Bạn bước vào quán vào một tối mưa. Chân thì lạnh, mặt thì ướt, bạn chỉ mong ăn nhanh nhanh còn về. Nhân viên đưa tới cho bạn rất nhiều khăn giấy, bảo bạn lau cho khỏi ướt, và đưa cho bạn một ly trà nóng. Menu cơm chỉ liệt kê kiểu “một mặn một canh một xào một cơm”, còn trong ngày đó có món gì, hay ngay lúc đó có món gì, thì chỉ có đến lúc đó bếp mới biết báo cho phục vụ, phục vụ báo cho bạn. Cơm ghế khoai sắn, đồ ăn nêm nhàn nhạt, bạn ngồi ăn mà thấy mắt hơi cay nghĩ đến cơm ở nhà. Nhân viên thì dường như chỉ chờ bạn vơi chén là lấy thêm cơm, làm bạn càng nghĩ đến mẹ hay nói “Ăn thêm đi con, ăn nhiều vào”. Cái thịnh tình đó khiến bạn không thể ăn mau, hay còn sót lại một tí gì. Đã thế, lúc kêu thanh toán, quán còn nói “hôm nay quán em tặng tráng miệng”. Kem chuối và rau câu dừa, cứ như vừa mới mở tủ lạnh nhà bạn ra mà lấy ngay tức khắc.
Chừng đó thứ, đủ để bạn dung thứ cho cơn mưa, cho gương mặt nhăn nhó trên công ty, cho con đường nước ngập, đủ để bạn ấm lòng đến bữa cơm kế tiếp.
Sài Gòn, chục bước là có một quán ăn, từ bình dân đến sang trọng. Chỗ bình dân có cô bán cơm hay cho bạn thêm miếng nước chan từ thời sinh viên nhưng đôi khi hay quên rằng bạn không ăn hành, chỗ sang trọng có quy trình phục vụ chuẩn mực nhưng bạn nhân viên mỏi mệt đến mức hiếm khi kịp giới thiệu cho bạn hôm nay quán mới thêm món nước xí muội giải cảm ngon lắm. Giữa hai thái cực đó, Cơm Nhà Anh đúng là một điểm sáng, cân đối giữa “vừa tiền” và “thân tình”, khiến mình mỗi khi mỏi mệt mà chẳng muốn nấu cơm, lại muốn ghé nơi này.
Hôm nay mình không mệt, nhưng mình nhớ mấy bạn nhân viên dễ thương, mình cũng muốn ghé 😀 Ai đi ăn với mình hem?
Địa chỉ: nhà anh, 230/12 Pasteur, Phường 6, Quận 3, Thành phố Hồ Chí Minh 700000
Giang Nguyễn
20230923
Leave a Reply