Dành tặng mình, và những bạn đang trong giai đoạn career break
Cho đến lúc này, mình đã nghỉ việc được gần 2 tháng. Cách đây vài hôm, bạn chung nhà hỏi mình sao chưa học SQL, và learning path về Front-end của mình tại LinkedIn learning vẫn chỉ dừng lại ở 1/9 bài bài từ 3 tháng nay. Đầu mình tự động bổ sung thêm một đống vào not-done-list, và cảm giác tội lỗi kéo tới khiến mình cảm thấy khó thở. Một mặt, mình thấy xấu hổ vì không hoàn thành mục tiêu đề ra, mặt khác, một con bé trong mình đang kêu gào đòi được chơi và được ngủ.
Hôm nay, mình nhớ tới một bài tập mà một người thầy đã dạy, nên ngồi làm rồi viết lại cho bà con tham khảo.
Bài tập là, bên cạnh TO DO list, hãy thử liệt kê DONE list, NOT DONE list xem, để công bằng với mình chút nào!
Trong gần 2 tháng vừa rồi:
DONE List:
- Tiếng Hoa căn bản, biết đọc pinyin và phát âm được vận mẫu, thanh mẫu và 4 dấu thanh 😉
- Học lý thuyết lái xe B1
- Nộp hồ sơ hưởng trợ cấp thất nghiệp
- Hoàn thành site-check cho dự án du lịch (nhóm X)
- Về nhà thăm mẹ 1 lần
- Đi du lịch 1 lần
- Làm thẻ thư viện
- Giai đoạn 1 của 1 dự án freelance BI (mình)
NOT DONE (những thứ mình đang tính làm/bị kêu làm mà chưa làm)
- Dịch 2 bài cho về Kinh tế học hành vi (nhóm Y)
- Learning Path về FE (mình)
- Learning Path về BI (mình)
- Kế hoạch làm Youtube content (nhóm Z)
- Làm bài tập vẽ ở lớp chị Thư (mình)
- Học trước lý thuyết BA cho khóa học (mình)
- Side-project BI (mình)
Hmmm, hình như có gì đó không đúng thì phải. Mình đâu có rảnh, mình đâu có nghỉ??? Mình bận kinh khủng nữa là đằng khác. Thế thì tại sao mình lại thấy tội lỗi?
Hình như là, mình tưởng mình thấy tội lỗi khi người ta làm việc mà mình ngồi chơi, nhưng hóa ra mình thấy tội lỗi cho bản thân mình kìa. Nghe mình nghỉ việc, bà con thương mình, sợ mình quen bận rộn, giờ rảnh quá thì tội nên rủ mình làm hết cái này tới cái kia, cái nào cũng thú vị mới chết (haha). Mình cứ liên tục bị lôi kéo về nhiều nhóm khác nhau, cái list việc cần làm cứ dài thêm, chồng lên trên những việc quan trọng mà không gấp của mình bữa giờ,
Mà, hình như con quỷ lười trong mình nó không muốn làm. Nó cứ đòi hoàn hảo, thời điểm hoàn hảo, sức lực hoàn hảo. Làm ất ơ thì nó không cho công bố, nó sợ bị chê, bị chửi, nên nó quyết định khỏi làm luôn!
À há, túm được đuôi mày rồi nha con quể. Giờ tao viết ra rồi nè, công bố mặt mũi mày ra rồi nè. Mai tao làm bầy hầy tao cũng công bố luôn cho mày biết mặt nghe chưa.Tao cũng sẽ mặt dày đi nói với mấy anh chị khác trong các nhóm, anh chị ơi, em lười quá, nếu không quan trọng thì hổng ấy mình cạch mặt em ra luôn được hông? Hông thì, mình ngồi lại đây, cho em cái lịch hẹn, mình đặt các viên đá chỉ mốc (milestone) rồi ủn mông em nha, làm một mình em cũng hơi làm biếng á.
Vậy đi hen, giờ thì ngủ thôi.