Tag: tạp bút

  • Học chậm #4 Con người mà tôi đã không trở thành

    Năm 2025 đánh dấu 10 năm Giang bước chân vào thế giới công sở, nhanh như một cái chớp mắt. Đã tới cái lúc mà Giang bắt đầu được các bạn nhỏ nhắn hỏi về sự nghiệp, rằng em nên đi làm ở đâu, nhận việc nào, học cái gì. Giang không thể tự tin mà khuyên nhủ các bạn như anh họ Giang đã khuyên nhủ Giang ngày đó, bởi thế giới đang thay đổi quá nhanh và sự khác biệt giữa các thế hệ đang lớn hơn bao giờ hết, nên những kinh nghiệm của Giang hay của những người lớn có thể không còn phù hợp nữa. Nhưng nếu các bạn cần, thì đây là vài ghi chú của mình, hãy đọc và thật cẩn trọng kiểm chứng chúng nha.

    1. Luôn có khoảng cách giữa kì vọng và thực tế. Và chúng ta không thể quay ngược thời gian, những thứ bạn ra quyết định ĐÃ LÀ TỐT NHẤT VÀO LÚC ĐÓ với những thông tin mà bạn có thể tiếp cận được và khả năng phân tích, ra quyết định của bạn vào lúc đó. Cái ta có thể làm lúc này, là học cách ra quyết định tốt hơn, dựa vào mình và dựa vào người thông qua sự phối hợp nhuần nhuyễn giữa dữ liệu và chuyên gia.
    2. Ta có thể không trở thành phiên bản mình mong muốn. Không có ước mơ, không biết mình muốn gì, tới chừng này tuổi vẫn không đạt được những thứ mình từng mơ. Mà ngừng lại chút xem, chúng ta sống trong đời thực chứ không phải trong mơ mà? Sự nghiệp đâu có nhất thiết phải trùng với ước mơ?
    3. Khi rời bỏ một công việc, một sự nghiệp đã xây dựng bao năm, không hẳn là bạn bắt đầu lại từ đầu. Những thứ bạn đã mang theo, đã gây dựng có thể trở thành tảng đá xây cầu hay chắn đường, còn tùy vào con đường bạn đi.
    4. Sẽ có những lúc mình không thích đi làm, y như ngày xưa mình không ưa đi học. Sẽ có những lúc phải cắn răng làm việc mình không thích để có tiền ăn. Ít nhất nhớ để dành một ít đảm bảo mình không đói bụng, thì mới có sức mà mơ.
    5. Hãy cẩn thận với những điều bạn mơ ước. Như đồ ăn, có những món ăn một chút thì ngon, ăn hàng ngày sẽ là một sự tra tấn.

    Trong mười năm làm người lớn, Giang đã không trở thành bác sĩ, vốn là ước mơ từ hồi 7 tuổi tới 15 tuổi. Giang không trở thành dịch giả/ biên tập viên như giấc mơ năm 21. Giang cũng không trở thành team lead như đã thỏ thẻ với sếp năm 22 tuổi.

    Vậy, Giang đã trở thành ai?

    Qua mười năm, Giang từ một người 22 tuổi thành một người 32 tuổi. Giang cười nhiều hơn, kemeno nhiều hơn, ở trong một ngôi nhà không còn sợ tốc mái mỗi khi gió lớn, đọc nhiều sách hay, gặp nhiều người thú vị, và vẫn băn khoăn về chuyện ngày mai ăn gì.

    Giang đã trả nợ xong cho gia đình, chuyển việc 2 lần, có bạn chung nhà, dịch bài 10 năm cho phantichkinhte123.com, góp bài vào 2 quyển sách đã xuất bản, biên tập 1 quyển, 1 quyển dịch sắp in, học về tâm lý, học về lịch sử, quay lại học tiếng Đức và tiếng Pháp. Và điều quan trọng nhất đến lúc này, là chấp nhận bản thân là một người bình thường, xem điều đó như một đặc ân thay vì một lời nguyền. Cảm ơn bản thân tuổi 22 đã không bỏ cuộc, cảm ơn đã chuẩn bị thật tốt cho mình ở 10 năm sau.

    Năm 2025 này, lại tiếp tục tận hưởng mỗi ngày qua nhé, Giang ơi.

    Giang Nguyễn

    2/2/2025

  • Học chậm #4 Con người mà tôi đã không trở thành

    Năm 2025 đánh dấu 10 năm Giang bước chân vào thế giới công sở, nhanh như một cái chớp mắt. Đã tới cái lúc mà Giang bắt đầu được các bạn nhỏ nhắn hỏi về sự nghiệp, rằng em nên đi làm ở đâu, nhận việc nào, học cái gì. Giang không thể tự tin mà khuyên nhủ các bạn như anh họ Giang đã khuyên nhủ Giang ngày đó, bởi thế giới đang thay đổi quá nhanh và sự khác biệt giữa các thế hệ đang lớn hơn bao giờ hết, nên những kinh nghiệm của Giang hay của những người lớn có thể không còn phù hợp nữa. Nhưng nếu các bạn cần, thì đây là vài ghi chú của mình, hãy đọc và thật cẩn trọng kiểm chứng chúng nha.

    1. Luôn có khoảng cách giữa kì vọng và thực tế. Và chúng ta không thể quay ngược thời gian, những thứ bạn ra quyết định ĐÃ LÀ TỐT NHẤT VÀO LÚC ĐÓ với những thông tin mà bạn có thể tiếp cận được và khả năng phân tích, ra quyết định của bạn vào lúc đó. Cái ta có thể làm lúc này, là học cách ra quyết định tốt hơn, dựa vào mình và dựa vào người thông qua sự phối hợp nhuần nhuyễn giữa dữ liệu và chuyên gia.
    2. Ta có thể không trở thành phiên bản mình mong muốn. Không có ước mơ, không biết mình muốn gì, tới chừng này tuổi vẫn không đạt được những thứ mình từng mơ. Mà ngừng lại chút xem, chúng ta sống trong đời thực chứ không phải trong mơ mà? Sự nghiệp đâu có nhất thiết phải trùng với ước mơ?
    3. Khi rời bỏ một công việc, một sự nghiệp đã xây dựng bao năm, không hẳn là bạn bắt đầu lại từ đầu. Những thứ bạn đã mang theo, đã gây dựng có thể trở thành tảng đá xây cầu hay chắn đường, còn tùy vào con đường bạn đi.
    4. Sẽ có những lúc mình không thích đi làm, y như ngày xưa mình không ưa đi học. Sẽ có những lúc phải cắn răng làm việc mình không thích để có tiền ăn. Ít nhất nhớ để dành một ít đảm bảo mình không đói bụng, thì mới có sức mà mơ.
    5. Hãy cẩn thận với những điều bạn mơ ước. Như đồ ăn, có những món ăn một chút thì ngon, ăn hàng ngày sẽ là một sự tra tấn.

    Trong mười năm làm người lớn, Giang đã không trở thành bác sĩ, vốn là ước mơ từ hồi 7 tuổi tới 15 tuổi. Giang không trở thành dịch giả/ biên tập viên như giấc mơ năm 21. Giang cũng không trở thành team lead như đã thỏ thẻ với sếp năm 22 tuổi.

    Vậy, Giang đã trở thành ai?

    Qua mười năm, Giang từ một người 22 tuổi thành một người 32 tuổi. Giang cười nhiều hơn, kemeno nhiều hơn, ở trong một ngôi nhà không còn sợ tốc mái mỗi khi gió lớn, đọc nhiều sách hay, gặp nhiều người thú vị, và vẫn băn khoăn về chuyện ngày mai ăn gì.

    Giang đã trả nợ xong cho gia đình, chuyển việc 2 lần, có bạn chung nhà, dịch bài 10 năm cho phantichkinhte123.com, góp bài vào 2 quyển sách đã xuất bản, biên tập 1 quyển, 1 quyển dịch sắp in, học về tâm lý, học về lịch sử, quay lại học tiếng Đức và tiếng Pháp. Và điều quan trọng nhất đến lúc này, là chấp nhận bản thân là một người bình thường, xem điều đó như một đặc ân thay vì một lời nguyền. Cảm ơn bản thân tuổi 22 đã không bỏ cuộc, cảm ơn đã chuẩn bị thật tốt cho mình ở 10 năm sau.

    Năm 2025 này, lại tiếp tục tận hưởng mỗi ngày qua nhé, Giang ơi.

    Giang Nguyễn

    2/2/2025

  • Làm vườn nửa mùa

    Người ta nói có thể đưa con khỉ ra khỏi cánh rừng, nhưng không thể đưa cánh rừng ra khỏi con khỉ. Bạn Giang, với tư cách là một homo sapiens – vượn trần trụi, cũng loay hoay với việc sống trong vườn thú người và tìm cách đưa cánh rừng xa xôi đâu đó ở gần mình bất cứ khi nào có thể. Có thể vì cánh rừng vẫn ở đâu đó trong mơ, được cài đặt thành một biểu tượng cho những điều chưa biết tới và cần khám phá.

    Mình nhớ giữa những ngày hoang mang với cảm giác vô dụng ngập tràn, mình đã trồng một cây mồng tơi trong ly giấy, với niềm an ủi rằng ít nhất mình còn có ích bằng cách cung cấp CO2 cho nó quang hợp. Mình tưới tắm cho những cái cây không phải của mình, cả ở công ty và ở nhà. Đến khi mình có một chiếc loggia ở chung cư, mình đã không thể kìm được niềm háo hức đi mua chậu mua cây, tưới nước bón phân, nhìn tụi nó lớn lên.

    Những cái cây thành phố, co cụm trong những trong chiếc chậu thiếu đất và không gian thiếu nắng, cạnh tranh ánh sáng với quần áo đang phơi, được tưới bằng những giọt nước máy trong vắt nhiều khi còn nồng mùi clo, èo uột trong mớ phân bón hóa học. Có ông anh nhà trên tầng cao có sân thượng, đầu tư hẳn một vườn rau cho con gái. Một tháng 500 ngàn tiền nước, trồng 4 tháng được 4 trái bầu. 500 ngàn một trái, còn mắc hơn rau hữu cơ loại mắc nhất. Ổng kể vậy, mình chỉ cười.

    Bởi, biết tính toán làm sao cái giá của cảm giác mà cây cỏ mang lại giữa những bức tường bê tông này. Cảm giác mình gìn giữ một chút xíu màu xanh, dù là bé nhỏ. Cảm giác, dù không tuân theo lịch trình của nhà nước và ai đó đề ra, kiểu khuyến khích đẻ trước 30 tuổi, nhưng mình vẫn đang chăm sóc cho cái gì đó ngoài bản thân mình. Thị trường indoor plant lớn mạnh, thị trường pet caring services lớn mạnh, như một chỉ dấu cho việc “đám trẻ bây giờ” đâu có vô trách nhiệm khi chọn không sinh con hay trì hoãn sinh con, nhưng nhu cầu chăm sóc đã được chuyển thành một hình thức khác.

    Mà indoor plant với pet còn tốn công chăm kha khá, hổng ấy mình chuyển xuống nuôi chó đá hay bắp cải luôn ha? Chi phí vận hành đỡ tốn hơn nhiều á.

    20240316

    Giang Nguyễn

  • Cơm nhà anh – khi bạn đến không chỉ để ăn cơm

    Bạn bước vào quán vào một tối mưa. Chân thì lạnh, mặt thì ướt, bạn chỉ mong ăn nhanh nhanh còn về. Nhân viên đưa tới cho bạn rất nhiều khăn giấy, bảo bạn lau cho khỏi ướt, và đưa cho bạn một ly trà nóng. Menu cơm chỉ liệt kê kiểu “một mặn một canh một xào một cơm”, còn trong ngày đó có món gì, hay ngay lúc đó có món gì, thì chỉ có đến lúc đó bếp mới biết báo cho phục vụ, phục vụ báo cho bạn. Cơm ghế khoai sắn, đồ ăn nêm nhàn nhạt, bạn ngồi ăn mà thấy mắt hơi cay nghĩ đến cơm ở nhà. Nhân viên thì dường như chỉ chờ bạn vơi chén là lấy thêm cơm, làm bạn càng nghĩ đến mẹ hay nói “Ăn thêm đi con, ăn nhiều vào”. Cái thịnh tình đó khiến bạn không thể ăn mau, hay còn sót lại một tí gì. Đã thế, lúc kêu thanh toán, quán còn nói “hôm nay quán em tặng tráng miệng”. Kem chuối và rau câu dừa, cứ như vừa mới mở tủ lạnh nhà bạn ra mà lấy ngay tức khắc.

    Chừng đó thứ, đủ để bạn dung thứ cho cơn mưa, cho gương mặt nhăn nhó trên công ty, cho con đường nước ngập, đủ để bạn ấm lòng đến bữa cơm kế tiếp.

    Sài Gòn, chục bước là có một quán ăn, từ bình dân đến sang trọng. Chỗ bình dân có cô bán cơm hay cho bạn thêm miếng nước chan từ thời sinh viên nhưng đôi khi hay quên rằng bạn không ăn hành, chỗ sang trọng có quy trình phục vụ chuẩn mực nhưng bạn nhân viên mỏi mệt đến mức hiếm khi kịp giới thiệu cho bạn hôm nay quán mới thêm món nước xí muội giải cảm ngon lắm. Giữa hai thái cực đó, Cơm Nhà Anh đúng là một điểm sáng, cân đối giữa “vừa tiền” và “thân tình”, khiến mình mỗi khi mỏi mệt mà chẳng muốn nấu cơm, lại muốn ghé nơi này.

    Hôm nay mình không mệt, nhưng mình nhớ mấy bạn nhân viên dễ thương, mình cũng muốn ghé 😀 Ai đi ăn với mình hem?

    Địa chỉ: nhà anh, 230/12 Pasteur, Phường 6, Quận 3, Thành phố Hồ Chí Minh 700000

    Giang Nguyễn

    20230923

  • Bạn thạch sùng ở thành phố

    Đây là bạn thạch sùng số nhọ nhất hôm nay, bì bõm trong ly sữa bắp bạn Gấu để quên chẳng biết từ lúc nào, lúc tưởng được giải thoát đến nơi thì lại xui xẻo rơi tõm vào xô nước, may là được một thanh niên đẹp trai nhân hậu mỗi tội sợ thạch sùng giải cứu. Tội nghiệp bạn, đem thả ra “vườn” mà bám chặt vào cây đậu run rẩy mãi không thôi.

    Tội nghiệp bạn, ở thành phố nên đến cả côn trùng cho bạn cũng hiếm hoi. Hi vọng cái vườn nhỏ nhỏ này cho bạn được một ít đồ ăn đỡ đói lòng, rồi lại tiếp tục tặc lưỡi hàng đêm nhen.

    Bạn thạch sùng số nhọ

    Nhìn bạn thạch sùng, lại không khỏi nhớ đến Pom Poko. Từ rừng ra phố sống cũng chẳng dễ dàng gì, mình cũng thế thôi 😀

    20201102

    Trà Giang

  • Những giấc mơ trong khu vườn bí mật

    Tôi biết đến những Secret Garden, Enya, Beethoven, Chopin, Vilvadi… không phải là từ việc nghe, mà từ việc đọc. Thời học trò nhiều mơ mộng, tôi hay đọc Trà sữa cho tâm hồn, Minh Nhật, Phan Hồn Nhiên, những cái tên bài hát xuất hiện trong truyện, tôi nghe rồi tưởng tượng mình là nhân vật trong câu chuyện đó, lắng nghe bản nhạc đó. Những chàng trai cô gái văn phòng gõ máy tính lách cách, tai đeo headphone, cốc cà phê uống dở để bên cạnh, ô cửa sổ ngoài kia đầy nắng. Đẹp quá, đáng ngưỡng mộ quá.
    Một năm, hai năm, ba năm rồi sáu năm tôi thành thị dân, rồi thành dân văn phòng thứ thiệt. Tôi không nghe nhạc nữa. Đầu óc căng cứng với số liệu, báo cáo, tổ chức, sự kiện, chi phí.
    Hôm nay tôi nghe lại Secret Garden, không nhìn tên bài hát, chỉ lắng nghe. Để thứ âm nhạc dịu dàng ấy ru mình, đưa mình vào giấc mơ.
    Trong giấc mơ có đuôi mắt biết cười
  • Dạ khúc

    1. Thị trấn
    Mình đã bắt đầu quên đếm số năm mình ở Sài Gòn, nhưng mỗi độ đông về, khi gió lùa qua hàng cây xao xác, nắng vàng hoe và trời bắt đầu se, mình thường mỉm cười nhìn lên bầu trời và tự nhủ: Thế là một năm nữa lại qua.
    Cái không khí đầu đông ấy gợi cho mình một cảm giác kì lạ, bởi nó nhắc nhớ nhiều về quê nhà, cái phố núi nhỏ xíu buồn buồn, mỗi độ đông về lại vàng rực sắc hoa dã quỳ trên những triền dốc. Đó là mùa mà cỏ dại cũng nở đầy hoa. Trên nền cỏ lá xanh rì, điểm chút sắc trắng của xuyến chi, sắc cam của hoa rau sam, những nụ đỏ rực rỡ của dâm bụt, rồi những bông thạch thảo nhiều màu, và màu trạng nguyên, đỏ nhức nhối.
    2. Sayonara daisuki nahito
    Cái không khí ấy cũng mang về nhiều kỉ niệm của mối tình đầu. Mình quen cậu ấy vào cuối hạ, những ngày vui vẻ và đầm ấm nhất là những ngày đông đầu tiên ở đất Sài Gòn, và chia xa vào đầu mùa hạ năm sau.
    Có lần cậu ấy hỏi mình: “Tại sao lại chọn T?”. Mình trả lời đơn giản: “Bởi vì T xuất hiện đúng thời điểm”. Cậu ấy nhìn có vẻ hơi buồn buồn với câu trả lời của mình. Mình nghĩ rằng, hình như lúc đó cậu ấy luôn là người yêu thương mình nhiều hơn, còn mình thì cứ nhàn nhạt, ơ thờ. Khi tình dần nhạt, những tin nhắn dần thưa, mình là người gửi tin nhắn cuối cùng: “T à, tụi mình dừng ở đây nhé”. Tin nhắn không có hồi âm, và mình tự hiểu rằng mối quan hệ đã đến hồi kết thúc.
    Mối tình đầu kết thúc một cách lửng lơ, không có đến một lời chia tay, để mình day dứt mãi nhiều năm sau đó, để dồn sức yêu thương trân trọng những người đến sau như bù cho cả thiệt thòi của người đến trước. Không biết bao lần mình tự hỏi, liệu mình có từng yêu cậu ấy, hay chỉ là một sự xuất hiện đúng lúc mà thôi? Nếu không phải là cậu ấy, mà là một người khác thì sao?
    Một năm rồi hai năm trôi qua. Vào cuối năm thứ hai sau khi mối quan hệ kết thúc, mình gửi cậu ấy một tin nhắn chúc mừng Haloween trên Facebook. Tin nhắn không có hồi âm. Mình vốn đã định add friend với cậu ấy, rốt cuộc vì chuyện đó mà request không được gửi đi. Mình chỉ lặng lẽ stalk FB cậu ấy thôi.
    Ba năm rồi bốn năm. Mình học xong đại học và đi làm. Chỗ mình làm nằm trong khu vực mà hồi xưa mình và cậu ấy thường gặp nhau. Mình có một người bạn quen một cô gái người Đà Lạt; sau khi hai người chia tay, bạn mình từ chối mọi chuyến đi đến Đà Lạt. Nếu mình mà áp dụng cách đó, có lẽ mình phải bỏ Sài Gòn mà đi mất, bởi vì mỗi ngày đi làm, mình đều đi qua chính con đường mà mình và cậu ấy đã từng đi, nhìn chỗ mà mình lén hôn cậu ấy lần đầu tiên, và chứng kiến những chỗ tụi mình hẹn hò nay lần lượt sang tên đổi chủ. Ở góc ngã tư Cộng Hòa – Hoàng Hoa Thám nhìn qua giờ chình ình một cái cầu vượt án ngữ tầm nhìn, chẳng còn thấy được chỗ cậu ấy từng đứng trước Lotteria để chờ mình nữa. Khi nhìn tấm biển Maximart bị hạ xuống để thay bằng Vinmart, mình thầm nghĩ: “T à, rốt cuộc thì những thứ gắn với kỉ niệm của G với T hồi đó đều đã đổi thay”.
    3. Nghìn trùng xa cách
    Năm năm. Mình quay cuồng trong guồng quay của một cô gái công sở bận rộn. Đi làm ở văn phòng. Dịch bài ở nhà. Đi học. Hẹn hò. Chia tay. Kết thúc một mối quan hệ dài hơn ba năm, vui nhiều buồn lắm. Mình tìm kiếm cảm giác tự chủ và sự tự do.
    Dần dà, mình biến thành một dạng lý trí khủng khiếp. Mình thích cảm giác bận rộn và mọi việc nằm trong tầm kiểm soát. Nhưng ở đâu đó, có một bánh xe bị long ra.
    Có một khoảng thời gian mình bị rối loạn giấc ngủ. Giờ ngủ cứ lùi dần mãi về sáng, chạy xa khỏi mình. Ban đầu là thức đến 1-2h. Sau đó là 3-4h. Rồi đến 5h, 6h. Có những ngày mình ngủ 1-2h, có những ngày thức trắng. Mình vẫn đi làm, vẫn dịch bài, vẫn đi học. Nhưng mình thấy sao cạn kiệt sức lực quá, cả sức lực sáng tạo lẫn sức lực để yêu.
    Mình mơ thấy biển. Mình thèm được dìm nơi đáy biển sâu. Mình gửi bài “Có một dòng sông đã qua đời” cho đứa bạn thân, dặn nó “Nếu tao chết nhớ bật bài đó ở đám ma tao”.
    Mình mơ thấy mình được ôm, mình mơ điều giản dị như vậy đó.
    Và một ngày nọ, mình mơ thấy T. Lần đầu tiên, sau rất nhiều năm kể từ lần cuối mình gặp bạn ấy.
    Mình từng đọc một bài chia sẻ của nhạc sĩ Quốc Bảo về bài hát “Nghìn trùng xa cách” của Phạm Duy. Nguyên đoạn status đó như sau: “Một dịp đã lâu, ngẫu nhiên gặp bác Phạm Duy ăn sáng ở Ciao Books, tôi hỏi: “Chuyện đôi ta buồn ít hơn vui, mà bác trả là trả buồn hay trả vui ạ?” Nhạc sĩ trả lời: “Tous. Trả hết, khóc cười buồn vui trả hết, vứt đi hết. Đã xa cách rồi thì giữ làm gì.” Mình tâm đắc với lối suy nghĩ đó lắm. Vậy nên, “Trả hết cho người, cho người đi”. Mình đã nghĩ như thế khi quyết định nhấn nút Add friend trên trang FB của T. Trang FB mà mình đã stalk muốn mòn mấy năm qua. Một phần quyết tâm đến từ việc mình mơ thấy T vào đêm hôm trước. Mình đã chuẩn bị tinh thần nhận một cục lơ như ba năm trước, nhưng lần này cậu ấy accept. Tay mình run khi gõ những dòng chat với cậu ấy.
    Rốt cuộc thì, mình cũng phải đặt một dấu chấm hết cho sự day dứt này chứ nhỉ.
    4. Hello, goodbye and hello
    Giờ thì, T đứng trước mặt mình, chững chạc hơn nhiều so với ngày xưa mình nhớ. Giọng nói dù qua điện thoại hay trực tiếp thì vẫn nhỏ nhẹ và dịu dàng. Buổi chiều Bảo Lộc đầy gió.
    Mục đích cuộc gặp chỉ là gửi một cuốn sách. T đang vội, tụi mình cũng chẳng có gì nhiều để nói với nhau. Vài câu vô thưởng vô phạt về chủ đề cuốn sách, về việc nhà của cậu ấy.
    Thay vì đáp lại cái bắt tay chào tạm biệt của T, mình đã bước tới và choàng tay ôm cậu ấy thật chặt. Mình không biết mình thật sự muốn gì, mình cũng không muốn biết. Nhưng mình muốn, một lần nữa, được ôm cậu ấy. T có vẻ ngơ ngác, (có lẽ cũng như cái lần mình quay lại hôn lên má cậu ấy trước Lotteria), liên tục hỏi mình: “Sao thế G? Sao thế?”. Mình vùi mặt vào vai T, có cảm giác ấm áp thân quen. Mắt mình cay, và mình thấy nghẹn khi nói: “Giang xin lỗi”, và “Gặp T như thế này G rất vui”.
    Mình không biết cậu ấy có cười không nữa. Nhưng mình cảm giác vòng ôm của cậu ấy siết chặt hơn, và mình nghe cậu ấy nói nhỏ: “T cũng xin lỗi G”.
    Mình mỉm cười, cậu ấy cũng cười.
    Và tụi mình chính thức chia tay.
    24.11.2017
  • Thương nhau, tay nắm lấy bàn tay

    Sau những ngày điên cuồng vì một đôi bàn tay đẹp, mình chợt nhận ra rằng, ngoài đôi bàn tay ấy, mình không thích gì hơn ở người đó hết.

    Thỉnh thoảng, ta cũng có thể chiều chuộng cơn điên của mình một tí, để sau đó có chất liệu để ra quyết định, chứ chần chừ rồi lại nuối tiếc khôn nguôi.

    Có lẽ một lúc nào đó, mình sẽ viết về những thứ có thể khiến người ta rung động, nhưng không quên bổ sung thêm một vài gáo nước lạnh tạt vô mặt rằng, coi chừng ta chỉ yêu cái thứ đó, và thế là hết một cuộc tình.

    (2016 – 2017)

  • Chuyện tập Kendo nghiệp dư

    Nhiều người hỏi tôi tại sao đến với Kendo. Một môn thể thao thô bạo, ứng dụng (có vẻ) không nhiều, tốn kém, và cộng đồng thì bé xíu.

    Đa số trường hợp, tôi sẽ trả lời một cách chung chung: “Tập cho khỏe”. Thường nó sẽ dẫn đến câu hỏi tiếp theo: “Tại sao (là con gái) không tập môn nào nhẹ nhàng hơn? Thể dục nhịp điệu, yoga, chạy bộ, cầu lông, bóng bàn, tennis?”

    Để trả lời cho câu hỏi đó, tôi chỉ biết cười trừ.

    Hôm nay, nhân một ngày bình thường, hoặc đặc biệt theo một nghĩa nào đó, tôi nghĩ mình cần trả lời câu hỏi “Tại sao tôi đến với Kendo?” một cách nghiêm túc, trước hết là để xác nhận câu trả lời cho bản thân, sau đó là để giải thích cho mọi người.

    Để bắt đầu, tôi nghĩ cần phải ngược về quá khứ một chút, về nền tảng của tôi.

    Tôi của ba năm trước (2014) là một người không hề yêu thích vận động về mặt thể chất. Giữa vận động tay chân và vận động đầu óc, tôi chọn đầu tư nhiều hơn cho đầu óc vì thấy khả năng được công nhận (được khen) sẽ cao hơn. Việc đầu tư tập trung vào học hành, đọc sách giúp tôi có một vị trí khá cao trong lớp và cũng đạt được vài giải thưởng trong các cuộc thi.

    Tuy nhiên, mãi đến tận những năm cấp ba, tôi mới nhận ra một điều rằng: những bạn học tốt nhất không bao giờ là những người chỉ chăm chăm vào việc học. Họ luôn tập luyện một hoạt động thể chất nào đó: võ, bóng rổ, bóng đá, cầu lông, bóng bàn. Họ cân bằng, điềm tĩnh, dẻo dai và thật sự rất đáng nể. Còn tôi, yếu ớt, mệt mỏi và dễ chán chường. Đó là lúc tôi bắt đầu nhận ra tầm quan trọng của việc rèn luyện thể chất.

    Khi lên đại học, tác hại của việc không rèn luyện cơ thể bắt đầu lộ rõ. Sống tự lập ở một nơi xa lạ, không người thân, việc học hành căng thẳng, tôi nhanh chóng sụt cân và thường bị hụt hơi. Tuy nhiên (lại tuy nhiên), tôi LƯỜI, do đó luôn có lý do nào đó để không tập thể dục thể thao. VÌ không có không gian, VÌ không có thời gian, VÌ không có điều kiện tài chính để sắm dụng cụ, VÌ abc xyz…

    Năm 2014, tôi tình cờ quen một người bạn đặc biệt. Tôi đến sân tập Kendo để xem anh tập luyện. Vì anh, tôi đi rất chăm, hiếm khi bỏ một buổi tập nào của lớp Kendo, cũng như đi đến hầu hết mọi buổi tụ tập ăn uống, và không bỏ xem một giải đấu nào suốt từ đó đến nay. Tôi mất vài tháng để có thể không nhăn mặt khi nghe tiếng kiếm tre đập vào nhau chan chát và tiếng la hét, hơn nửa năm nữa để chấp nhận được việc cầm cây tre đánh vào đầu, vào tay, vào thân là chuyện bình thường, và có lẽ là gần hai năm để có đủ sự tò mò và háo hức cầm cây kiếm tre giơ lên và đánh xuống. Đó là một khoảng thời gian rất dài để tôi chuẩn bị tinh thần, được động viên và ép buộc đủ nhiều để bớt sợ và tự tin rằng việc cầm kiếm lên và đánh là một hình thức rèn luyện bản thân, không phải là đánh nhau, không phải là tấn công, không phải là làm đau người khác.

    Hai năm ngồi bên lề sân tập là hai năm tôi gom nhặt những câu chuyện, những bài học liên quan đến việc học Kendo và việc rèn luyện bản thân nói chung. Những câu chuyện anh kể, những bài học anh dạy tôi thường lấy ví dụ có liên quan đến Kendo. Thông qua Kendo, những lý thuyết về việc rèn luyện bản thân trở nên rõ ràng và cụ thể, có thể kể đến như việc chỉn chu từ những điều cơ bản nhất, thả lỏng, chú tâm, đúng quy trình, tôn trọng, kiên nhẫn, và tự tìm ra con đường phù hợp cho bản thân trong quá trình đi tìm cái tôi.

    Một năm tập luyện đều đặn, tôi được trải qua cảm giác “ngộ đạo”. Bài học đầu tiên đến khi tôi bị thầy đánh đau đến khóc nhưng không thể lau được mắt vì đang đội men che kín mặt. Bình thường thầy rất nương tay vì tôi là con gái và cũng mới tập chưa lâu, nhưng lúc đó thì thầy đã mệt và không còn để ý xem đối phương là ai nữa. Thầy đánh xuống bằng thực lực của thầy, đau buốt tận óc và ép tôi chạy tới. Tôi quay lại và thực hiện đòn tấn công, nước mắt vẫn chảy tràn. Giây phút đó, tôi chợt nhận ra rằng: “Đời sẽ chẳng vì mình yếu đuối mà nhẹ nhàng hơn chút nào đâu”. Và chỉ có một cách để sống thôi, là đứng lên mà chiến đấu với đời. Từ lúc đó tôi không còn né tránh nữa, cả đòn đánh của đối phương, cả những công việc tôi không thoải mái khi làm (gọi điện thoại cho người lạ, xử lý số liệu, nói chuyện với một người mà tôi không thích…). Tôi nhận ra mình có thể làm việc nhiều hơn, tốc độ xử lý công việc nhanh hơn, và yêu đời hơn.

    Bài học thứ hai tôi nhận được là vào ngày hôm nay. Anh dẫn tôi đến một buổi đấu tập sau một giải đấu. Buổi sáng chúng tôi đã có một buổi tập khá nặng với câu lạc bộ của mình, tôi đã bị đánh bầm hông (khá là đau), nên mặc dù đã mang giáp đến thì tôi vẫn khá ngần ngừ với việc có nên đi ra đấu tập không (đồng nghĩa với việc bị đánh thêm vài chục cú nữa vào vết thương của mình). Anh thì đã thay đồ, mặc giáp và bắt đầu tập với vài người bạn. Tôi nhìn chàng trai đang đấu trên sân, nghĩ về ba năm qua của mình.

    Tôi nghĩ về những ngày ngồi bên rìa sân. Từ một người quan sát thế giới của anh, cho đến khi từ từ bước vào thế giới đó. Tôi nghĩ rằng khi cầm kiếm, mặc giáp, đường hoàng đứng trước mặt anh với tư thế của một đối thủ, tôi đã thực sự ở trong thế giới của anh với tư cách là một thành viên trong đó. Tôi muốn đấu với anh một lần, trước mặt mọi người, cả lạ lẫn quen, để khẳng định với bản thân một điều rằng: “Em đã thực sự ở trong thế giới mà anh đang sống.”

    Tôi thay đồ, mặc giáp và vào sân. Chặng đường ba năm gói lại thành một quãng thời gian từ lúc đứng trên khán đài đến khi cùng anh so kiếm. Bị đánh thì đau, rất đau. Tôi vẫn tiếp tục lao tới, hét lên và đánh xuống. Nước mắt chảy, vì đau. Vì biết rằng sẽ còn lâu lắm anh mới lại ở gần để có thể cùng mình tập luyện thế này. Vì tiếc nuối quãng thời gian dài đã không chủ động để đến gần anh hơn chút nữa.

    Tôi nghĩ về quá trình một con người quyết định và theo đuổi một ước mơ. At first, we fear. Then, we fight. We fail. And we fight again. Till the end.

    Tôi đã đem một số trong những chuyện tôi vừa kể trên đến những buổi phỏng vấn tuyển dụng, và ngạc nhiên thay, tôi thấy nhà tuyển dụng lắng nghe rất chăm chú khi tôi chia sẻ về những bài học mình rút ra được trong quá trình học kiếm đạo. Vậy thì, Kendo thật sự tạo ra được giá trị gia tăng cho tôi đấy nhỉ (*cười*).

    Những ngày sắp tới, người tạo động lực để tôi đi tập Kendo sẽ bay đến một chân trời khác cách tôi hai múi giờ. Ngày trước tôi sẽ tự hỏi: “Giờ không có anh ở đây, có đi tập Kendo không nhỉ?”. Nhưng lúc này, tôi sẽ nói với anh: “Em vẫn tiếp tục tập luyện, dù thế nào đi nữa.”

    Sẽ còn xa mới có thể xem tôi là một người tập luyện Kendo nghiêm túc. Tôi hay mệt và phải ngồi nghỉ giữa chừng. Một tuần chỉ tập một buổi hai tiếng. Không có hứng thú (hay nói đúng hơn là vẫn chưa vượt qua được nỗi sợ) thi đấu trong các giải đấu. Nhưng tôi vẫn giữ một niềm yêu thích dành cho Kendo, một cảm giác “muốn đi tập”, “muốn chiến đấu”, muốn rèn luyện cho đường kiếm của mình dứt khoát, và quan trọng nhất là muốn bản thân mình ngày càng hoàn thiện hơn. Vậy nên, tôi sẽ cứ giữ thái độ tập Kendo “nghiệp dư” này, và tiếp tục, tiếp tục rèn luyện. Như vậy, có lẽ một lúc nào đó tôi sẽ “ngộ đạo” chăng?

    Như vậy, trả lời cho câu hỏi tại sao tôi tập Kendo, lý do của tôi có thể nói ngắn gọn như thế này: Tôi quyết định đi tập là vì người tôi thương muốn vậy. Tôi quyết định tiếp tục tập là vì bản thân tôi muốn thành người tốt hơn. Đơn giản là vậy đó.

     

    Còn tại sao tôi lại tập Kendo mà không phải môn nào khác à? Vì lỡ gặp nó đầu tiên và tiếp xúc với nó quá nhiều chứ sao :))

    Trà Giang, 10/4/2017