Author: giangnguyen

  • Giang’s Curation List W10 2024

    Thực ra mình tính ghi week 2 vì nó là tuần thứ 2 mình bắt đầu làm list, nhưng tự cảm thấy mình nên tuân theo chuẩn mực nên mình đã đi dò coi hôm nay (5/3) là tuần thứ mấy, kết quả là tuần 10. Nên mình tự skip 8 tuần (aka 8 cái list?!?) mà nhảy luôn qua tuần 10. Cảm thấy có áp lực cần ít nhất 8 items nữa để bù :v

    1. Facebook Alternatives
      Nguồn cơn của mục này là vào khoảng 11h tối 5/3, Facebook, Instagram đã sập trên diện rộng. Phải tuyệt vọng cỡ nào thì toy mới tìm đến Zalo, Twitter, LinkedIn…? Và toy đã quyết định lập một danh sách Facebook Alternatives các tiêu chí đánh giá sau: 1) Đông bạn bè sử dụng; 2) Không mất thông tin; 3) Không phải đồ nhà Meta; 4) Thông tin phong phú thú vị
      Điểm của các Facebook Alternatives như sau:
      Zalo: 4 + 0 + 4 + 5
      LinkedIn: 5 + 5 + 5 +5
      X (ex-Twitter): 3 + 5 +
      Whatsapp: 3 + 5 + 0 + 2
      Nói chung thì tui đã đi add bạn bè thân quen của tui vô X rồi đó, how about you?
    2. Xóa mù chữ khi đi đình chùa miếu mạo Việt Nam
      Cái tool rất xịn, cứu rỗi đời mấy đứa hay đi chùa mà mù chữ vuông như tui. Mỗi tội chỉ có bản web thôi. Nhưng đâu có hề gì, rất dễ dùng nha 😉 Sau đây là cách tui dùng nó:
      Bước 1: Tạo shortcut trên màn hình chính của điện thoại để tiện truy cập
      Truy cập tools.clc.hcmus.edu.vn, lưu link ra màn hình chính
      Bước 2: Khi đi chơi, chụp ảnh bình thường là được xòi, không cần scan đâu. Nhấn vào link, chọn “Tải ảnh ngoại cảnh Hán Tự”. Tèn ten, sẽ có dịch cả văn bản và đặt vào hình luôn cho coi nha.
      Bước 3: Đọc, lưu ý là hoành phi thì đọc từ phải qua trái nhe
      (Hình ảnh sẽ thêm vô sau). Máy sắp hết pin ời.
  • Làm vườn nửa mùa

    Người ta nói có thể đưa con khỉ ra khỏi cánh rừng, nhưng không thể đưa cánh rừng ra khỏi con khỉ. Bạn Giang, với tư cách là một homo sapiens – vượn trần trụi, cũng loay hoay với việc sống trong vườn thú người và tìm cách đưa cánh rừng xa xôi đâu đó ở gần mình bất cứ khi nào có thể. Có thể vì cánh rừng vẫn ở đâu đó trong mơ, được cài đặt thành một biểu tượng cho những điều chưa biết tới và cần khám phá.

    Mình nhớ giữa những ngày hoang mang với cảm giác vô dụng ngập tràn, mình đã trồng một cây mồng tơi trong ly giấy, với niềm an ủi rằng ít nhất mình còn có ích bằng cách cung cấp CO2 cho nó quang hợp. Mình tưới tắm cho những cái cây không phải của mình, cả ở công ty và ở nhà. Đến khi mình có một chiếc loggia ở chung cư, mình đã không thể kìm được niềm háo hức đi mua chậu mua cây, tưới nước bón phân, nhìn tụi nó lớn lên.

    Những cái cây thành phố, co cụm trong những trong chiếc chậu thiếu đất và không gian thiếu nắng, cạnh tranh ánh sáng với quần áo đang phơi, được tưới bằng những giọt nước máy trong vắt nhiều khi còn nồng mùi clo, èo uột trong mớ phân bón hóa học. Có ông anh nhà trên tầng cao có sân thượng, đầu tư hẳn một vườn rau cho con gái. Một tháng 500 ngàn tiền nước, trồng 4 tháng được 4 trái bầu. 500 ngàn một trái, còn mắc hơn rau hữu cơ loại mắc nhất. Ổng kể vậy, mình chỉ cười.

    Bởi, biết tính toán làm sao cái giá của cảm giác mà cây cỏ mang lại giữa những bức tường bê tông này. Cảm giác mình gìn giữ một chút xíu màu xanh, dù là bé nhỏ. Cảm giác, dù không tuân theo lịch trình của nhà nước và ai đó đề ra, kiểu khuyến khích đẻ trước 30 tuổi, nhưng mình vẫn đang chăm sóc cho cái gì đó ngoài bản thân mình. Thị trường indoor plant lớn mạnh, thị trường pet caring services lớn mạnh, như một chỉ dấu cho việc “đám trẻ bây giờ” đâu có vô trách nhiệm khi chọn không sinh con hay trì hoãn sinh con, nhưng nhu cầu chăm sóc đã được chuyển thành một hình thức khác.

    Mà indoor plant với pet còn tốn công chăm kha khá, hổng ấy mình chuyển xuống nuôi chó đá hay bắp cải luôn ha? Chi phí vận hành đỡ tốn hơn nhiều á.

    20240316

    Giang Nguyễn

  • Giang’s curation list W1-2024

    Bắt chước bác Hồ Quốc Tuấn, mình tự tổng hợp một danh sách những thứ hay ho mà mình tiếp cận được trong tuần rồi. Đang yên đang lành tự nhiên tết, làm mình bay vèo mất 2 tuần :))

    1. Báo cáo lương của ITviec

    Nguồn: https://itviec.com/blog/itviec-it-salary-report-2023-2024-press-release/?itm_campaign=featuredpost&itm_medium=footer&itm_source=itviec.com
    Báo cáo năm nay thu thập dữ liệu từ 2207 anh chị em làm nghề IT ở 25 vị trí; rất cẩn thận định nghĩa phân biệt rõ trung bình, trung vị, percentage, hi vọng các anh chị em mần báo đừng nhầm trung bình với trung vị như nhiều năm trước. Theo báo cáo này:

    Chỗ nào trả lương cao?

    • Về quốc tịch của công ty chủ quản: nên tập trung Úc, New Zealand; châu Âu, Mỹ, Canada cũng khá ổn; còn Việt Nam và Nhật thì nên dè chừng chút vì lương không khá lắm.
    • Về domain: Dược phẩm, ngân hàng, dịch vụ tài chính (Tất cả location), ở Hà Nội có thể nghía thêm về Kế toán kiểm toán, Luật, Tư vấn doanh nghiệp, Dịch vụ chuyên nghiệp, ở Đà Nẵng có thể nghía thêm Game.

    Chỗ nào layoff? Ai có khả năng cao bị layoff?

    Công ty product Việt Nam. Domain: Dịch vụ web, sản phẩm phần mềm, thương mại điện tử.

    Và nếu bạn có 1-2 năm kinh nghiệp hay đang trong giai đoạn 5-8 năm kinh nghiệm (mid to sen or sen to lead???) thì cũng có khả năng cao.

    Dân IT nghĩ gì về công việc của mình?

    Căng thẳng. Dễ bị tụt hậu. Hạn chế về tiếng Anh giao tiếp. Giao tiếp là trọng tâm để thăng tiến.

    Đó là lý do mình hay nói mấy đứa em là lo học tiếng Anh (giao tiếp) cho tốt, tự lo cho sức khỏe tinh thần, và tập thể dục.

    Coder nghĩ gì về GenAI?

    Rất tích cực! Giúp gia tăng hiệu suất lên rất cao.

    2. Về nghề HR của mình

    AI sẽ thay đổi vai trò của HR như thế nào? by David Greene
    https://www.linkedin.com/pulse/how-ai-transform-role-hr-david-green–gqgee%3FtrackingId=Oi56dOMAO0VUKKaw7ajSwA%253D%253D/?trackingId=Oi56dOMAO0VUKKaw7ajSwA%3D%3D

      3. Giới thiệu data project mình tâm đắc
      Tuần này mình muốn giới thiệu Dollar Street: https://www.gapminder.org/dollar-street
      Trăm nghe không bằng một thấy. Muốn biết đời sống giàu nghèo của người dân ở các nước trên thế giới ra sao, có thể vô đây, chi tiết tới từng ngóc ngách căn nhà, cái ca đánh răng, cái bồn rửa chén, bàn tay của người ở nơi đó, và cả ước mơ của họ.
      Xem để thấy chúng ta, với tư cách là Homo Spiens, thật ra không khác nhau như ta nghĩ; hoặc, ở gần nhau đó, mà thật xa cách.

      20240225

      Giang Nguyễn

    1. Commitment

      Tháng đầu tiên của tuổi 31, mình đã làm được một điều xưa nay chưa từng làm: tập thể dục, đều đặn 30 phút mỗi ngày. Cho dù hôm đó mình có đi ăn ngoài, có về muộn, có hẹn bạn, thì 4 vòng chung cư luôn là tiết mục đáng mong chờ trong ngày.

      Mình hi vọng đây sẽ là một khởi đầu tốt, cho những thói quen tốt. Đều đặn, từ từ, nhưng không bỏ cuộc.

      20240118

      Giang Nguyễn

    2. Commitment

      Tháng đầu tiên của tuổi 31, mình đã làm được một điều xưa nay chưa từng làm: tập thể dục, đều đặn 30 phút mỗi ngày. Cho dù hôm đó mình có đi ăn ngoài, có về muộn, có hẹn bạn, thì 4 vòng chung cư luôn là tiết mục đáng mong chờ trong ngày.

      Mình hi vọng đây sẽ là một khởi đầu tốt, cho những thói quen tốt. Đều đặn, từ từ, nhưng không bỏ cuộc.

      20240118

      Giang Nguyễn

    3. The Boy and the Heron: Tưởng đi coi Totoro, hóa ra coi Tổ kén vàng

      Tối thứ sáu, 15/12 vừa rồi, mình đi coi “The boy and the heron”. Trong lúc chờ phim chiếu, mình “khai dao” cây dao trổ vừa mới được bạn tặng, thực hành một môn nghệ thuật của Nhật mà mình bỏ đã lâu là kirigami – nghệ thuật cắt giấy, để cắt một tờ poster thành một tấm thiệp xinh. Thế nên mình nghĩ như một sự sắp đặt, khi trong phim có một nhân vật tên là “Kiriko”, đóng vai trò khá lớn trong hành trình phát triển của nhân vật chính Mahito. Vậy thì, mình sẽ thử đưa ra góc nhìn về phim dưới góc độ “vết cắt” nhé?

      Bộ phim có thể xem như hành trình chịu tang và xả tang của cậu thiếu niên Mahito (Hán tự: Chân Nhân). Bộ phim bắt đầu bằng cảnh cậu mất mẹ trong một cơn hỏa hoạn do bom đạn chiến tranh. Chuỗi mất mát nối dài thêm khi cậu mất kết nối với cha khi ông lập gia đình mới, rồi cậu bị bứng khỏi nơi mà cậu quen sinh sống và học tập là Tokyo, để về một nơi hoàn toàn xa lạ ở vùng quê, với người dì ruột nhưng nay đã ở vai trò mới – mẹ kế của cậu. Cậu chìm trong nỗi đau, chối bỏ việc xây dựng những kết nối mới, dấn thân vào một cuộc phiêu lưu từ tiếng gọi của con chim diệc xanh, và từ đó tìm được sự hòa giải và kết nối, và trở về nơi cũ nhưng đã trở thành một con người mới, trưởng thành hơn.

      1. Vết cắt thứ nhất: vết sẹo trên đầu

      Vết thương lòng đầu tiên mà Mahito phải nhận là chứng kiến mẹ mình ra đi, và vị trí của cậu trong lòng cha bị lung lay khi ông có vợ mới, chính là dì Natsuko – em ruột của mẹ cậu, và còn sắp có thêm một đứa con khác. Việc có thêm em và phát hiện mình không còn là cái rốn vũ trụ của cha mẹ đã đủ khiến một đứa trẻ bị sốc, huống chi đứa em này lại không phải là do mẹ ruột của mình sinh ra. Cậu còn phải đối mặt với sự ghen ghét và bắt nạt từ các bạn ở trường (mà nguyên nhân chính có lẽ từ sự phô trương của ông bố, nhằm tạo ấn tượng). Đối diện với chừng ấy áp lực và cô đơn, cậu đã dùng một phương án là tự dùng đá đập vào đầu mình, gây ra một vết thương sâu, qua đó tạm thời thành công thu hút được sự quan tâm chăm sóc của cha, của dì, và né tránh được việc phải đến trường.

      Thông qua việc tự tạo ra vết thương ở một nơi dễ thấy trên đầu, Mahito như đang muốn những đau thương trong lòng phải được thế giới nhìn thấy: “Này, tôi đang đau đấy, chăm sóc tôi đi”.

      Cách này đầy rẫy ác ý: Mahito biến mình thành nạn nhân, nhưng là một kiểu nạn nhân có quyền lực. Cậu khiến cha và dì mình cảm thấy tội lỗi (thứ cha mẹ nào mà không bảo vệ được con mình?), khiến những người cậu không thích ở trường có thể phải chịu phạt (dù cậu nói với cha là mình tự té ngã, nhưng cậu mặc kệ cha “trừng phạt”). Có điều, cảm giác quyền lực này không kéo dài lâu, người cha nhanh chóng quay trở lại với công việc, còn người dì quá ốm yếu với đứa con sắp chào đời để có thể trực tiếp chăm sóc cậu, mà phó thác cho những người hầu lớn tuổi trong nhà. Cậu mang vết thương băng bó trên cơ thể và vết thương lòng vẫn chưa lành tiếp tục cô đơn.

      1. Vết cắt thứ hai: rạch bụng con cá

      Trong lúc dưỡng bệnh, con chim diệc xanh không để Mahito yên. Nó lải nhải, nó làm phiền, nó khiến cậu nghi ngờ về thực tại, mời gọi cậu tham gia cuộc phiêu lưu để giải đáp những ảo ảnh trong lòng. Cậu từ chối, cậu né tránh, cậu muốn giết con chim diệc, nhưng đều hụt. Thanh kiếm gỗ trong mơ bị gãy, trong thực tại bể nát. Con chim chỉ bay đi khi suýt bị mũi tên mà dì của Mahito bắn ra đâm trúng. Hình ảnh trong mơ này gợi ý cho Mahito vũ khí đối mặt với con chim diệc là cung tên (mục tiêu?) chứ không phải là cây kiếm cùn (phân tích, phá hủy). Cậu tự mài dao, làm cung tên, chuẩn bị là chuẩn bị vậy thôi, nhưng cậu chỉ thực sự chấp nhận tiếng gọi khi dì Natsuko mất tích. Cậu biết dì Natsuko yêu thương và bảo vệ cậu, nhưng mãi đến lúc này cậu mới chịu chấp nhận dì có một chỗ trong lòng mình. Đi theo cậu trong hành trình này là bà giúp việc già Kiriko dù ở đoạn đầu này thì bà níu cậu lại nhiều hơn là khuyến khích cậu dấn thân. Nhưng “dù có là một lời nói dối, tôi vẫn phải tìm hiểu”.

      Con chim diệc mang nhiều ý nghĩa. Cái tôi rất giỏi việc lươn lẹo, nói dối, hợp lý hóa. Nó tạo ra những ảo ảnh để xoa dịu trước nỗi đau mất mát, nhưng chỉ cần đối diện với thực tế bằng chính giác quan của mình, ảo ảnh tan rã, như hình ảnh người mẹ tan thành nước ngay khi Mahito chạm vào. Sự giả dối bị vạch trần, Mahito bắn mũi tên có chứa lông đuôi của chính con chim, mũi tên dứt khoát cắm vào mỏ nó, và con chim diệc xanh to lớn ồn ào tắt tiếng, hiện nguyên hình là một người nhỏ bé thô thiển đang run rẩy. Cái tôi là vậy đó, thường thì tỏ vẻ vĩ đại quyền năng, nhưng lột cái vỏ ngôn từ đi thì nó cũng đầy rẫy âu lo sợ hãi. Mỗi khi thấy con chim diệc nuốt hình hài thô kệch hèn nhát vào trong để lắc người biến thành con chim xinh đẹp kiêu ngạo, mình không khỏi bật cười. Ôi cái tôi tội nghiệp, phải giằng xé nỗ lực dung hòa đòi hỏi từ cái siêu tôi – được đại diện bằng ông cố, và dục năng của cái nó – những con ếch, cá, chim bồ nông và vẹt. Ông cố – chủ nhân tòa tháp đứng trên cao, lệnh cho chim diệc đưa Mahito tới gặp ông, nhưng con đường đến lại là đi xuống dưới. Chẳng phải thú vị lắm sao? Để đi lên cao, ta lại phải đi xuống dưới. Mà khi dõi theo hành trình Mahito trong chặng thứ hai này, phải thật bình tĩnh để nắm tầng tầng lớp lớp ẩn dụ đan xen, lại còn biết bao trứng phục sinh cài cắm khắp nơi.

      a) Cánh cổng hình cá dẫn vào ngôi mộ đá

      Bắt đầu cuộc hành trình, người anh hùng của chúng ta gặp một cánh cổng khóa, bên trong là một ngôi mộ đá âm u. Lẽ thường, có cổng thì mình phải mở chứ hả? Nhưng người anh hùng của chúng ta đâu có mở, cậu bị bầy bồ nông đẩy vào trong. Cũng như lúc những con ếch tràn lên người Mahito bên bờ ao vườn nhà trong lần đầu con chim diệc xanh gửi lời mời chào đến cậu, lần này những con bồ nông cũng tràn lên người cậu một cách hung hãn, làm gãy cả chiếc cung tên cậu mang theo. 

      Khi bước vào thế giới vô thức, năng lực của cái tôi trở thành vô dụng. Vô thức mênh mông, choáng ngợp, hung hãn, đói khát. Ở thế giới thường nhật, cái tôi thường xuyên đè nén vô thức, còn trong lãnh địa của vô thức, chỉ cần một chút dấu vết của cái tôi lộ ra (miếng lông đuôi của chim diệc mà Mahito dùng làm đuôi tên), cũng bị vô thức đè bẹp. Nên nếu không có một chút sự bảo vệ, một chút dẫn dắt tâm linh, thể hiện ở việc Kiriko-trẻ đuổi bầy bồ nông đi, sau đó vẽ một vòng tròn lửa để cả cô và Mahito bước vào, và gửi tín hiệu khói lên chủ nhân ngôi mộ như một sự xin phép, thì cuộc hành trình vào vô thức có lẽ sẽ kết thúc từ lúc chưa bắt đầu. 

      b) Kiriko-trẻ là ai và đóng vai trò gì trong thế giới này?

      Sự xuất hiện của Kiriko-trẻ đem đến bước phát triển cho cuộc hành trình. Con chim diệc xanh thì đã biến đâu mất, Mahito đành theo chân Kiriko-trẻ chu du trên biển vô thức. Khi nhảy xuống biển, miếng băng của Mahito bị rơi mất làm lộ ra vết thương. Có lẽ vì đối diện với vô thức, nỗ lực che đậy vết thương cũng trở thành vô nghĩa. 

      Vậy Kiriko là ai và đóng vai trò gì? 

      Đầu tiên và rõ ràng nhất, cô câu cá và là người cung cấp thức ăn cho phần lớn cư dân của thế giới này: những người chết. Cái đám mờ mờ tôi tối đội mũ bơi thuyền ấy làm mình nhớ đến đám thuộc hạ của phù thủy xứ Hoang mạc trong “Lâu đài bay của pháp sư Howl”). Cái đám này đói khát, nhưng lại không muốn hoặc không đủ năng lực giết chóc, nên đành đợi Kiriko đem cá đến bán. Điều nực cười là nhiều người không sẵn lòng xuống tay giết chóc, nhưng lại chầu chực để ăn. Miễn là việc giết chóc do người khác thực hiện :v

      Thứ hai, Kiriko chăm sóc đám “Lổm Ngổm”, những sinh vật bé nhỏ chưa thành người. Chúng cần ăn ruột cá để có thể bay lên, Kiriko cho chúng ăn no để chúng có sức thực hiện chuyến bay này. Cùng với Himi, cô đuổi những yếu tố gây hại cho những sinh linh này, để chúng an toàn trong hành trình trở thành người.

      Thứ ba, đối với Mahito, Kiriko là phần anima năng động, sáng tạo, có tính chất nuôi dưỡng, kết nối với thế giới tâm linh, để Mahito an toàn vượt qua biển vô thức, có được năng lượng hữu ích để tiếp tục hành trình đến gặp “the master”, cái siêu tôi. Có thể nói, nếu không có Kiriko, Mahito không thể thực hiện hành trình này.

      c) Bài học của Mahito về sự cân bằng của thế giới

      Đi cùng Kiriko, Mahito học được sự tàn nhẫn của thế giới. Cậu phải tự xuống tay giết cá, mổ cá, để những sinh vật khác của thế giới này có cái ăn. Cậu đau lòng biết bao khi đám bồ nông ăn những bé “Lổm Ngổm”, và vui mừng khi Himi đuổi lũ bồ nông bằng lửa. Nhưng cậu cũng nhận ra sự hai mặt của thế giới: lũ bồ nông ăn “Lổm Ngổm” vì chúng quá đói, biển không còn cá, chúng không còn lựa chọn; và ngọn lửa bảo vệ những bé “Lổm Ngổm” khỏi hiểm nguy từ bồ nông cũng đồng thời thiêu đốt một phần trong số chúng.

      Khi xuống tay mổ bụng con cá, Mahito thực hiện vết cắt thứ hai: vết cắt vào vô thức của chính mình, để chúng trào ra. Vô thức trông không bắt mắt, hôi thúi, choáng ngợp, nhưng vô thức nuôi dưỡng sự sáng tạo, nuôi dưỡng con người. Nếu không để cho vô thức được biết đến, ta mãi mãi không phải là một con người toàn vẹn.

      1. Vết cắt thứ ba: phá hủy tòa tháp

      Tòa tháp là biểu tượng của thành tựu và cũng là biểu tượng cho lòng kiêu ngạo của loài người. Mình không khỏi nghĩ đến tòa tháp như biểu tượng của đế chế Ghibli. Hayao đã tìm người kế thừa nó nhiều năm, nhưng con trai ông, Goro, dù rất cố gắng vẫn chưa đạt được kì vọng của cha mình lẫn những người hâm mộ Ghibli. Đó không phải lỗi của mình Goro không đủ cố gắng, hay Hayao quá khắt khe. Mình nhớ khi xem bộ phim về nhà hàng sushi đạt 3 sao Michelin, con trai của người chủ cũng có một quán sushi, nhưng anh nói đại ý: “Nếu tôi muốn được công nhận, tôi phải làm ngon gấp đôi cha mình, vì chỉ ngon bằng ông ấy làm là không đủ”. 

      Thế giới tươi đẹp mà ông cố của Mahito xây dựng dựa trên một vài điều kiện: Thứ nhất, nguyên vật liệu của nó là đá hầm mộ, không có yếu tố khác được thêm vào. Thứ hai, phải định kỳ xây dựng lại để duy trì một thế cân bằng nhất định. Thứ ba, phải trao quyền thừa kế cho người cùng huyết thống. Ông cố của Mahito đã tới giới hạn của mình, ông không còn đủ năng lực để duy trì cái thế cân bằng mong manh ấy nữa, và tất cả những người thừa kế tiềm năng của ông có vẻ đều không muốn lãnh lấy trách nhiệm này. Câu chuyện có vẻ rơi vào thế chết, cho tới khi một thế lực bên ngoài, vua vẹt, nhào vào đòi nhận trách nhiệm ấy. Nhưng những nỗ lực trong cơn nóng vội và tham lam của vua vẹt cũng không đạt, và trong cơn tức giận và hoảng loạn, vua vẹt rút ra thanh kiếm, phá hủy tòa tháp mong manh.

      Nhát cắt này có thể ví với nhát kiếm chặt đứt nút thắt Gordian của Alexandre Đại Đế. Đành rằng nhát cắt này đem đến sự phá hủy không thể vãn hồi, nhưng đồng thời cũng cởi bỏ gánh nặng cho những người thừa kế tiềm năng của thế giới ấy. Giống như trong Inside Out, Joy nỗ lực giữ cho thế giới của Riley không sụp đổ nhưng cũng bất lực nhìn thế giới ấy tan rã, chứng kiến những điều từng quan trọng nhất với Riley rơi vào quên lãng. Tòa tháp của gia đình Mahito, thế giới tuyệt vời, thiên đường mà ông cố của cậu tạo dựng, cũng tan rã. Nhưng cũng như những mảnh tàn tích từ khối ký ức của Riley tự tạo lập thành một lâu đài mới, việc tòa tháp bị phá hủy dù đau đớn với Mahito, Himi, Natsuko, và tất cả cư dân của thế giới đó, nhưng cũng mang đến sự giải thoát khỏi những gánh nặng quá khứ. Từ nay, Mahito có thể tự do xây dựng một thế giới không ác ý từ những nguyên vật liệu chính cậu thu nhặt được.

      Nhìn lại về Ghibli và nỗ lực tìm kiếm người truyền thừa, mình không khỏi nghĩ đến một lời nhắn gửi của thế hệ mất mát đến cái đám gen Y gen Z như tụi mình. Như mô tả trong phim, có một tảng đá to lớn trôi nổi trên không trung, là cội nguồn sức mạnh xây nên thế giới. Đó là gì? Là kiến thức cũ, là nỗi hận vô biên? Là nỗi buồn chiến tranh? Là lửa, là máy bay, xe tăng, thiết giáp, là những thứ ám ảnh trong mỗi thước phim của Hayao Miyazaki?

      Cuộc nói chuyện của Mahito và ông cố khiến mình muốn trào nước mắt, bởi chúng như những lời nhắn gửi của thế hệ mất mát: 

      “Này các con, thế giới này chúng ta xây dựng nên đấy. Chúng đẹp phải không? Nhưng chúng ta già rồi. Các con hãy tiếp quản chúng nhé? Này các con, thế giới này chúng ta xây dựng nên đấy. Chúng đẹp nhỉ, nhưng chúng ta đã già và thế giới thì đang trên bờ tan rã. Các con có muốn tiếp nhận chúng và xây nên một thế giới ổn định hơn không?”

      Và, Mahito, thay mặt những đứa trẻ như tụi mình, trả lời: “Không, nguyên vật liệu để xây nên thế giới này đầy ác ý nên chúng con không thể xây một thế giới cũng không có ác ý. Chúng con trân trọng nỗ lực của mọi người khi tạo ra một thế giới đẹp đẽ nhường này từ những thương đau ấy, nhưng chúng con không muốn tiếp nhận chúng. Mặt khác, chúng con cũng có những vết thương gây nên từ ác ý của riêng mình, nên chúng con cũng không dám hứa rằng sẽ có thể xây nên một thế giới không ác ý như người mong muốn.”

      Và, như một sự an ủi, thế hệ mất mát nói rằng: “Được rồi, vậy chúng ta hãy để nơi này tan rã. Các con là những đứa trẻ ngoan, hãy về đi, và xây nên một thế giới thật tốt lành nhé.”

      Hay, đây là lời nhắn gửi của Hayao gửi đến Goro?

      Hayao: “Con nhìn này, lâu đài ba xây dựng đó. Ba già rồi, con tiếp quản nó nhé.”

      Gondo: “Không, chúng được xây từ nỗi buồn chiến tranh của ba. Chúng đầy rẫy ác ý, con không muốn nhận.”

      Hayao: “Được rồi, vậy chúng ta phá hủy thế giới này, con hãy trở về thế giới của con, và làm những gì con muốn. Nếu có muốn xây lâu đài, hãy tự tìm những nguyên vật liệu từ thế giới của con.”

      Và vậy là, người hùng của chúng ta trở về. Thế giới tưởng tượng sụp đổ sau lưng cậu, nhưng nay cậu đã cắt bỏ được những cảm giác tội lỗi về sự tồn tại của mình, chấp nhận cả những phần tối và sáng, nối nhịp cầu với những người thân, đã tìm ra lý tưởng để sống tiếp, và chắc chắn cậu đã lớn lên rất nhiều qua hành trình này.

      Bạn nhà mình nói là, đi coi phim này với tâm thế coi Totoro, ai dè đi coi Tổ kén vàng. Bài viết của mình cũng có thể chỉ là một nỗ lực nhét chữ vào miệng tác giả, như hội chứng của một đứa học văn thích vẽ rắn thêm chân. Nhưng việc viết về bộ phim này, liên tưởng và sáng tạo, cũng là một nỗ lực để duy trì thế cân bằng của thế giới nội tâm, và mình rất vui được chia sẻ nó cùng bạn.

      Chúc bạn và gia đình năm mới vui vẻ, hạnh phúc và bình an 😀

      25/12/2023

      Trà Giang

    4. The Boy and the Heron: Tưởng đi coi Totoro, hóa ra coi Tổ kén vàng

      Tối thứ sáu, 15/12 vừa rồi, mình đi coi “The boy and the heron”. Trong lúc chờ phim chiếu, mình “khai dao” cây dao trổ vừa mới được bạn tặng, thực hành một môn nghệ thuật của Nhật mà mình bỏ đã lâu là kirigami – nghệ thuật cắt giấy, để cắt một tờ poster thành một tấm thiệp xinh. Thế nên mình nghĩ như một sự sắp đặt, khi trong phim có một nhân vật tên là “Kiriko”, đóng vai trò khá lớn trong hành trình phát triển của nhân vật chính Mahito. Vậy thì, mình sẽ thử đưa ra góc nhìn về phim dưới góc độ “vết cắt” nhé?

      Bộ phim có thể xem như hành trình chịu tang và xả tang của cậu thiếu niên Mahito (Hán tự: Chân Nhân). Bộ phim bắt đầu bằng cảnh cậu mất mẹ trong một cơn hỏa hoạn do bom đạn chiến tranh. Chuỗi mất mát nối dài thêm khi cậu mất kết nối với cha khi ông lập gia đình mới, rồi cậu bị bứng khỏi nơi mà cậu quen sinh sống và học tập là Tokyo, để về một nơi hoàn toàn xa lạ ở vùng quê, với người dì ruột nhưng nay đã ở vai trò mới – mẹ kế của cậu. Cậu chìm trong nỗi đau, chối bỏ việc xây dựng những kết nối mới, dấn thân vào một cuộc phiêu lưu từ tiếng gọi của con chim diệc xanh, và từ đó tìm được sự hòa giải và kết nối, và trở về nơi cũ nhưng đã trở thành một con người mới, trưởng thành hơn.

      1. Vết cắt thứ nhất: vết sẹo trên đầu

      Vết thương lòng đầu tiên mà Mahito phải nhận là chứng kiến mẹ mình ra đi, và vị trí của cậu trong lòng cha bị lung lay khi ông có vợ mới, chính là dì Natsuko – em ruột của mẹ cậu, và còn sắp có thêm một đứa con khác. Việc có thêm em và phát hiện mình không còn là cái rốn vũ trụ của cha mẹ đã đủ khiến một đứa trẻ bị sốc, huống chi đứa em này lại không phải là do mẹ ruột của mình sinh ra. Cậu còn phải đối mặt với sự ghen ghét và bắt nạt từ các bạn ở trường (mà nguyên nhân chính có lẽ từ sự phô trương của ông bố, nhằm tạo ấn tượng). Đối diện với chừng ấy áp lực và cô đơn, cậu đã dùng một phương án là tự dùng đá đập vào đầu mình, gây ra một vết thương sâu, qua đó tạm thời thành công thu hút được sự quan tâm chăm sóc của cha, của dì, và né tránh được việc phải đến trường.

      Thông qua việc tự tạo ra vết thương ở một nơi dễ thấy trên đầu, Mahito như đang muốn những đau thương trong lòng phải được thế giới nhìn thấy: “Này, tôi đang đau đấy, chăm sóc tôi đi”.

      Cách này đầy rẫy ác ý: Mahito biến mình thành nạn nhân, nhưng là một kiểu nạn nhân có quyền lực. Cậu khiến cha và dì mình cảm thấy tội lỗi (thứ cha mẹ nào mà không bảo vệ được con mình?), khiến những người cậu không thích ở trường có thể phải chịu phạt (dù cậu nói với cha là mình tự té ngã, nhưng cậu mặc kệ cha “trừng phạt”). Có điều, cảm giác quyền lực này không kéo dài lâu, người cha nhanh chóng quay trở lại với công việc, còn người dì quá ốm yếu với đứa con sắp chào đời để có thể trực tiếp chăm sóc cậu, mà phó thác cho những người hầu lớn tuổi trong nhà. Cậu mang vết thương băng bó trên cơ thể và vết thương lòng vẫn chưa lành tiếp tục cô đơn.

      1. Vết cắt thứ hai: rạch bụng con cá

      Trong lúc dưỡng bệnh, con chim diệc xanh không để Mahito yên. Nó lải nhải, nó làm phiền, nó khiến cậu nghi ngờ về thực tại, mời gọi cậu tham gia cuộc phiêu lưu để giải đáp những ảo ảnh trong lòng. Cậu từ chối, cậu né tránh, cậu muốn giết con chim diệc, nhưng đều hụt. Thanh kiếm gỗ trong mơ bị gãy, trong thực tại bể nát. Con chim chỉ bay đi khi suýt bị mũi tên mà dì của Mahito bắn ra đâm trúng. Hình ảnh trong mơ này gợi ý cho Mahito vũ khí đối mặt với con chim diệc là cung tên (mục tiêu?) chứ không phải là cây kiếm cùn (phân tích, phá hủy). Cậu tự mài dao, làm cung tên, chuẩn bị là chuẩn bị vậy thôi, nhưng cậu chỉ thực sự chấp nhận tiếng gọi khi dì Natsuko mất tích. Cậu biết dì Natsuko yêu thương và bảo vệ cậu, nhưng mãi đến lúc này cậu mới chịu chấp nhận dì có một chỗ trong lòng mình. Đi theo cậu trong hành trình này là bà giúp việc già Kiriko dù ở đoạn đầu này thì bà níu cậu lại nhiều hơn là khuyến khích cậu dấn thân. Nhưng “dù có là một lời nói dối, tôi vẫn phải tìm hiểu”.

      Con chim diệc mang nhiều ý nghĩa. Cái tôi rất giỏi việc lươn lẹo, nói dối, hợp lý hóa. Nó tạo ra những ảo ảnh để xoa dịu trước nỗi đau mất mát, nhưng chỉ cần đối diện với thực tế bằng chính giác quan của mình, ảo ảnh tan rã, như hình ảnh người mẹ tan thành nước ngay khi Mahito chạm vào. Sự giả dối bị vạch trần, Mahito bắn mũi tên có chứa lông đuôi của chính con chim, mũi tên dứt khoát cắm vào mỏ nó, và con chim diệc xanh to lớn ồn ào tắt tiếng, hiện nguyên hình là một người nhỏ bé thô thiển đang run rẩy. Cái tôi là vậy đó, thường thì tỏ vẻ vĩ đại quyền năng, nhưng lột cái vỏ ngôn từ đi thì nó cũng đầy rẫy âu lo sợ hãi. Mỗi khi thấy con chim diệc nuốt hình hài thô kệch hèn nhát vào trong để lắc người biến thành con chim xinh đẹp kiêu ngạo, mình không khỏi bật cười. Ôi cái tôi tội nghiệp, phải giằng xé nỗ lực dung hòa đòi hỏi từ cái siêu tôi – được đại diện bằng ông cố, và dục năng của cái nó – những con ếch, cá, chim bồ nông và vẹt. Ông cố – chủ nhân tòa tháp đứng trên cao, lệnh cho chim diệc đưa Mahito tới gặp ông, nhưng con đường đến lại là đi xuống dưới. Chẳng phải thú vị lắm sao? Để đi lên cao, ta lại phải đi xuống dưới. Mà khi dõi theo hành trình Mahito trong chặng thứ hai này, phải thật bình tĩnh để nắm tầng tầng lớp lớp ẩn dụ đan xen, lại còn biết bao trứng phục sinh cài cắm khắp nơi.

      a) Cánh cổng hình cá dẫn vào ngôi mộ đá

      Bắt đầu cuộc hành trình, người anh hùng của chúng ta gặp một cánh cổng khóa, bên trong là một ngôi mộ đá âm u. Lẽ thường, có cổng thì mình phải mở chứ hả? Nhưng người anh hùng của chúng ta đâu có mở, cậu bị bầy bồ nông đẩy vào trong. Cũng như lúc những con ếch tràn lên người Mahito bên bờ ao vườn nhà trong lần đầu con chim diệc xanh gửi lời mời chào đến cậu, lần này những con bồ nông cũng tràn lên người cậu một cách hung hãn, làm gãy cả chiếc cung tên cậu mang theo. 

      Khi bước vào thế giới vô thức, năng lực của cái tôi trở thành vô dụng. Vô thức mênh mông, choáng ngợp, hung hãn, đói khát. Ở thế giới thường nhật, cái tôi thường xuyên đè nén vô thức, còn trong lãnh địa của vô thức, chỉ cần một chút dấu vết của cái tôi lộ ra (miếng lông đuôi của chim diệc mà Mahito dùng làm đuôi tên), cũng bị vô thức đè bẹp. Nên nếu không có một chút sự bảo vệ, một chút dẫn dắt tâm linh, thể hiện ở việc Kiriko-trẻ đuổi bầy bồ nông đi, sau đó vẽ một vòng tròn lửa để cả cô và Mahito bước vào, và gửi tín hiệu khói lên chủ nhân ngôi mộ như một sự xin phép, thì cuộc hành trình vào vô thức có lẽ sẽ kết thúc từ lúc chưa bắt đầu. 

      b) Kiriko-trẻ là ai và đóng vai trò gì trong thế giới này?

      Sự xuất hiện của Kiriko-trẻ đem đến bước phát triển cho cuộc hành trình. Con chim diệc xanh thì đã biến đâu mất, Mahito đành theo chân Kiriko-trẻ chu du trên biển vô thức. Khi nhảy xuống biển, miếng băng của Mahito bị rơi mất làm lộ ra vết thương. Có lẽ vì đối diện với vô thức, nỗ lực che đậy vết thương cũng trở thành vô nghĩa. 

      Vậy Kiriko là ai và đóng vai trò gì? 

      Đầu tiên và rõ ràng nhất, cô câu cá và là người cung cấp thức ăn cho phần lớn cư dân của thế giới này: những người chết. Cái đám mờ mờ tôi tối đội mũ bơi thuyền ấy làm mình nhớ đến đám thuộc hạ của phù thủy xứ Hoang mạc trong “Lâu đài bay của pháp sư Howl”). Cái đám này đói khát, nhưng lại không muốn hoặc không đủ năng lực giết chóc, nên đành đợi Kiriko đem cá đến bán. Điều nực cười là nhiều người không sẵn lòng xuống tay giết chóc, nhưng lại chầu chực để ăn. Miễn là việc giết chóc do người khác thực hiện :v

      Thứ hai, Kiriko chăm sóc đám “Lổm Ngổm”, những sinh vật bé nhỏ chưa thành người. Chúng cần ăn ruột cá để có thể bay lên, Kiriko cho chúng ăn no để chúng có sức thực hiện chuyến bay này. Cùng với Himi, cô đuổi những yếu tố gây hại cho những sinh linh này, để chúng an toàn trong hành trình trở thành người.

      Thứ ba, đối với Mahito, Kiriko là phần anima năng động, sáng tạo, có tính chất nuôi dưỡng, kết nối với thế giới tâm linh, để Mahito an toàn vượt qua biển vô thức, có được năng lượng hữu ích để tiếp tục hành trình đến gặp “the master”, cái siêu tôi. Có thể nói, nếu không có Kiriko, Mahito không thể thực hiện hành trình này.

      c) Bài học của Mahito về sự cân bằng của thế giới

      Đi cùng Kiriko, Mahito học được sự tàn nhẫn của thế giới. Cậu phải tự xuống tay giết cá, mổ cá, để những sinh vật khác của thế giới này có cái ăn. Cậu đau lòng biết bao khi đám bồ nông ăn những bé “Lổm Ngổm”, và vui mừng khi Himi đuổi lũ bồ nông bằng lửa. Nhưng cậu cũng nhận ra sự hai mặt của thế giới: lũ bồ nông ăn “Lổm Ngổm” vì chúng quá đói, biển không còn cá, chúng không còn lựa chọn; và ngọn lửa bảo vệ những bé “Lổm Ngổm” khỏi hiểm nguy từ bồ nông cũng đồng thời thiêu đốt một phần trong số chúng.

      Khi xuống tay mổ bụng con cá, Mahito thực hiện vết cắt thứ hai: vết cắt vào vô thức của chính mình, để chúng trào ra. Vô thức trông không bắt mắt, hôi thúi, choáng ngợp, nhưng vô thức nuôi dưỡng sự sáng tạo, nuôi dưỡng con người. Nếu không để cho vô thức được biết đến, ta mãi mãi không phải là một con người toàn vẹn.

      1. Vết cắt thứ ba: phá hủy tòa tháp

      Tòa tháp là biểu tượng của thành tựu và cũng là biểu tượng cho lòng kiêu ngạo của loài người. Mình không khỏi nghĩ đến tòa tháp như biểu tượng của đế chế Ghibli. Hayao đã tìm người kế thừa nó nhiều năm, nhưng con trai ông, Goro, dù rất cố gắng vẫn chưa đạt được kì vọng của cha mình lẫn những người hâm mộ Ghibli. Đó không phải lỗi của mình Goro không đủ cố gắng, hay Hayao quá khắt khe. Mình nhớ khi xem bộ phim về nhà hàng sushi đạt 3 sao Michelin, con trai của người chủ cũng có một quán sushi, nhưng anh nói đại ý: “Nếu tôi muốn được công nhận, tôi phải làm ngon gấp đôi cha mình, vì chỉ ngon bằng ông ấy làm là không đủ”. 

      Thế giới tươi đẹp mà ông cố của Mahito xây dựng dựa trên một vài điều kiện: Thứ nhất, nguyên vật liệu của nó là đá hầm mộ, không có yếu tố khác được thêm vào. Thứ hai, phải định kỳ xây dựng lại để duy trì một thế cân bằng nhất định. Thứ ba, phải trao quyền thừa kế cho người cùng huyết thống. Ông cố của Mahito đã tới giới hạn của mình, ông không còn đủ năng lực để duy trì cái thế cân bằng mong manh ấy nữa, và tất cả những người thừa kế tiềm năng của ông có vẻ đều không muốn lãnh lấy trách nhiệm này. Câu chuyện có vẻ rơi vào thế chết, cho tới khi một thế lực bên ngoài, vua vẹt, nhào vào đòi nhận trách nhiệm ấy. Nhưng những nỗ lực trong cơn nóng vội và tham lam của vua vẹt cũng không đạt, và trong cơn tức giận và hoảng loạn, vua vẹt rút ra thanh kiếm, phá hủy tòa tháp mong manh.

      Nhát cắt này có thể ví với nhát kiếm chặt đứt nút thắt Gordian của Alexandre Đại Đế. Đành rằng nhát cắt này đem đến sự phá hủy không thể vãn hồi, nhưng đồng thời cũng cởi bỏ gánh nặng cho những người thừa kế tiềm năng của thế giới ấy. Giống như trong Inside Out, Joy nỗ lực giữ cho thế giới của Riley không sụp đổ nhưng cũng bất lực nhìn thế giới ấy tan rã, chứng kiến những điều từng quan trọng nhất với Riley rơi vào quên lãng. Tòa tháp của gia đình Mahito, thế giới tuyệt vời, thiên đường mà ông cố của cậu tạo dựng, cũng tan rã. Nhưng cũng như những mảnh tàn tích từ khối ký ức của Riley tự tạo lập thành một lâu đài mới, việc tòa tháp bị phá hủy dù đau đớn với Mahito, Himi, Natsuko, và tất cả cư dân của thế giới đó, nhưng cũng mang đến sự giải thoát khỏi những gánh nặng quá khứ. Từ nay, Mahito có thể tự do xây dựng một thế giới không ác ý từ những nguyên vật liệu chính cậu thu nhặt được.

      Nhìn lại về Ghibli và nỗ lực tìm kiếm người truyền thừa, mình không khỏi nghĩ đến một lời nhắn gửi của thế hệ mất mát đến cái đám gen Y gen Z như tụi mình. Như mô tả trong phim, có một tảng đá to lớn trôi nổi trên không trung, là cội nguồn sức mạnh xây nên thế giới. Đó là gì? Là kiến thức cũ, là nỗi hận vô biên? Là nỗi buồn chiến tranh? Là lửa, là máy bay, xe tăng, thiết giáp, là những thứ ám ảnh trong mỗi thước phim của Hayao Miyazaki?

      Cuộc nói chuyện của Mahito và ông cố khiến mình muốn trào nước mắt, bởi chúng như những lời nhắn gửi của thế hệ mất mát: 

      “Này các con, thế giới này chúng ta xây dựng nên đấy. Chúng đẹp phải không? Nhưng chúng ta già rồi. Các con hãy tiếp quản chúng nhé? Này các con, thế giới này chúng ta xây dựng nên đấy. Chúng đẹp nhỉ, nhưng chúng ta đã già và thế giới thì đang trên bờ tan rã. Các con có muốn tiếp nhận chúng và xây nên một thế giới ổn định hơn không?”

      Và, Mahito, thay mặt những đứa trẻ như tụi mình, trả lời: “Không, nguyên vật liệu để xây nên thế giới này đầy ác ý nên chúng con không thể xây một thế giới cũng không có ác ý. Chúng con trân trọng nỗ lực của mọi người khi tạo ra một thế giới đẹp đẽ nhường này từ những thương đau ấy, nhưng chúng con không muốn tiếp nhận chúng. Mặt khác, chúng con cũng có những vết thương gây nên từ ác ý của riêng mình, nên chúng con cũng không dám hứa rằng sẽ có thể xây nên một thế giới không ác ý như người mong muốn.”

      Và, như một sự an ủi, thế hệ mất mát nói rằng: “Được rồi, vậy chúng ta hãy để nơi này tan rã. Các con là những đứa trẻ ngoan, hãy về đi, và xây nên một thế giới thật tốt lành nhé.”

      Hay, đây là lời nhắn gửi của Hayao gửi đến Goro?

      Hayao: “Con nhìn này, lâu đài ba xây dựng đó. Ba già rồi, con tiếp quản nó nhé.”

      Gondo: “Không, chúng được xây từ nỗi buồn chiến tranh của ba. Chúng đầy rẫy ác ý, con không muốn nhận.”

      Hayao: “Được rồi, vậy chúng ta phá hủy thế giới này, con hãy trở về thế giới của con, và làm những gì con muốn. Nếu có muốn xây lâu đài, hãy tự tìm những nguyên vật liệu từ thế giới của con.”

      Và vậy là, người hùng của chúng ta trở về. Thế giới tưởng tượng sụp đổ sau lưng cậu, nhưng nay cậu đã cắt bỏ được những cảm giác tội lỗi về sự tồn tại của mình, chấp nhận cả những phần tối và sáng, nối nhịp cầu với những người thân, đã tìm ra lý tưởng để sống tiếp, và chắc chắn cậu đã lớn lên rất nhiều qua hành trình này.

      Bạn nhà mình nói là, đi coi phim này với tâm thế coi Totoro, ai dè đi coi Tổ kén vàng. Bài viết của mình cũng có thể chỉ là một nỗ lực nhét chữ vào miệng tác giả, như hội chứng của một đứa học văn thích vẽ rắn thêm chân. Nhưng việc viết về bộ phim này, liên tưởng và sáng tạo, cũng là một nỗ lực để duy trì thế cân bằng của thế giới nội tâm, và mình rất vui được chia sẻ nó cùng bạn.

      Chúc bạn và gia đình năm mới vui vẻ, hạnh phúc và bình an 😀

      25/12/2023

      Trà Giang

    5. Bục giảng, bàn học, và máy tính

      Năm nay là năm thứ hai mình không phải là người đứng ra tổ chức ngày nhà giáo ở công ty.

      Năm đầu tiên, mình có phần hơi tiếc nuối cái không khí bận rộn đó, nhưng công việc mới cuốn mình đi (mình đang bao biện, mình biết). Và tới năm thứ hai, mình nhìn các bạn đồng nghiệp cũ chuẩn bị, trong lòng mình dấy lên cảm giác cồn cào, như có ai đó đang thỏ thẻ: nè, nói gì đi.

      Mình nghĩ cái khiến cho mình nhớ về ngày nhà giáo nhiều nhất là việc lên danh sách ai sẽ được tặng quà vào ngày nhà giáo. Đó là câu hỏi khó. Không giống như một trường học, vai trò “giáo” sẽ được chia đều cho tất cả mọi người. Chúng ta đồng thời là người học và cũng là người dạy. “Teacher” mang muôn vàn chức danh khác nhau: trainer, instructor, mentor, coach, facilitator… Chức danh mình thích nhất, chính là facilitator – người tạo thuận lợi.

      Mất 5 năm để mình đúc rút được về công việc của mình khi đó: make learning happens/làm việc học xảy ra. Và sau đó, mình ra đi, thử sức với một vai trò khác: make things visible/làm mọi thứ lộ ra. Cả hai đều làm công việc tạo điều kiện để cho việc gì đó xảy ra. Vậy thì mình thử làm cho learning visible/làm cho việc học xuất hiện ra xem sao? Có 3 hình ảnh xuất hiện ra trong đầu mình về việc học: bục giảng, bàn học, và máy tính.

      1. Bục giảng
        Hẳn chúng ta đã quen với hình ảnh này lắm lắm, đến mức nhắm mắt cũng có thể tưởng tượng cái bục giảng trước mắt, với một chiếc bảng to, một cái bệ nâng hẳn người giáo viên lên trên một bậc so với học sinh, và một đám học sinh chăm chú hướng mắt nhìn lên. Trông cũng giống như một buổi giảng ở nhà thờ, và trông cũng giống một buổi lễ tôn giáo.
        Người giáo viên ở đây thực sự có nhiều quyền lực. Một cái liếc mắt có thể khiến cho đám học trò bên dưới run rẩy. Và rất nhiều khi, mình có cảm giác người học trò ở đây biến mất. Việc trao đổi bị hạn chế tối đa. “Lớp ồn” là một câu chê rất nặng trong sổ đầu bài.
        Nói thật thà thì, mình không thích kiểu lớp học này. Nhưng thế mạnh của nó là gì? Khả năng phục vụ một nhóm người học đông đảo, trong điều kiện rất hạn chế.
      2. Bàn
        Đây là hình ảnh mình gặp khi đi làm. Một bạn senior hướng dẫn cho một vài bạn junior. Cầm tay chỉ việc. Mình thích nó, và cho đến nay mình vẫn rất ưng kiểu học tập này.
        Ban đầu, bạn senior vẫn biết nhiều hơn bạn junior một chút. Nhưng qua thời gian, cả junior lẫn senior nay đã có thể cùng nhau thảo luận về một vấn đề. Sự chênh lệch quyền lực không còn lớn nữa. Và chúng ta có thể nói về chuyện này bằng câu kết trong “Chuyện kể về ba anh em của Beetle the Bard” mà mình yêu thích: “Họ cùng nhau rời đi như những người đồng đẳng ngang hàng”.
        Vấn đề? Khó standardize và scale up.
      3. Máy tính
        Và đây là lúc người thầy biến mất. Người học tự chủ trên con đường khám phá của chính mình. Tài liệu học tập tách rời khỏi người truyền đạt, có một đời sống riêng. Người học nhận diện vấn đề, tự tìm giải pháp, và thảo luận với những người cùng chung vấn đề. Nó mệt, và chẳng có câu trả lời nào là đúng hay sai, chỉ là phù hợp hay không phù hợp.
        Vấn đề với cách học này? Chúng ta dễ lạc lối trong một biển thông tin. Và khi mệt quá, đôi khi ta ước có thánh phán cho rồi, hay ít nhất là ai đó ta biết chắc là hiểu vấn đề, nói cho ta nghe mình cần làm gì.

      Sau khi viết về ba hình ảnh đó, mình lại có một hình ảnh khác trong đầu khi nghĩ về sự học: một chiếc ba lô. Đó là cách mình học từ vài năm nay, thông qua việc đi, quan sát, ghi chép, nói chuyện. Không có máy tính, không có bục giảng, không có bàn. Nghe chẳng giống học, giống đi chơi nhiều hơn. Nhưng ai nói đi chơi là không học?

      Với bốn hình ảnh trên, có thể đưa ra quan sát rằng, người giáo viên rõ nét nhất là trên bục giảng, rồi bắt đầu mờ dần đi khi bước xuống bên chiếc bàn cạnh học sinh, khuất dần sau chiếc máy tính, và biến mất luôn khi xách ba lô lên; còn người học mỗi lúc lại một rõ nét hơn. Mình nghĩ đó là quá trình không thể đảo ngược, với việc thông tin đang chuyển từ tình trạng khan hiếm hay thừa mứa. Việc học không chỉ gói gọn trong nhà trường, hay bộ phận đào tạo, mà trở thành sự góp sức của tất cả những người liên quan, trong đó người học đóng vai trò chủ đạo còn những người khác bao gồm cả giáo viên đóng vai trò hỗ trợ. Điều đó sẽ dẫn tới một số tình huống toát mồ hôi sau:

      • Phụ huynh Ất: Trời ơi sao tui đưa con tới trường học rồi mà sao nó hư? Đi làm đã mệt rồi còn phải dạy con ư?
        Cô giáo: Chị ơi, đây là con chị mà, sao chị tống cho trường hết vậy?
      • Nhân viên Giáp: Ê công ty không có career map hay competency framework, mà có đi nữa cũng không hợp với tui.
        Nhân sự: Ủa sự nghiệp của bạn mà?
      • Sếp Mô: Tui muốn lập community of practice, nhưng mà phải có outcome theo đơn đặt hàng của công ty.
        Nhân sự: Nếu vậy anh lập task force chứ anh đừng làm community of practice chi, nó sai mục đích từ đầu rồi.
      • Sếp Tê: Tui quản lý kết quả nhưng mà sao tui đưa mấy cái hướng dẫn làm việc mà tụi nó không nghe, cứ thích làm theo ý mình
        Nhân viên: Ủa anh trao quyền cho người ta mà?
      • Phụ huynh Răng: Sao thầy cứ cho con tui học ba cái trò tư duy phản biện làm cái gì, về nhà tôi nói gì nó cũng nói lại, hở ra là cãi.
        Thầy giáo: @@
      • Học sinh Rứa: Mẹ ơi, mẹ cho con đi mấy khóa học tập trải nghiệm này nha. Cô nói đi chơi cũng là học á!
        Mẹ: Ủa nó đi chơi mà nó kêu nó học là ý làm sao? Lại còn tốn cả đống tiền nữa hả!!!

      Mấy tình huống này mình lượm lặt trên báo, lẫn lấy từ trải nghiệm của chính mình. Liệt kê mấy cái đó để nói rằng, việc học có rất nhiều vấn đề, mà một phần lớn đến từ kì vọng khác nhau của các bên liên quan, lẫn thiếu thông tin về các mặt khác nhau của một giải pháp. Chúng ta khó mà kì vọng học sinh sáng tạo và tích cực, nhưng lại không được “cãi leo lẻo” khi ở nhà. Cũng rất khó để trải nghiệm cuộc sống nếu chỉ gói gọn trong bốn bức tường lớp học. Chi phí thì lại là một vấn đề khác mà mình không đủ dữ liệu lẫn kiến thức để bàn đến. Cũng không thể kì vọng công ty sẽ có tất cả mọi nguồn lực cần thiết cho việc học của nhân viên, mà chính nhân viên sẽ phải chủ động đề xuất, và đi kèm với nó là nguy cơ bạn ấy tìm thấy nơi học tập ở tổ chức khác. Mọi thứ đều có giá của nó, nên mình nghĩ chúng ta phải rất cẩn thận với những điều mình ao ước.

      Từ bục giảng, đến chiếc bàn, chiếc máy tính, chiếc ba lô, bốn hình ảnh này tượng trưng cho con đường học tập của mình, và có lẽ cũng quen thuộc với nhiều người. Khi mô tả chúng, mình không có ý nói cái gì hay hơn cái gì, tất cả đều sẽ có chỗ phù hợp. Mình chỉ mong sẽ có nhiều hơn những người chịu ngồi xuống cùng nhau thảo luận, cùng xắn tay áo lên giải quyết một phần nhỏ của vấn đề, xem đó cũng có phần việc của mình thay vì nghĩ rằng chỉ là việc của người khác, và tôn trọng phạm vi công việc, chuyên môn của người khác.

      Còn mình, vẫn chỉ là một đứa trẻ trên con đường học tập, ngồi làm tập làm văn mô tả chút chuyện xàm. Khi viết đến dòng này, mình lại nhớ đến những câu kết kinh điển: “Em hứa sẽ chăm chỉ, ngoan ngoãn học tập để ông bà ba mẹ thầy cô vui lòng”. Ôi, mình nên hứa gì? Hay mình hứa là sẽ nghiêm túc như một đứa con nít đang chơi nhé? Liệu ông bà ba mẹ thầy cô có vui lòng khi nghe câu hứa này không? Nghi là không quá, thiếu điều xách chổi rượt vì cái tội cà khịa, haha.

      20231120

      Trà Giang

    6. Bục giảng, bàn học, và máy tính

      Năm nay là năm thứ hai mình không phải là người đứng ra tổ chức ngày nhà giáo ở công ty.

      Năm đầu tiên, mình có phần hơi tiếc nuối cái không khí bận rộn đó, nhưng công việc mới cuốn mình đi (mình đang bao biện, mình biết). Và tới năm thứ hai, mình nhìn các bạn đồng nghiệp cũ chuẩn bị, trong lòng mình dấy lên cảm giác cồn cào, như có ai đó đang thỏ thẻ: nè, nói gì đi.

      Mình nghĩ cái khiến cho mình nhớ về ngày nhà giáo nhiều nhất là việc lên danh sách ai sẽ được tặng quà vào ngày nhà giáo. Đó là câu hỏi khó. Không giống như một trường học, vai trò “giáo” sẽ được chia đều cho tất cả mọi người. Chúng ta đồng thời là người học và cũng là người dạy. “Teacher” mang muôn vàn chức danh khác nhau: trainer, instructor, mentor, coach, facilitator… Chức danh mình thích nhất, chính là facilitator – người tạo thuận lợi.

      Mất 5 năm để mình đúc rút được về công việc của mình khi đó: make learning happens/làm việc học xảy ra. Và sau đó, mình ra đi, thử sức với một vai trò khác: make things visible/làm mọi thứ lộ ra. Cả hai đều làm công việc tạo điều kiện để cho việc gì đó xảy ra. Vậy thì mình thử làm cho learning visible/làm cho việc học xuất hiện ra xem sao? Có 3 hình ảnh xuất hiện ra trong đầu mình về việc học: bục giảng, bàn học, và máy tính.

      1. Bục giảng
        Hẳn chúng ta đã quen với hình ảnh này lắm lắm, đến mức nhắm mắt cũng có thể tưởng tượng cái bục giảng trước mắt, với một chiếc bảng to, một cái bệ nâng hẳn người giáo viên lên trên một bậc so với học sinh, và một đám học sinh chăm chú hướng mắt nhìn lên. Trông cũng giống như một buổi giảng ở nhà thờ, và trông cũng giống một buổi lễ tôn giáo.
        Người giáo viên ở đây thực sự có nhiều quyền lực. Một cái liếc mắt có thể khiến cho đám học trò bên dưới run rẩy. Và rất nhiều khi, mình có cảm giác người học trò ở đây biến mất. Việc trao đổi bị hạn chế tối đa. “Lớp ồn” là một câu chê rất nặng trong sổ đầu bài.
        Nói thật thà thì, mình không thích kiểu lớp học này. Nhưng thế mạnh của nó là gì? Khả năng phục vụ một nhóm người học đông đảo, trong điều kiện rất hạn chế.
      2. Bàn
        Đây là hình ảnh mình gặp khi đi làm. Một bạn senior hướng dẫn cho một vài bạn junior. Cầm tay chỉ việc. Mình thích nó, và cho đến nay mình vẫn rất ưng kiểu học tập này.
        Ban đầu, bạn senior vẫn biết nhiều hơn bạn junior một chút. Nhưng qua thời gian, cả junior lẫn senior nay đã có thể cùng nhau thảo luận về một vấn đề. Sự chênh lệch quyền lực không còn lớn nữa. Và chúng ta có thể nói về chuyện này bằng câu kết trong “Chuyện kể về ba anh em của Beetle the Bard” mà mình yêu thích: “Họ cùng nhau rời đi như những người đồng đẳng ngang hàng”.
        Vấn đề? Khó standardize và scale up.
      3. Máy tính
        Và đây là lúc người thầy biến mất. Người học tự chủ trên con đường khám phá của chính mình. Tài liệu học tập tách rời khỏi người truyền đạt, có một đời sống riêng. Người học nhận diện vấn đề, tự tìm giải pháp, và thảo luận với những người cùng chung vấn đề. Nó mệt, và chẳng có câu trả lời nào là đúng hay sai, chỉ là phù hợp hay không phù hợp.
        Vấn đề với cách học này? Chúng ta dễ lạc lối trong một biển thông tin. Và khi mệt quá, đôi khi ta ước có thánh phán cho rồi, hay ít nhất là ai đó ta biết chắc là hiểu vấn đề, nói cho ta nghe mình cần làm gì.

      Sau khi viết về ba hình ảnh đó, mình lại có một hình ảnh khác trong đầu khi nghĩ về sự học: một chiếc ba lô. Đó là cách mình học từ vài năm nay, thông qua việc đi, quan sát, ghi chép, nói chuyện. Không có máy tính, không có bục giảng, không có bàn. Nghe chẳng giống học, giống đi chơi nhiều hơn. Nhưng ai nói đi chơi là không học?

      Với bốn hình ảnh trên, có thể đưa ra quan sát rằng, người giáo viên rõ nét nhất là trên bục giảng, rồi bắt đầu mờ dần đi khi bước xuống bên chiếc bàn cạnh học sinh, khuất dần sau chiếc máy tính, và biến mất luôn khi xách ba lô lên; còn người học mỗi lúc lại một rõ nét hơn. Mình nghĩ đó là quá trình không thể đảo ngược, với việc thông tin đang chuyển từ tình trạng khan hiếm hay thừa mứa. Việc học không chỉ gói gọn trong nhà trường, hay bộ phận đào tạo, mà trở thành sự góp sức của tất cả những người liên quan, trong đó người học đóng vai trò chủ đạo còn những người khác bao gồm cả giáo viên đóng vai trò hỗ trợ. Điều đó sẽ dẫn tới một số tình huống toát mồ hôi sau:

      • Phụ huynh Ất: Trời ơi sao tui đưa con tới trường học rồi mà sao nó hư? Đi làm đã mệt rồi còn phải dạy con ư?
        Cô giáo: Chị ơi, đây là con chị mà, sao chị tống cho trường hết vậy?
      • Nhân viên Giáp: Ê công ty không có career map hay competency framework, mà có đi nữa cũng không hợp với tui.
        Nhân sự: Ủa sự nghiệp của bạn mà?
      • Sếp Mô: Tui muốn lập community of practice, nhưng mà phải có outcome theo đơn đặt hàng của công ty.
        Nhân sự: Nếu vậy anh lập task force chứ anh đừng làm community of practice chi, nó sai mục đích từ đầu rồi.
      • Sếp Tê: Tui quản lý kết quả nhưng mà sao tui đưa mấy cái hướng dẫn làm việc mà tụi nó không nghe, cứ thích làm theo ý mình
        Nhân viên: Ủa anh trao quyền cho người ta mà?
      • Phụ huynh Răng: Sao thầy cứ cho con tui học ba cái trò tư duy phản biện làm cái gì, về nhà tôi nói gì nó cũng nói lại, hở ra là cãi.
        Thầy giáo: @@
      • Học sinh Rứa: Mẹ ơi, mẹ cho con đi mấy khóa học tập trải nghiệm này nha. Cô nói đi chơi cũng là học á!
        Mẹ: Ủa nó đi chơi mà nó kêu nó học là ý làm sao? Lại còn tốn cả đống tiền nữa hả!!!

      Mấy tình huống này mình lượm lặt trên báo, lẫn lấy từ trải nghiệm của chính mình. Liệt kê mấy cái đó để nói rằng, việc học có rất nhiều vấn đề, mà một phần lớn đến từ kì vọng khác nhau của các bên liên quan, lẫn thiếu thông tin về các mặt khác nhau của một giải pháp. Chúng ta khó mà kì vọng học sinh sáng tạo và tích cực, nhưng lại không được “cãi leo lẻo” khi ở nhà. Cũng rất khó để trải nghiệm cuộc sống nếu chỉ gói gọn trong bốn bức tường lớp học. Chi phí thì lại là một vấn đề khác mà mình không đủ dữ liệu lẫn kiến thức để bàn đến. Cũng không thể kì vọng công ty sẽ có tất cả mọi nguồn lực cần thiết cho việc học của nhân viên, mà chính nhân viên sẽ phải chủ động đề xuất, và đi kèm với nó là nguy cơ bạn ấy tìm thấy nơi học tập ở tổ chức khác. Mọi thứ đều có giá của nó, nên mình nghĩ chúng ta phải rất cẩn thận với những điều mình ao ước.

      Từ bục giảng, đến chiếc bàn, chiếc máy tính, chiếc ba lô, bốn hình ảnh này tượng trưng cho con đường học tập của mình, và có lẽ cũng quen thuộc với nhiều người. Khi mô tả chúng, mình không có ý nói cái gì hay hơn cái gì, tất cả đều sẽ có chỗ phù hợp. Mình chỉ mong sẽ có nhiều hơn những người chịu ngồi xuống cùng nhau thảo luận, cùng xắn tay áo lên giải quyết một phần nhỏ của vấn đề, xem đó cũng có phần việc của mình thay vì nghĩ rằng chỉ là việc của người khác, và tôn trọng phạm vi công việc, chuyên môn của người khác.

      Còn mình, vẫn chỉ là một đứa trẻ trên con đường học tập, ngồi làm tập làm văn mô tả chút chuyện xàm. Khi viết đến dòng này, mình lại nhớ đến những câu kết kinh điển: “Em hứa sẽ chăm chỉ, ngoan ngoãn học tập để ông bà ba mẹ thầy cô vui lòng”. Ôi, mình nên hứa gì? Hay mình hứa là sẽ nghiêm túc như một đứa con nít đang chơi nhé? Liệu ông bà ba mẹ thầy cô có vui lòng khi nghe câu hứa này không? Nghi là không quá, thiếu điều xách chổi rượt vì cái tội cà khịa, haha.

      20231120

      Trà Giang

    7. Cơm nhà anh – khi bạn đến không chỉ để ăn cơm

      Bạn bước vào quán vào một tối mưa. Chân thì lạnh, mặt thì ướt, bạn chỉ mong ăn nhanh nhanh còn về. Nhân viên đưa tới cho bạn rất nhiều khăn giấy, bảo bạn lau cho khỏi ướt, và đưa cho bạn một ly trà nóng. Menu cơm chỉ liệt kê kiểu “một mặn một canh một xào một cơm”, còn trong ngày đó có món gì, hay ngay lúc đó có món gì, thì chỉ có đến lúc đó bếp mới biết báo cho phục vụ, phục vụ báo cho bạn. Cơm ghế khoai sắn, đồ ăn nêm nhàn nhạt, bạn ngồi ăn mà thấy mắt hơi cay nghĩ đến cơm ở nhà. Nhân viên thì dường như chỉ chờ bạn vơi chén là lấy thêm cơm, làm bạn càng nghĩ đến mẹ hay nói “Ăn thêm đi con, ăn nhiều vào”. Cái thịnh tình đó khiến bạn không thể ăn mau, hay còn sót lại một tí gì. Đã thế, lúc kêu thanh toán, quán còn nói “hôm nay quán em tặng tráng miệng”. Kem chuối và rau câu dừa, cứ như vừa mới mở tủ lạnh nhà bạn ra mà lấy ngay tức khắc.

      Chừng đó thứ, đủ để bạn dung thứ cho cơn mưa, cho gương mặt nhăn nhó trên công ty, cho con đường nước ngập, đủ để bạn ấm lòng đến bữa cơm kế tiếp.

      Sài Gòn, chục bước là có một quán ăn, từ bình dân đến sang trọng. Chỗ bình dân có cô bán cơm hay cho bạn thêm miếng nước chan từ thời sinh viên nhưng đôi khi hay quên rằng bạn không ăn hành, chỗ sang trọng có quy trình phục vụ chuẩn mực nhưng bạn nhân viên mỏi mệt đến mức hiếm khi kịp giới thiệu cho bạn hôm nay quán mới thêm món nước xí muội giải cảm ngon lắm. Giữa hai thái cực đó, Cơm Nhà Anh đúng là một điểm sáng, cân đối giữa “vừa tiền” và “thân tình”, khiến mình mỗi khi mỏi mệt mà chẳng muốn nấu cơm, lại muốn ghé nơi này.

      Hôm nay mình không mệt, nhưng mình nhớ mấy bạn nhân viên dễ thương, mình cũng muốn ghé 😀 Ai đi ăn với mình hem?

      Địa chỉ: nhà anh, 230/12 Pasteur, Phường 6, Quận 3, Thành phố Hồ Chí Minh 700000

      Giang Nguyễn

      20230923