi hả? Tâm đâu?”

    Nếu chỉ nhìn trên bề mặt, bộ phim thiệt quá sức khó hiểu. Người em đi tìm anh về chăm sóc cho đứa cháu mồ côi, chàng trai gặp được tình cũ, nhưng kết phim chẳng việc nào được giải quyết. Nhưng, đây đâu phải là phim bình thường mà đòi hỏi hết phim là mọi nút thắt đều được tháo? Đã gần một tuần trôi qua, mà ngày nào mình cũng ồ à trước những chi tiết bé nhỏ được cài cắm trong phim. Nhằm cung cấp một góc nhìn, mình cũng muốn thử làm tập làm văn coi sao 😀

    Sau đây là những biểu tượng đáng chú ý xuất hiện trong phim:

    1. Ngôi nhà và chiếc xe – cái tôi
      Trong tâm lý học, cả ngôi nhà và chiếc xe đều là biểu tượng của cái tôi. Chiếc xe tượng trưng cho phần lý trí, có thể điều khiển được. Ngôi nhà, trái lại, là cái gì đó vững chắc, cố định, là phần cái tôi được xây dựng từ khi còn bé thơ. Chỉ có những lúc Tâm ôm Đạo ngủ, anh mới được ngủ trong nhà. Những lúc không có Đạo, anh chỉ gặp những ngôi nhà khóa cửa (ngôi nhà ở chỗ sửa xe, ngôi nhà trong vườn gần suối), gió mưa, và anh chỉ có thể ngả lưng trên chiếc xe máy.
      Thiện cũng không phải có chiếc xe ngay từ đầu, nó là xe được Trung/bên trong cho anh mượn. Chiếc xe – lý trí đó là của một người lớn – cha của Hạnh và Trung để lại, có lẽ ngụ ý lý trí là được ông bà tổ tiên truyền dạy. Chiếc xe không tốt, nhiều lần bị hư hỏng phải sửa. Hiển nhiên, lý trí có phải lúc nào cũng khôn ngoan đâu?
      Trong cảnh cuối phim, người nông dân đến đánh thức Thiện khỏi giấc ngủ trên xe, và nói “Không có Tâm nào ở đây cả, và “xích cái xe ra để còn mở cửa”. Thiện phải dịch xe ra hai lần, người nông dân cũng nói “xích cái xe ra để mở cửa” đến hai lần. Có phải ngụ ý ở đây là Tâm không ở bên ngoài, anh phải dẹp lý trí của anh xuống, thì mới mở được cánh cửa vào ngôi nhà cái tôi của anh?
    2. Thiện & Thảo – animus & anima, hai mặt của một đồng xu
      Từ khi Hạnh mất, tuy côi cút nhưng Đạo không bơ vơ. Cậu bé luôn được Thiện bao bọc, rồi sau đó là được gửi cho Thảo. Thiện và Thảo, có lẽ đều ám chỉ đến tấm lòng thiện lương thơm thảo, là lòng tốt bẩm sinh mà mỗi con người được tin là đều có từ khi sinh ra.
      Khi animus – Thiện hướng tới thế giới bên ngoài, đi tìm kiếm một sự nghiệp, đi tìm “Tâm”, thì anima – Thảo đi tu, gìn giữ “đức tin”, chăm sóc cho Đạo, ở một nơi có tên là “Gia Lành”. Thật ngẫu nhiên, và cũng thật đẹp sao hai chữ “Gia Lành”, nơi có năng lượng nữ tính êm ái, dịu dàng chăm sóc cho cậu bé “Đạo” tội nghiệp.
      Ở cuối cuộc hành trình tìm Tâm, Thiện gặp một người phụ nữ, cùng một đứa trẻ trong một chiếc sân đầy những chiếc kén vàng. Người phụ nữ nghe chừng là người chăm lo cơm nước cho Tâm, và cô hứa sẽ dẫn anh đi tìm Tâm. Ở đây, chiếc xe – lý trí của anh được nước gột sạch, và anh được dẫn vào một khu vườn um tùm rậm rạp như một khu rừng. Người phụ nữ để anh lại cùng đứa bé, nói là để cô đi tìm Tâm cho. Anh bế đứa trẻ đến bên suối, và nghe tiếng của Đạo văng vẳng: Chú Thiện, chú Thiện.
      Tại sao lại là đứa trẻ trong kén? Tại sao Thiện lại không tự đi tìm Tâm được mà phải để cho người phụ nữ ấy đi tìm? Tại sao Thiện lại nghe được tiếng của Đạo khi bế đứa trẻ đứng bên suối (sau khi đã bỏ lại chiếc xe)?
      Với năng lượng animus và lý trí, Thiện không tìm được Tâm. Chiếc xe – lý trí của anh cũng mỏi mệt, rệu rã và đầy bùn đất. Chỉ ở bên “tính nữ”, bên trong “ngôi nhà” – cái tôi tuổi thơ, anh mới có thể gột sạch lý trí, và cũng chỉ có “tính nữ” – người phụ nữ ấy, mới đem đến hi vọng tìm được Tâm.
      Đứa trẻ được cuốn bên trong chiếc chăn vàng, trông hài hòa một cách tuyệt vời với những chiếc kén vàng trong sân. Trong khi Hạnh một mình chăm lo cho Đạo mà chẳng có Tâm, thì Tâm rút vào rừng sâu, trở nên bất động và vô hình trong mắt người ngoài, bị hiểu lầm một cách trầm trọng nhưng chẳng thể thanh minh. Không ai biết trong chiếc kén vàng kia, con tằm mơ gì. Cũng không ai biết ngoài hành động, thì trong tâm chứa gì.
      Chỉ có đi cùng người phụ nữ, và đứa trẻ, Thiện mới có thể tìm Tâm. Anh không tìm được “Tâm” bên ngoài, nhưng anh tìm được “tâm” mình, bằng cách bỏ lại chiếc xe – lý trí, bằng cách lột bỏ quần áo – những lớp mặt nạ, và bước xuống nước – để cho vô thức bao bọc mình.
    3. Cụ Lưu và bà cụ ở tiệm sửa xe – Nhà thông thái
      Cụ Lưu là một nhân vật kỳ lạ. Cụ chăm sóc hậu sự cho Hạnh, nhưng không sống bằng nghề đó. Cụ cho Thiện thấy một thế giới riêng đã từng oanh liệt, nhưng “Khi tôi chết, hãy đốt những thứ này c ùng tôi”. Cụ thể hiện một thái độ sống bình thản trước những điều đang và đã suy tàn. Hạnh đã chết. Chúng ta có thể tiếc thương Hạnh, khâm liệm, đọc kinh, cầu nguyện, nhớ nhung, nhưng nói cho cùng, điều chúng ta có thể làm chỉ là chấp nhận rằng điều đó đã không còn.
      Bà cụ ở tiệm sửa xe đem đến những câu hỏi và nhận xét thú vị về đời sống hiện tại. Cụ hỏi Thiện rằng sao bây giờ anh mới đi tìm Tâm. Tại sao đến giờ anh mới nghĩ đến việc tìm kiếm một linh hồn. Ta đâu biết thế giới này hôi thúi, bởi ta đã quá quen. Nhưng nếu ta tách mình ra khỏi thế giới này một chút, ta sẽ biết được một góc nhìn khác. Đó là bước “lùi lại” trong triết học, để có được cái nhìn đầy đủ hơn về thế giới.
      Tóm lại, cụ Lưu và bà cụ ở tiệm sửa xe, một nam và một nữ, cả hai đều là hai nhà thông thái đúng nghĩa.
    4. Nước – vô thức
      Nước xuất hiện ở nhiều hình thức trong phim. Là nước nhỏ giọt trong những ngôi nhà hoang, nước dâng lên từ dưới sàn trong căn nhà cũ đầy những tấm lưới sắt rách nát. Là màn sương lảng bảng mịt mờ trên đường, trong vườn. Là mưa, mưa rất lớn, đổ xuống đầu nhân vật. Và cuối cùng là nước trong dòng suối mát lành.
      Nhân vật của chúng ta bị nước dội lên người một cách bị động, nhưng cho đến cuối cùng, anh đã chịu đắm mình vào nước – vào vô thức. Mừng cho anh, cho cái tôi nghe được tiếng gọi, tiếng gà bên trong, tiếng Đạo.
    5. Tiếng chuông, tiếng gà
      Thảo năm xưa đã gửi chiếc chuông cho Thiện trước khi anh đi lập nghiệp. Khi anh quay về gửi Đạo cho cô, anh cũng gửi lại cho cô chiếc chuông. Trước khi cho Đạo đi ngủ, Thiện cũng cho cháu rung chuông. “Khi rung chuông, một thiên thần sẽ có thêm đôi cánh.” , và tiếng chuông cũng là tiếng động tỉnh thức tâm can.
      Có tác dụng ngang với tiếng chuông, là tiếng gà gáy. Trung – em Hạnh nuôi nhiều gà, và anh có một con gà mồi chuyên dùng để dụ gà rừng. Con gà mồi cất tiếng gáy, trong rừng vọng lại một tiếng gáy, rồi con gà mồi lại cất tiếng gáy, con gà trong rừng đáp lại một tiếng gáy, cứ như thế suốt một đoạn dài cho đến khi con gà trong rừng bước ra, có một cuộc ẩu đả dữ dội với con gà mồi.
      Tiếng gà nhà kéo con gà từ trong rừng sâu vô thức ra ánh sáng. Nhưng trước khi con gà rừng bước ra khỏi rừng, cả hai con phải trò chuyện với nhau thật lâu, và khi gặp nhau thì giữa phần “nhà” và phần “rừng” cũng choảng nhau dữ dội. Chỉ khi Trung đến, hai con gà mới thôi cấu xé. Cuộc gặp gỡ giữa phần tối và phần sáng trong mỗi người có lẽ cũng mâu thuẫn như thế.
    6. Một chút suy nghĩ về đức tin
      Hạnh là hành động, việc làm, là cái thể hiện ra bên ngoài của “đức”. Cái hành động thể hiện ra bên ngoài đã không còn. Chỉ có Thiện bảo bọc cậu, rồi sau này là Thảo – là lòng tốt bẩm sinh trong lòng mỗi người.
      Hạnh mất một cách đột ngột, được đưa về bên ngôi nhà có đứa em tên Trung. Trung là bên trong, bên trong luôn có tiếng gà gáy – như tiếng gọi của lương tri.
      Dưới góc độ là một người mẹ, có lẽ Hạnh vẫn còn lẩn khuất đâu đó bên con mình, qua chú bướm bay ngang trong buổi đọc kinh, qua con ruồi đậu trên chiếc đồng hồ buổi tối. Dưới góc độ ẩn dụ, tuy hành động lớn không còn, nhưng những hành động bé nhỏ thì vẫn ở đó.
      Chú chim sẻ ướt sũng trong đêm mưa được Thiện cưu mang, và được chôn cất cẩn thận. Hạnh cũng được Thiện, Trung, Lưu lo phần hậu sự. Đạo bơ vơ, nhưng được Thiện và Thảo chăm sóc. Ta có thể nghĩ đến là, dù những thực hành liên quan đến tôn giáo như đi nhà thờ, cúng kiếng đang mất đi, nhưng chỉ cần lòng tốt, và cái lòng tốt đó hướng tới việc tìm kiếm cái Tâm, thì không lo Đạo suy tàn.

    Nói tóm lại, nếu tách rời nhân vật khỏi các mối quan hệ, chỉ dùng tên, ta có thể tóm tắt phim như một câu chuyện ngụ ngôn như sau:

    Đạo là con của Hạnh (hành động) và Tâm (linh hồn). Tâm bỏ đi, Hạnh đã mất, để lại Đạo bơ vơ. Thiện đưa Đạo về nhà “Trung” (bên trong/ở giữa). Hạnh được Lưu (kỉ niệm/ký ức) lo hậu sự. Thiện gửi Đạo cho Thảo để đi tìm Tâm, để Tâm lo cho Đạo. Anh bị hỏi “Sao bây giờ anh mới đi tìm linh hồn/Tâm”? Một người phụ nữ và đứa trẻ dẫn anh đi tìm Tâm. Anh không tìm được Tâm/linh hồn của mình ở bên ngoài, nhưng nghe được tiếng Đạo, và quyết định bỏ lại chiếc xe/lý trí lẫn quần áo/mặt nạ.

    Như vậy, mình nghĩ chìa khóa để hiểu được bộ phim này, theo thiển ý của mình:

    1. Chấp nhận rằng đây là một giấc mơ, hoặc một cuộc diễn biến trong nội tâm của nhân vật, chỉ như vậy mới không sốc trước những cảnh chuyển =))
    2. Chú ý đến những nhân vật được đặt tên và ý nghĩa của những cái tên, ai được đặt tên, người đó có ý nghĩa quan trọng trong mạch phim
    3. Những phân đoạn chậm, hãy thử nhắm mắt lại một chút và nghe trong lòng mình, đừng hỏi sắp tới có gì, tại vì hong biết có gì sắp tới đâu, thiệt 😛

    Thiệt thà mà nói, phim không dễ coi. Bạn mình nói: quay phim 10 điểm, tiếng động 9 điểm, nội dung không hiểu nên không chấm được. Khi mình coi cũng thấy vài bạn ngủ giữa phim, nhưng mình thì rất mê, có lẽ vì mình đã đọc qua về giải mã giấc mơ và trị liệu biểu tượng nên có thể kết nối được một chút để diễn giải. Dù đúng dù sai, mình vẫn rất thoả mãn khi bóc tách từng chút như vậy ^^

    Lý do gì khiến mình đi coi “Bên trong vỏ kén vàng”? Thứ nhất là vì nghe nói nó quay ở Bảo Lộc, nơi mình sinh ra và lớn lên; thứ hai, mẹ mình đã gắn bó cả một đời với những con kén trong ngành công nghiệp ươm tơ dệt lụa nổi tiếng của thành phố này. Nếu đem nguyên xi kì vọng đó mà coi thì sẽ chưng hửng vì 1) phim quay ở Di Linh là chính, 2) kén xuất hiện trong 1 cảnh hà, nhưng mình rất hài lòng để chấm bộ phim 10/10 vì phim cho mình một chuyến du hành về tuổi thơ, với những âm thanh và cảnh quay đẹp đến nhói lòng, và một hệ thống ẩn dụ cực kì phong phú để mình ngẫm nghĩ và trầm trồ mỗi lần kết nối được với một ý tưởng thú zị.

    20230815

    Trà Giang

  • #4 Là nhà

    Năm nay, mình mong gì?

    Đầu tiên, mình ước ai cũng có một mái nhà để về.
    Tại sao mình lại mong một điều tưởng chừng số đông đều có? Tại vì mình thấy mình những năm trước và nhiều bạn bè của mình trong hiện tại đang chơi vơi trong cảm giác “không nhà”.

    Hôm nọ, tụi mình ngồi trong quán cà phê. Hai cặp, một ở Việt Nam, một mới từ nước ngoài về. Tụi mình kể về kế hoạch ăn tết năm nay, trong tiếng nhạc của Đen Vâu:
    “Thành công đi về nhà, thất bại đi về nhà”
    Bạn mình cười cay đắng: “Đó không phải nhà anh, thành công đi về nhà, thất bại thì đi ra đường”.
    Mình không rõ chuyện gì đã xảy ra trong nhà bạn, nhưng cho dù là ba mẹ hăm vậy thiệt hay chỉ là dọa để tăng động lực cho tụi mình, việc tụi mình không tin rằng nhà là nơi an toàn để về là có thật. Bạn mình tránh tết mấy năm nay, bằng cách đi du lịch xuyên tết.
    Mùa xuân này, nếu có thể ước mong, mình mong ba mẹ, hay những người “ở nhà” có thể nói và thể hiện một cách tường minh với tụi mình rằng “dù có ra sao, ba mẹ luôn chào đón con về nhà”. Là câu nói, là việc để lại cho tụi mình cái tủ, cái giường, căn phòng trong ngôi nhà của ba mẹ.

    Và trước hết, chúng ta hãy là người nói ra điều mình mong ở ba mẹ nhen. Bởi có khi ba mẹ không biết 😀


    Thứ hai, mình ước tụi mình sẽ được nhận những lời chúc “cá nhân hóa” hơn.

    Lời chúc ấm lòng nhất năm nay mình nhận được là như vầy: “Cô chúc tụi con mạnh khỏe, luôn yêu thương nhau. Chuyện con cái cô từ từ chúc, vì biết tụi bây đang lo làm ăn lắm”.

    Giữa trùng trùng câu chúc dành cho hai đứa tụi mình năm nay đều dẫn tới một “thành Rome”: có bầu lẹ lên, khiến mình vừa căng thẳng vừa khó xử, thì câu chúc trên làm lòng mình như nở hoa. Nó không khuôn sáo, nó dựa trên sự quan sát của cô dành cho tụi mình, và tôn trọng lựa chọn của tụi mình. Mình mong sẽ ngày càng nhiều người lớn cho tụi mình những lời chúc dựa trên cá nhân, thay vì chúc theo văn mẫu, với những câu hỏi khó xử muôn thuở:

    • Bạn trai/bạn gái đâu không dắt về?
    • Bao giờ lấy chồng/lấy vợ?
    • Bao giờ đẻ?
    • Bao giờ đẻ đứa thứ hai?
    • Bao giờ mua nhà?
    • Bao giờ sắm xe?

    Mình hiểu những câu chúc “văn mẫu” đó là một cách thuận tiện để bắt chuyện, nhưng mình có cảm giác những câu hỏi trên quá sức tập trung vào “thành tựu”, trong khi tụi mình đã quá áp lực với các thể loại chỉ tiêu và thành tích trên đời. Ngày Tết, có được mấy ngày nghỉ, chỉ mong được nghỉ ngơi một chút, thư giãn một chút. Nếu gặp được người chịu lắng nghe, mình cũng mong được chia sẻ về quá trình, về những buồn vui sướng khổ trong năm qua. Còn nếu không thể, chẳng cần hỏi chi, chỉ im lặng bên nhau uống một chén trà, một ly nước trắng, vậy là vui.

    Đó là hai điều ước trong năm nay của mình. Chúng đều áp đặt một kì vọng lên người khác, với mong ước tụi mình sẽ cảm thấy an toàn, được yêu thương, được tôn trọng trong chính ngôi nhà của mình, để có thể vững vàng mà chiến đấu với thế giới nghiệt ngã ngoài kia. Chúc bạn có được những cuộc trò chuyện ý nghĩa, có kết quả với những người tưởng thân mà lạ như những người sống chung nhà.

    30/1/2023

    Mồng 9 Tết

  • 20221231 Rồi tất cả sẽ ổn (hoặc bạn sẽ nghĩ là nó ổn)

    Chào Giang tuổi 23, 24, 25,

    Là mình nè, Giang của tuổi 29. Giá mà có cỗ máy thời gian, mình sẽ gửi những dòng này đến cho bạn, để bạn biết rằng mọi buồn đau mà bạn đang trải qua đều sẽ được bù đắp. Bạn sẽ vui với những điều mình có, và đầy hăm hở bước tới tương lai.

    Vào thời gian đó, có những câu nói hẳn đang làm bạn đau khổ. Nhưng đừng lo, mình sẽ kể bạn nghe, bạn đã vượt qua nó thế nào.

    1. “Em không nhạy với số”
      Lúc này bạn đang là một fresher dưới 2 năm kinh nghiệm, là nhân viên nhà thầu, không được kí hợp đồng chính thức, và hình như đã được rotate sang bộ phận thứ ba của phòng Nhân sự. Bạn đang xin sếp của bộ phận thứ tư cho bạn vào làm, vì bạn nghĩ, đã làm 3/4 team rồi, làm thêm cho đủ thành HR generalist. Và sếp của bộ phận ấy nói khó có thể nhận bạn, vì “em không nhạy với số”.
      Giang của 5 năm sau sẽ cảm ơn người ấy. Vì câu nói này như một cái gai đóng vào lòng bạn, để khi tới công ty mới, bạn không ngừng nỗ lực học cách làm thế nào để thu thập, xử lý, trình bày dữ liệu, để rồi như một hòn tuyết lăn, bạn càng lúc càng hỗ trợ được team nhiều hơn trong việc làm report, quản lý data; và bạn phỏng vấn thành công vị trí data analyst 5 năm sau đó.
      ”Em không nhạy với số” là một câu ở thì hiện tại đơn, và thì hiện tại đơn dùng để chỉ một sự thật bất biến. Nhưng không, bạn không bất biến, bạn đã sửa nó thành “Em chưa nhạy với số, và em đang trở nên nhạy hơn với nó”, thông qua những nỗ lực không ngừng của bạn. Bạn có thể tự hào về điều đó!
    2. “Em không được dùng những điều mà anh dạy, hay người khác dạy em, để chống lại anh”
      Đó là thời điểm khi bạn 22 đến 25 tuổi. Bạn mới bắt đầu đi làm, và môi trường làm việc ở công ty Mỹ khuyến khích bạn nói ra ý kiến. Bạn áp dụng nó với mối quan hệ tình cảm của mình, bắt đầu thể hiện những ý kiến của mình, thay vì chỉ nhất nhất nghe theo lời anh ta như trước. và đây là phản ứng của anh ta: anh ta nổi cáu, gắt gỏng, đập phá đồ đạc, và khiến không khí quanh bạn đặc quánh, đầu bạn căng như dây đàn. Anh ta nói anh ta đã quá mệt với chuyện học hành và gia đình, tại sao bạn không thể khiến cho anh ta thoải mái, mà lại chống lại anh ta? Đây là một câu mệnh lệnh, của một kẻ tự đặt mình ở vị thế cao hơn người khác. Bạn đã từng ở vị thế thấp hơn anh ta, vì mẹ anh ta, vì nhiều người xung quanh bạn, cho rằng phụ nữ luôn phải nhường nhịn, luôn phải tôn thờ đàn ông trong mối quan hệ yêu đương. Bạn lặng lẽ tuân theo, nhưng trong lòng bạn có chút gì đó lấn cấn. Bạn nghĩ rằng bạn cần nói một cách khéo léo hơn, nên bạn tìm đủ mọi cách để có thể nói. Bạn đọc, bạn học, tìm đến triết, tâm lý, và đủ thứ hầm bà lằng khác.
      Rồi bạn sẽ nhận ra, trong lúc học về Kant và nguyên tắc thành lập của Liên hợp quốc rằng, trước khi người ta nói chuyện với nhau, các bên cần phải có thiện chí nói chuyện trước đã. Bạn sẽ nhận ra anh ta không hề muốn bạn cất lên tiếng nói. Đâu có được, phải không nè? Và từ lúc đó bạn không thể xem anh ta cao hơn được nữa. Giáo dục là một quá trình không thể đảo ngược. Bạn đã lỡ biết được rằng trên đời này có những người phụ nữ vui vẻ, tự tin, có chính kiến. Bạn đã lỡ biết được rằng ba mẹ bạn từ nhỏ tới lớn dù cãi nhau nhưng luôn lắng nghe nhau. Và bạn cũng lỡ đọc những quyển sách như “Nhẫn thạch”, cho bạn thấy sự đau khổ khi không thể nói cùng ai. Thế nên, bạn bước ra khỏi mối quan hệ đó. Rồi bạn sẽ nhận ra rằng một mối quan hệ bình đẳng có tồn tại. Bạn sẽ được nói, được nghe, được yêu thương và tôn trọng theo cách mà bạn muốn, nhưng trước tiên, bạn phải biết cách nói ra mình muốn gì. Như cô búp bê cổ nói với chú thỏ Edward Tulane ở đoạn gần cuối của cuộc hành trình của chú: “Ai đó sẽ tới, ai đó sẽ tới vì anh, nhưng trước tiên, anh phải mở rộng trái tim ra đã”.
    3. “Mẹ không cho ở chung với mẹ đâu”
      Câu nói này, mẹ trả lời khi bạn vừa mới kết thúc một đoạn tình, và bạn hỏi mẹ rằng nếu bạn không lấy chồng, thì bạn có thể về ở chung với mẹ được không. Và, mẹ nói là không, mẹ chỉ cho ở gần chứ không cho ở chung.
      Khi gõ những dòng này bạn vẫn còn rơm rớm, khỏi phải nói, lúc đó bạn đã đau lòng đến thế nào. Bạn đã xa nhà từ năm 18 tuổi, sống giữa những người xa lạ trong một thành phố xa lạ. Mỗi dịp lễ tết bạn háo hức về nhà, nhưng từ khi nghe câu nói đó của mẹ, bạn thấy hình như bạn đã không còn nhà. Bạn vẫn ấp ủ niềm hi vọng khi hỏi mẹ hỏi mẹ rằng khi sửa nhà có chừa cho mình một phòng không, mẹ nói mẹ chưa nghĩ đến, đó là lúc bạn cảm thấy mình thật sự không có nhà. Nỗi chông chênh đó ám vào những giấc mơ, nơi bạn luôn mong mỏi mình có một căn phòng riêng trong ngôi nhà của mẹ. Khi mô tả những giấc mơ đó trong lớp học tâm lý, bạn khóc. Nhưng lớp học đó cũng cho bạn sự chuẩn bị, để bạn có thể đến bên mẹ, kể mẹ nghe về giấc mơ của mình, và đòi mẹ cho bạn một chốn về.
      Mẹ bạn cũng khóc khi nghe bạn kể. Mẹ chỉ đơn giản là không biết. Bạn đã đóng vai người lớn quá tốt, đến mức mẹ quên rằng bạn cũng chỉ là một đứa con. Mẹ mua cho bạn một cái tủ, xếp vào phòng cho bạn, và bất cứ khi nào có thể, mẹ đều nói rằng “Nếu có chuyện gì thì về đây với mẹ”. Từ đó, đời bạn đã có một mỏ neo. Và bạn đã có thể ngủ ngon trong bất cứ căn phòng trọ nào, bởi từ nay bạn đã có nhà.

    Giang ơi,

    Vậy là ba câu nói khiến bạn đau lòng đó đều đã được giải quyết xong rồi. Hành trình thiệt là dài và gian nan nhỉ, nhưng cũng thật xứng đáng đúng hông? Mình cảm ơn bạn những năm tháng đó đã không ngã lòng, cảm ơn bạn đã gạt đi nước mắt, cảm ơn bạn đã dám từ bỏ, cảm ơn bạn đã dũng cảm đặt cược vào bản thân. Hard work pays off (and sometimes it’s not work like that ;))

    Đã 12 năm kể từ khi bạn đặt chân xuống Sài Gòn và bắt đầu hành trình đi học, đi làm. Sài Gòn không còn xa lạ nữa, và bạn cũng đã bớt xa lạ với bản thân mình, phải không nè? Giang từ tất cả các vũ trụ, chúc Giang tuổi 30 trở đi sẽ tìm lại được niềm vui khi viết, sẽ có thể viết mà không âu lo, và tiếp tục kiên nhẫn trên con đường học tập của mình nhen.

    Và anh Trường ở tuổi 36, đã an lòng về Giang lắm lắm. Chúc em gái thật nhiều sức khỏe, và hãy nhớ, bên cạnh những người khác, luôn còn có anh, luôn dõi theo em, thương yêu em.

    Chúc mừng năm mới!

    20221231

  • #4 Không biết thì hỏi

    Hôm qua vừa mới nhắc về vụ làm BI sample để làm portfolio thì hôm nay có kết quả luôn rồi.

    “Sau khi review lại tập data set và Logic Tree thì thấy idea phân tích rất đầy đủ và chi tiết cho lĩnh vực HR

    Bên mình mong muốn được tiếp tục làm việc với bạn ở step tiếp theo là xây dựng Dashboard cho tập dataset và logic tree bạn đã gửi.”

    Uiiii, mình vui kiểu như nhận được thông báo là vô đội tuyển học sinh giỏi vậy á =)) Mà vui nhất là, cái ý tưởng của mình được xem là đầy đủ và chi tiết :3 Mình chọn đề tài chật vật lắm á, vì các chủ đề quen thuộc có nhiều dữ liệu như Marketing, thị trường đồ… thì mình chưa từng làm, nên không biết trong đó vấn đề cần phân tích là gì hết trơn. Lĩnh vực mà mình làm mấy năm rồi là Quản lý đào tạo, thuộc bộ phận Nhân sự, trong khi các vấn đề thường được mổ xẻ trong People Analytics lại nằm bên Compensation & Benefit, Talent Acquisition với Employee Engagement cơ. Mình cố gắng bù đắp bằng việc đọc rất nhiều sách về People Analytics và các kiến thức tổng quát trên hiệp hội nghề nhân sự (SHRM, CIDP), hỏi thêm các anh chị HRD mà mình có quen nữa. Được thầy giáo cũ nhận xét là ý đầy đủ và chi tiết thì cũng có thể coi như là một sự công nhận cho nỗ lực học hành của mình rồi ^^

    Nhưng mà niềm vui tới đó thôi à, khó khăn ập tới rồi đây. Đầu tiên, cái tool được yêu cầu làm là Power BI, mà mình đã không xài đồ Windows từ lâu rồi -_- Nhưng thôi không sao, mình còn một cái máy Windows, lôi ra xài lại, cộng với học thêm trên LinkedIn Learning chắc không đến nỗi. Cái khó khăn thứ hai là làm Data model dạng star, trong khi cái file này thì mình nghĩ không có đủ dữ liệu để làm bảng DIM và FACT theo kiểu transactional như mình hay làm. Cái này thì chịu, đành đi hỏi thôi. Mình nhắn hỏi là, nếu không làm được data model thì làm dạng flat table được không; và có thể cho mình xin lời khuyên về việc build data model như thế nào với dữ liệu không có ngày tháng như vậy.

    Lúc soạn mail, mình nghĩ tới mình của 7 năm trước và những bạn nhỏ mà mình đã hướng dẫn lúc đi làm. Hồi mới toanh đó mình hay ngại lắm, cái gì cũng cặm cụi làm mà không dám hỏi, cho tới khi trễ mất tiêu, sếp hỏi thì rối cả lên, đành nói là em không biết làm. Sếp căng thẳng vì thời gian đã gấp lại còn vừa phải làm việc của mình, vừa hướng dẫn cho mình. Mình không còn là con bé mới toanh đó nữa. Mình đã biết là lúc đi làm thì mình cũng không phải làm một mình, mà làm chung với một nhóm. Thảo luận, cập nhật tình hình cho nhau, cả những điều mình rõ và không rõ, sẽ giúp nhóm giải quyết vấn đề nhanh hơn.

    Email đã gửi ra rồi, và mình lại cặm cụi tiếp đây 😉

  • #3 Make it work first, then make it better

    Hôm qua, sau nhiều ngày trì hoãn, mình đã bắt đầu code những dòng đầu tiên.

    Xu hướng của mình là, trước khi bắt tay vào việc gì đó, mình sẽ đọc lý thuyết, documentation, xem giới thiệu, đi học… rồi mới làm. Nói chung là tập vùng vẫy trên cạn chán chê rồi mới xuống nước tập bơi đó. Nhưng cái nào thì nó work chứ học code nó không work với mình theo cách này. Mình sợ, nên mình cứ trì hoãn mãi.

    Cho đến một hôm, mình đi học vẽ. Vẽ trên máy, khó lắm. Mình chẳng quen dùng layer, chọn màu, chọn cọ, nét thanh nét đậm… Cô giáo thì liên tục sửa trục, sửa khối, mình càng quíu. Bài vẽ toàn nét phác khối mà chẳng vẽ thêm được chi tiết. Bài tập cứ nợ hoài, hoặc làm chẳng xong. Xong mình nghĩ, có vẻ không ổn rồi. Vẽ để cho vui mà đến cả việc vẽ xuống còn không làm được thì làm ăn gì?

    Mình ngồi xuống suy nghĩ. Để vẽ được thôi mà, có cần phải vẽ từ đầu trên máy không? Nếu vẽ trên giấy rồi đồ lại thì sao? Mình thấy anh họa sĩ mà mình biết còn làm vậy mà, ảnh có hẳn một quyển vở ô li rất bình thường chỉ để vẽ phác nội dung truyện.

    Thế nên, mình quyết định vẽ chì, rồi chụp ảnh scan lại.

    Nó work! Ít nhất thì có một bài tập đã xong và mình thấy cũng khá cưng!

    Mình bớt sợ hơn, bắt đầu làm tới, chỗ nào không kịp về thao tác là pause lại hỏi cô liền. Cô ơi sao em copy paste không được, cô ơi cô dùng cọ gì ấy, cô ơi và cô ơi…

    Hồi nhỏ mình là bé ngoan, đi học không bao giờ nói leo, hỏi cô mấy câu cắc cớ. Hên là hồi đó không khó lắm nên vẫn học được. Nhưng mà giờ thì mình xác định mình là học trò cá biệt rồi, hỏi tới chứ! Bỏ tiền đi học mà không biết không dám hỏi thì học làm gì.

    Quay lại với chuyện học code.

    Sau khi trì hoãn chán chê, mình nghĩ thôi không ổn rồi. Cách tiếp cận từ lý thuyết, syntax này mình chả có hứng gì hết.

    Mình đăng kí làm freelancer cho chỗ học cũ, phải làm một cái sample. Mình nghĩ mình không được chọn đâu, vì ngoài cái kiến thức nền ra mình chẳng có gì hết. Nhưng mình cứ đăng kí, và làm. Mình cần động lực để làm, có vậy thôi à.

    Mình cũng không chọn tool học hồi đó, mình chơi hẳn Python và thư viện Pandas. Dashboard thì thay vì dùng Power BI, mình vọc trên Google Data Studio. Visualize Data thì mình dùng seaborn với matplotlib.

    Cũng không phải là tự làm đâu, mình chọn một tập dữ liệu khá nổi tiếng và quen thuộc, mở Kaggle và Github lên tìm những bài phân tích của người ta, đọc và copy code vào VS Code, chạy thử. Mình mô tả ý tưởng của họ, và ghi lại những điều cần học, ví dụ:

    • Vẽ nhiều chart một lúc thì làm như thế nào?
    • Các cách manipulate dataset

    Cho đến hôm qua mình đã biết:

    • import các thư viện phổ biến
    • làm phân tích mô tả (EDA): size, datatype…
    • vẽ được chart boxplot cho tầm 10 biến một lúc

    Nghe thì thiệt là đơn giản, nhưng mà mình đã cố gắng lắm đó.

    Trái bóng đã lăn rồi, giờ mình lăn tiếp đây. Hôm nay mình sẽ học vẽ các loại chart khác 😀

    Câu chuyện về sự trì hoãn của mình tạm dừng ở đây nhen.

    20220823

  • #2 Các chứng chỉ cho dân IT (Phần 1)

    Các chứng chỉ IT. Tổng hợp: Giang Nguyễn

    Nguồn: https://www.linkedin.com/learning/microsoft-certifications-exams-paths-certifications-and-resources-14198249/best-approaches-to-getting-ready-14175087?autoplay=true

    Còm nhanh:

    Mindmap trên được tổng hợp từ một phần trong khóa học giới thiệu về các chứng chỉ của Microsoft. Đánh giá chung của mình là:

    1. Xu hướng hiện nay là bớt các chứng chỉ product-based, nhiều chứng chỉ role-based. Tuy nhiên nói gì thì nói, công cụ được dùng để minh họa vẫn là đồ của nhà đó thôi 😀
    2. Microsoft gần như trận địa nào cũng góp mặt, cập nhật liên tục đến mức khó mà theo cho kịp.
    3. Google thiên về hướng tổng quan, sơ sơ. Học miễn phí (dạng audit) trên một nền tảng đã quen thuộc như Coursera là một hướng rất mở cho anh em tiếp cận. Giá lấy chứng chỉ cũng phải chăng.
    4. Amazon Web Services đang được anh em IT quanh mình rất được ưu ái.
    5. Cisco, VMware => ???

    Phần kế mình sẽ đi tổng hợp các chứng chỉ dành cho nhóm ngành Data 😀

  • #1 Cảm giác tội lỗi khi ngồi không

    Dành tặng mình, và những bạn đang trong giai đoạn career break

    Cho đến lúc này, mình đã nghỉ việc được gần 2 tháng. Cách đây vài hôm, bạn chung nhà hỏi mình sao chưa học SQL, và learning path về Front-end của mình tại LinkedIn learning vẫn chỉ dừng lại ở 1/9 bài bài từ 3 tháng nay. Đầu mình tự động bổ sung thêm một đống vào not-done-list, và cảm giác tội lỗi kéo tới khiến mình cảm thấy khó thở. Một mặt, mình thấy xấu hổ vì không hoàn thành mục tiêu đề ra, mặt khác, một con bé trong mình đang kêu gào đòi được chơi và được ngủ.

    Hôm nay, mình nhớ tới một bài tập mà một người thầy đã dạy, nên ngồi làm rồi viết lại cho bà con tham khảo.

    Bài tập là, bên cạnh TO DO list, hãy thử liệt kê DONE list, NOT DONE list xem, để công bằng với mình chút nào!

    Trong gần 2 tháng vừa rồi:

    DONE List:

    1. Tiếng Hoa căn bản, biết đọc pinyin và phát âm được vận mẫu, thanh mẫu và 4 dấu thanh 😉
    2. Học lý thuyết lái xe B1
    3. Nộp hồ sơ hưởng trợ cấp thất nghiệp
    4. Hoàn thành site-check cho dự án du lịch (nhóm X)
    5. Về nhà thăm mẹ 1 lần
    6. Đi du lịch 1 lần
    7. Làm thẻ thư viện
    8. Giai đoạn 1 của 1 dự án freelance BI (mình)

    NOT DONE (những thứ mình đang tính làm/bị kêu làm mà chưa làm)

    1. Dịch 2 bài cho về Kinh tế học hành vi (nhóm Y)
    2. Learning Path về FE (mình)
    3. Learning Path về BI (mình)
    4. Kế hoạch làm Youtube content (nhóm Z)
    5. Làm bài tập vẽ ở lớp chị Thư (mình)
    6. Học trước lý thuyết BA cho khóa học (mình)
    7. Side-project BI (mình)

    Hmmm, hình như có gì đó không đúng thì phải. Mình đâu có rảnh, mình đâu có nghỉ??? Mình bận kinh khủng nữa là đằng khác. Thế thì tại sao mình lại thấy tội lỗi?

    Hình như là, mình tưởng mình thấy tội lỗi khi người ta làm việc mà mình ngồi chơi, nhưng hóa ra mình thấy tội lỗi cho bản thân mình kìa. Nghe mình nghỉ việc, bà con thương mình, sợ mình quen bận rộn, giờ rảnh quá thì tội nên rủ mình làm hết cái này tới cái kia, cái nào cũng thú vị mới chết (haha). Mình cứ liên tục bị lôi kéo về nhiều nhóm khác nhau, cái list việc cần làm cứ dài thêm, chồng lên trên những việc quan trọng mà không gấp của mình bữa giờ,

    Mà, hình như con quỷ lười trong mình nó không muốn làm. Nó cứ đòi hoàn hảo, thời điểm hoàn hảo, sức lực hoàn hảo. Làm ất ơ thì nó không cho công bố, nó sợ bị chê, bị chửi, nên nó quyết định khỏi làm luôn!

    À há, túm được đuôi mày rồi nha con quể. Giờ tao viết ra rồi nè, công bố mặt mũi mày ra rồi nè. Mai tao làm bầy hầy tao cũng công bố luôn cho mày biết mặt nghe chưa.Tao cũng sẽ mặt dày đi nói với mấy anh chị khác trong các nhóm, anh chị ơi, em lười quá, nếu không quan trọng thì hổng ấy mình cạch mặt em ra luôn được hông? Hông thì, mình ngồi lại đây, cho em cái lịch hẹn, mình đặt các viên đá chỉ mốc (milestone) rồi ủn mông em nha, làm một mình em cũng hơi làm biếng á.

    Vậy đi hen, giờ thì ngủ thôi.

  • Chuyện vụn vặt #1- Người Hoa Hải Nam

    “Người Hải Nam ở Sài Gòn không có cộng đồng đông đúc như người Quảng Đông, Phúc Kiến hay Triều Châu”, chú tài xế Grab Bike chở mình hôm nay nói như vậy.

    “Tụi chú chỉ có một nhúm ở khu Chợ Cũ, với khu Lê Văn Sỹ thôi. Con biết người Hải Nam có đóng góp gì cho Sài Gòn hông? Thứ nhất là cơm gà, thứ hai là cà phê. Cái thứ cà phê vợt hay cà phê kho đó, người Hải Nam đưa vô Sài Gòn đó. Bên Sing dân Hải Nam đông lắm, ông Lý Quang Diệu cũng người Hải Nam đó. Con biết cà phê là người Hải Nam đưa vô Sài Gòn hả? Giỏi dữ ta?

    Con là người Việt hay người Hoa? Người Việt mà chịu khó tìm hiểu về dân Tàu quá hen. Mấy cái chùa Tàu như cái con đi (Khánh Vân Nam Việt Đạo quán) đó thiêng lắm. Hồi đó chú có công ty, mà làm ăn không có may mắn lắm, cũng có đi cầu chùa Miên, rồi lúc cô chú hiếm muộn, cũng đi cầu chùa Ngọc Hoàng. Chú con út, trên có 6 bà chị, con trai một nên hồi đó muộn con cũng buồn lắm. Vợ chú cũng người Hoa, mà người Hoa Quảng Đông. Bả bị bệnh tim, mổ rồi mà cũng yếu nên giờ ở nhà đưa đón thằng nhóc đi học thôi. Lấy nhau 16 năm mới có con, nên con chú mới có 13 hà. Nó học giỏi lắm, không học thêm gì hết, ở nhà coi Youtube vậy mà đứng thứ 3 trong lớp đó nhen. Hồi đó chú học trường người Hoa, như trường quốc tế bây giờ đó, vô trỏng là không có nói tiếng Việt đâu. Mà học được tới lớp 3 à, hồi đó giải phóng xong hổng có học được nữa.

    Chú nói nó, làm việc gì thì làm, đừng có làm buôn bán như ba hồi đó, thời thế thay đổi cái hết làm được. Cái gì cũng phải tập trung. 8-9 tuổi, chú nói nó, giờ pá cho con chọn, một là nói con nghe, hai là tía đánh con nghe, con chọn cái nào. Nó phải chọn nói chớ, ai muốn đánh đâu, đúng hông.”


    Chuyện vụn vặt là những mẩu chuyện mình nghe được từ đâu đó, của ai đó, trong những chuyến lang thang. Mỗi câu chuyện là một góc nhìn khác, để nhắc mình rằng bên cạnh dòng chủ lưu còn biết bao tiểu lưu, những dòng sông nhỏ thầm lặng chảy góp vào cuộc sống đa dạng này.

    Một vài hình ảnh trong chuyến đi chơi sáng nay ở China Town Sài Gòn 😉

    Cầu thang Chùa Vạn Phật, Q5, Sài Gòn, Việt Nam. Giang Nguyễn chụp, 20220704
    Trụ sở báo SGGP tiếng Hoa, trước là trụ sở Tổng thương hội Hoa Kiều, đầu chợ Phùng Hưng, Sài Gòn, Việt Nam. Giang Nguyễn chụp, 20220704
    Cà phê vợt Ba Lù, chợ Phùng Hưng, Q5, Sài Gòn, Việt Nam. Giang Nguyễn chụp, 20220704
    Quầy phá phảnh/chè tôm lạnh/bánh lọt hoa hòe, chợ Bình Quới, Sài Gòn, Việt Nam. Người nấu là cô Mai, đã bán ở đây 18 năm. Giang Nguyễn chụp, 20220704

    Món này ăn tại chỗ ngon hơn mang về, vì để tủ lạnh thì bột sẽ bị cứng.

    Khánh Vân Nam Việt Đạo Quán, Sai Gon, Viet Nam. Giang Nguyen, 20220704

    Tham khảo:

    https://vnexpress.net/ngoi-chua-co-hon-10-000-tuong-phat-3971593.html

    https://vnexpress.net/dao-quan-lon-nhat-cua-nguoi-hoa-o-sai-gon-3968686.html

    https://thanhnien.vn/nguoi-sai-gon-voi-ky-uc-cho-nha-giau-ton-that-dam-giua-trung-tam-post631172.html

    https://riviu.vn/mon-che-tom-lanh

  • 20220702 Tản mạn về thú bông (Stuffed animals/Plushies)

    Chiếc xe buýt 146 lướt qua, khiến mình không thể rời mắt và trầm trồ vì trên xe treo quá trời thú bông. Thật dễ thương! Nhưng, dừng lại chút coi, tại sao thú bông lại dễ thương? Thú bông được phổ biến từ khi nào? Nếu bỗng dưng có tiền, mình có hứng mở tiệm bán thú bông, thì mình sẽ kể chuyện gì cho khách nghe?

    Trước khi bàn chuyện, mình thống nhất cách hiểu về “thú bông” chút ha. Theo mình, có ít nhất hai cách hiểu chữ “thú bông”. Thứ nhất, thú bông là một món đồ chơi có hình người (còn gọi là búp bê bông), thú, hoặc đồ vật; làm bằng vải, bên trong nhồi bông, vải vụn, rơm, hoặc các loại hạt (hạt nhựa, hạt đậu…). Thứ hai, thú bông có thể đề cập đến loại tiêu bản nhồi (taxidermy), mà bạn có thể thấy trong thảo cầm viên. Ngoài ra thì “thú bông” còn có thể liên tưởng đến “hình nhân” dùng trong bùa chú, cái này thì mình sẽ tìm hiểu và viết trong một bài khác.

    Trong bài viết này, mình sẽ chỉ giới hạn trong cách hiểu thứ nhất: một món đồ chơi bằng vải, mềm mại, kích cỡ vừa cầm trong bàn tay, hoặc cùng lắm là bằng một người lớn.

    Lược sử về thú bông

    Theo Britainica, thú bông được ghi nhận là đồ chơi cho trẻ em từ xa xưa, có thể bắt nguồn từ những con búp bê hay con thú bằng giẻ hoặc rơm, gỗ, kim loại. Như các loại đồ chơi khác, thú bông thường được tự làm tại nhà, bằng cách khâu ghép các mảnh vải hoặc móc (amigurumi). Tuy nhiên, thú bông chỉ trở nên phổ biến từ cuối thế kỉ 19, khi gấu teddy được sáng tạo gần như đồng thời bởi các nhà làm đồ chơi là Morris Michtom (Mỹ) và Richard Steiff và cô mình là Margarete Steiff (Đức).

    Morris Michton (1870-1937) và vợ là sáng tạo ra Teddy Bear theo một sự kiện liên quan đến tổng thống Rooselvelt (biệt danh của tổng thống là Teddy – mặc dù ổng hổng ưa cái biệt danh này). Chuyện là, tổng thống được mời tới một buổi đi săn vào tháng 11/1902 và từ chối bắn một chú gấu con. Chuyện này trở thành đề tài bàn tán xôn xao dư luận, Clifford Berryman vẽ lại trong bức ảnh này, đăng trên tờ Washington Post, ngày 16/11/1902.

    This political cartoon by Clifford Berryman's depicts President Theodore Roosevelt's bear hunting trip to Mississippi. The cartoon gave the 'Teddy' Bear it's name. It was published in the Washington Post in 1902. Download from Wikipedia.

    This political cartoon by Clifford Berryman’s depicts President Theodore Roosevelt’s bear hunting trip to Mississippi. The cartoon gave the ‘Teddy’ Bear it’s name. It was published in the Washington Post in 1902. Download from Wikipedia.

    Michton đã làm một chú gấu nhồi bông đặt trong cửa hàng kẹo của mình ở Brooklyn, với tấm biển “Teddy’s bear” và đồng thời gửi một phiên bản đến cho tổng thống để xin được sử dụng cái tên Teddy. Tổng thống đồng ý! (dễ thương phết). Năm 1903, hai vợ chồng thành lập Ideal Novelty and Toy Company. Công ty ăn nên làm ra, đến 1971 đã trở thành một trong ba công ty đồ chơi hàng đầu của Mỹ. Hiện công ty đã bị mua lại và đang thuộc về tập đoàn Mattel.

    Trong khi đó, tại Đức vào năm 1902, Richard Steiff (1877-1939) (cháu của Margaret Steiff (1847-1909), người sáng lập công ty Steiff) sáng tạo ra phiên bản “Bear 55 PB”, với vải là loại phủ lông dùng trong nội thất, phần tay và chân có thể chuyển động được. (Còn tại sao ổng tìm ra loại vải đó để may thú bông hả, ổng học School of Applied Arts ở Stuttgart với Anh đó). Chú gấu này được bán ở hội chợ Leipzig Toy Fair và bắt đầu chinh phục thế giới. Một thương nhân người Mỹ đặt một đơn hàng “Steiff’s bear” lớn và đến 1906 thì “Steiff’s bear” được biết đến rộng rãi là “Teddy’s bear” (hơi nhập nhằng há!). Nhiều công ty đồ chơi khác cũng bắt đầu sản xuất gấu bông.

    Cũng phải nói thêm, Bear 55 PB không phải là “thú bông” đầu tiên được nhà Steiff sản xuất, mà là một chú voi do Margaret thiết kế, ban đầu được bán ra để làm gối cắm kim, nhưng nhanh chóng trở thành một món đồ chơi cho trẻ em (cũng phải ha, mình thường đâu biết khách hàng có sử dụng đúng mục đích ban đầu mà mình thiết kế hay không). Steiff Company vẫn hoạt động cho đến ngày nay, và thú bông nhà Steiff là một vật phẩm được các nhà sưu tầm thú bông săn đón. Gấu Teddy được mặc quần áo theo các ngành nghề khác nhau, làm vật trưng bày cho hội chợ, quà lưu niệm… Trong hai cuộc chiến tranh thế giới thì ngành công nghiệp sản xuất đồ chơi nói chung và thú bông nói riêng cũng chịu ảnh hưởng theo. Nhà Steiff trước việc thiếu nguyên liệu đã có lúc phải sản xuất “paper teddy bear” làm từ gỗ nội địa. Sau 1975, trước nhu cầu bùng nổ của thế hệ Baby Boomer, thú bông nhanh chóng trở lại.

    Các nhân vật trong sách, truyện, phim, phim hoạt hình… có phiên bản thú bông từ khi nào nhỉ? Mình thấy có hai dấu mốc đáng chú ý. Thứ nhất, vào năm 1903, thú bông tạo hình thỏ Peter Rabbit (nhân vật trong cuốn truyện cùng tên của nhà văn Beatrix Potter) là thú bông đầu tiên được cấp bằng sáng chế. Thứ hai, vào năm 1931, Steiff hợp tác với Disney để làm phiên bản thú bông cho các nhân vật của nhà Chuột, mối quan hệ hợp tác vẫn duy trì cho đến ngày nay.

    Chuyện bên phương Tây là vậy, còn phương Đông thì sao? Nhật Bản nổi tiếng với amigurumi – nghệ thuật móc thú bông, và những bạn thú bông theo phong cách “kawaii” (dễ thương). Thú bông ở Nhật cực kì đa dạng, bắt nguồn từ truyện tranh và phim hoạt hình. Ở Việt Nam hẳn đã quá quen thuộc với Hello Kitty, Rikklakuma, Sumikko Gurashi, Pokemon, Doraemon… Không có tài liệu chính xác nhưng một số tài liệu mình đọc được trên mạng ghi nhận thú bông phong cách kawaii phổ biến từ những năm 1990.

    Hàn Quốc, theo mình quan sát thì có vẻ không có hệ thống nhân vật thú bông đa dạng như Nhật Bản. Các nhóm nhạc, các thần tượng cũng có phiên bản nhồi bông. Một số bộ phim như “Hoàng Cung” (2006) góp phần làm cho “gấu bông” nóng trở lại trong nhóm các bạn tuổi teen. Chú bò chăm chỉ trong “Thư ký Kim làm sao thế” (2018) cũng trở thành vật phẩm được săn đón một thời gian.

    Ở Việt Nam, rất tiếc mình không tìm thấy nhân vật thú bông nào đáng kể, mặc dù gần như con đường nào cũng có cửa hàng bán thú bông, từ những sạp hàng trên vỉa hè, trong nhà sách, siêu thị, cửa hàng tiện lợi, đến những cửa hàng chuyên bán thú bông sang trọng. Thú bông ở Việt Nam, ngoài những nhân vật nổi tiếng như đã kể trên, đa phần là những nhân vật không tên. Mình nghe một người anh nói rằng trước 1975 từng có một công ty ở Sài Gòn làm búp bê bông rất đẹp, chuyên xuất khẩu, nhưng giờ không còn nữa. Nhóm 9X tụi mình quen với những chú gấu nhồi vải vụn, ghép cũng từ vải vụn, những chú sâu gắn mắt nhựa, sọc vàng xanh, vàng đỏ làm gối ôm, sau này xuất hiện thêm cá sấu, bé ciu, ly trà sữa… Thú bông khi mình còn nhỏ là một món đồ xa xỉ mà chỉ có con nhà giàu mới có được, và mình vẫn còn nhớ mình từng nhìn tủ thú bông đầy ắp ở nhà cô bạn cùng lớp đầy thèm khát. Mình nhìn thấy sự khao khát đó trong những chuyến đi từ thiện sau này, người chị dẫn mình đi cũng rất tâm lý, trong giỏ quà của chị gần như lúc nào cũng có thú bông để tặng các em nhỏ.

    Thú bông trong đời sống và trong trị liệu

    Nếu nói đến quà tặng cho em bé? Thú bông xếp đầu bảng, bên cạnh ô tô, bộ lắp ghép, búp bê. Nếu nói đến quà lưu niệm khi đến một quốc gia, hay hội nghị? Thú bông cũng là lựa chọn phổ biến, bên cạnh postcard, đặc sản…

    Thú bông, một món đồ chơi mềm mại, đáng yêu, gần gũi với chúng ta từ thuở ấu thơ. Thú bông giúp an ủi, giảm lo âu, căng thẳng, được các chuyên gia tâm lý khuyến khích sử dụng trong những ca khủng hoảng lo âu, xa cách, hay các vấn đề liên quan đến lòng tự tôn.

    Với chừng đó công dụng, và với sự phổ biến như bây giờ, mình nghĩ ngành công nghiệp đồ chơi và thú bông có lẽ còn sống được lâu lâu. Mình cũng có nhiều thú bông, và khó mà kiềm chế cái sự thèm thuồng khi đi qua Miniso :))

    Bảo tàng thú bông

    Dưới đây là danh sách một số bảo tàng thú bông, để bạn có thể ghé thăm nếu có dịp

    (Wiki có đề cập thêm vài chỗ https://en.wikipedia.org/wiki/Teddy_bear_museum)

    Tạm kết

    Tóm lại thì, từ một chuyến xe buýt chở đầy thú bông ở Gò Vấp, mình đã đi qua Mẽo, qua Đức, qua Nhựt, rồi trở lại Việt Nam. Tạm hài lòng chút đỉnh với những gì mình tìm được, và quay lại ôm gấu nhà thôi :))

    Trà Giang, 20220703

  • Người sống giùm giấc mơ của vạn người

    (Nhân xem phim Em và Trịnh, Jun 2022)

    Mình nói với bạn chung nhà rằng,

    nếu là mình, mình cũng chẳng lấy Trịnh

    cũng như

    mình đã không lấy bạn trai cũ

    và lấy bạn làm chồng.

    Bạn cười bảo rằng,

    vì chúng ta là những người bình thường ở đỉnh của hình chuông

    chúng ta là những kẻ bình thường ở giữa của cái võng

    nhưng chúng ta vẫn cần những kẻ cực đoan

    những kẻ ở hai đầu võng

    những kẻ ở hai đầu mút hình chuông

    để chúng ta chửi bới

    để chúng ta thóa mạ

    rằng họ là đồ cực đoan

    rằng họ là đồ khác người

    nhưng trong thâm tâm

    ta dõi theo họ

    vì họ sống giùm giấc mơ đen tối, sâu kín của chúng ta.

    Thế nên,

    tối đó tôi đã đọc lại Thư tình gửi một người

    mơ về Trịnh và Dao Ánh

    thầm cảm ơn họ sống giùm tôi một giấc mơ về một tình yêu thật đẹp

    dù không đi đến hôn nhân

    mà tôi nghĩ, cũng chẳng cần hôn nhân

    bởi Ánh đã dìu Trịnh đi qua những ngày đen tối

    tôi không nghĩ người ta còn có thể yêu một cách bình thường được nữa

    sau khi chứng kiến chừng ấy biến động và đớn đau

    họ vẫn có nhau

    sau nhiều năm tháng

    tôi được nghe kể rằng những ngày cuối đời của Trịnh có Ánh ở bên

    thế là đủ, nhỉ!

    Nghĩ sâu hơn một chút về người (có thể) Trịnh sẽ lấy làm vợ

    hoặc, đóng vai trò người vợ của Trịnh thật tốt

    tôi nghĩ Khánh Ly có thể!

    vì cô biết thân phận, và không ghen với những bóng hồng của chồng

    nhưng vấn đề là

    bác Trịnh hong yêu cô Ly!

    và họ là hai thằng bạn thân

    thế cũng tốt, nhỉ!