Category: living

  • Things I do when I’m stressed: Gardening

    When I’m stressed by the heavy workload or complicated relationships, which may lead to a toxic thinking that I am a useless person, I often find myself calm and peaceful when I do the gardening.

    I think that I have more control over my “garden” than over my work life and my home life. I’m having 3 Malabar spinach plants in a paper cup in my office. Whenever I think that I’m a useless person, the plants remind me that at least, my breath is useful for them. In doing the gardening, I’m taking back the control of my world.

    But not that much. I made a cactus died because of too much watering. I sowed 10 seeds but only two sprouted. One of them was bitten by a snail. The only one left died when I backed home for a week and put it in a dark room. Then I sowed the seeds again. Again. Again. Adjust the amount of water. Let the plant exposed to the sunshine. A lot of adjustment and rework. I experienced the taste of failure in even the “easiest” thing like gardening until I realize that I when I take things seriously, my behavior changes, my results changes too. Nothing is easy. Nothing is difficult. It’s my attitude.

    Last but not least, one of the purposes of the gardening is the harvest, which is the reward for all my hard work, my desire, my effort. I water my three plants every day, turn the cup around to ensure that all three plants can receive the sunshine. I witness their slow growth, enjoy the happiness of achievement when “nothing” from bare soil becomes “something” like a plant, “tiny” seed becomes “big” tree, one leaf becomes many leaves. I feel like I blow the spirit into a seed and make it a lively creature. I can buy a kilogram of vegetables available in the supermarket, but nothing can be compared with my plants. The harvest is the end of a progress. It requires hard work, wise mind, and a lot of patience. Sometimes I’m stressed by the thinking that I have to hurry up to keep pace with my friends, the plants remind me that each plant has their own blooming season. All I need to do is keep patience and do my best. (I am perhaps a bamboo, which blooms once in one hundred years and die after that, or some plant that never blooms, but it doesn’t matter anymore).

    It sounds funny to left my mother’s huge garden in my hometown behind to find the meaning of gardening in a paper cup with three Malabar spinach plants. I missed my mom and her dirty hands a lot. In gardening, I find the connection between my mom and me and the generation connections in general. I saw the life cycle, a shorter version in the plants and a longer version of myself.

    Giang Nguyen, Aug 4, 2018

  • Để tiếng kêu cứu không rơi tõm vào thinh không

    Những ngày bị stress, mình nhận ra rằng mình cũng chẳng phải là mạnh mẽ gì cho lắm. Yếu ớt lắm là đằng khác.
    Đầu mình căng, nước mắt chỉ chực trào ra. Mình sợ, sợ lắm. Mình sợ đói, sợ bị coi thường, sợ không ai cần mình. Mình muốn trốn, mình muốn ngủ, mình muốn chết, mình muốn ra ngoài ban công kia và thả mình rơi xuống, mình muốn cầm dao cứa vào tay, mình muốn lao đầu vào xe tải.
    Chết, thực ra cũng chỉ là một giấc ngủ dài.
    Mình đã nghĩ tới chuyện chết. Mình cảm thấy mình đang hoảng loạn lắm. Mình cố gắng nói với sếp, với hai người chị mà mình thân quen trong team, với bạn thân mình rằng, mình đang không ổn, mình có ý định muốn tự tử. Mình đang cố gắng giữ mình tránh xa khỏi những thứ có thể gây hại đến mình, nhưng mình không chắc. Nếu ngay cả việc sợ đói mình cũng không còn sợ, thì chẳng còn gì níu giữ mình lại với đời. Chút tỉnh táo còn lại, mình chỉ đủ sức để giữ mình tránh xa dao kéo, tránh xa xe lớn, và không đến gần cửa sổ mà thôi.
    Trong cơn mơ mình mơ thấy mình chạy trốn vào một căn nhà. Cửa sổ rộng nhìn ra một trảng cỏ ngập nắng. Sàn gỗ. Có hai cái gương để đối diện nhau. Mình nhìn hết cái này đến cái kia. Một cái gương vẫy gọi: “Vào đây, trốn vào đây này”. Mình bước đến nó, chạm tay vào mặt gương tối đen và rơi tuột vào trong, đen thẳm, hun hút. Khi chân mình chạm đất, mình ngơ ngác nhìn quanh, vẫn tối như hũ nút. Những gương mặt chôn trong những hình đa giác như những mảnh gương vỡ sà xuống đầu mình như một tấm lưới. Những gương mặt đau khổ, cười méo mó, tuyệt nhiên không có lấy một nụ cười vui. Mình khóc.
    Buổi sáng hôm ấy mình đi làm sớm. Chị đồng nghiệp rủ mình ra pantry và share cho mình nửa phần đồ ăn sáng. Hỏi han mình, rằng sao mà hôm qua lại khóc. Mình cười méo xẹo, bảo rằng em chưa làm tốt, nên bị la. Em biết em bị la là đúng, nhưng em sợ lắm. Em chỉ cần một chút động viên thôi mà. Tại sao chị ấy lại không cho em?
    Chị đồng nghiệp bảo rằng, Giang à, người ta không thể cho cái người ta không có. Bây giờ túi chị không có tiền, mà em cứ nằng nặc: “Chị Q, cho em 5 ngàn”, em thấy vậy có hợp lý hông?
    Mình cười, cảm thấy nhẹ lòng hơn. Ngồi nghe chị ấy kể chuyện của chị ấy hồi mới đi làm, về “thương”, về “từ bi”, về “đức”, “trường năng lượng”.
    Buổi chiều hôm đó, trong lúc đang căng ra viết lại cái PA, một chị đồng nghiệp khác đi qua, nói: “Giang, giãn cái mặt ra”. Một chị khác: “Giang, sao mấy bữa nay mày im quá vậy? Tại tao nói nhiều quá hả?” Và cũng chị ấy chờ mình cùng đi xuống hầm để xe, nói mình rằng “Công việc không phải là tất cả”, dù chị ấy là người làm việc chăm chỉ và năng suất gần như nhất team ấy.
    Mình cảm thấy ấm áp và may mắn quá.
    Khi mình nhận ra rằng mình cần thương người khác cả khi họ đối tốt với mình, lẫn thương họ vì lý do gì đó đã khiến họ có những hạn chế trong hiện tại, để không đối xử tốt với mình, mình bắt đầu không chống đối. Thật khó để nhận ra rằng mình cũng đang chống đối ngấm ngầm. Nhưng khi mình tỏ thái độ hợp tác, mọi chuyện có vẻ dễ dàng hơn. Mình vẫn bị la, nhưng mình bớt buồn. Mình bắt đầu cười, bắt đầu đi loanh quanh. Các chị đồng nghiệp vẫn bắt mình giãn mặt ra. Mình vẫn đang không ổn. Nhưng hi vọng là mọi thứ đang tốt lên.
    Hôm nay, sau khi chỉnh sửa lại trang thông tin cho 2 hoạt động của team, mình thấy sếp có rep một chữ “good!” nho nhỏ. Mình cảm thấy vui.
    Nghe có vẻ kì lạ khi mình nói với ai đó về cơn hoảng loạn của mình. Người ta có xu hướng giữ kín để mình mình giải quyết. Nhưng mình không muốn. Có lẽ việc làm đó bắt đầu từ việc mình nhớ về một câu nói của ai đó rằng, khi một ai đó đi đến quyết định tự tử, trước đó họ đã kêu cứu, nhưng không ai nghe. Tiếng kêu cứu của họ rơi tõm vào thinh không. Nên trong lúc còn tỉnh táo, mình cố gắng kêu cứu. Để ít ra, tiếng kêu cứu của mình có được nghe. Và may quá. Đã có người nghe.

  • “CHẤP”

    Ai đã từng gặp mình lúc đi học, đi làm hay đi hội thảo, có lẽ sẽ nhớ là mình luôn có một túi đựng viết rất to, có đủ thứ từ bút mực (đen, xanh, đỏ, mỗi loại ít nhất 2 cây), bút chì (chì gỗ, chì kim), bút xóa, bút dạ quang (đôi ba màu), bút lông kim (ngòi 0.01, 0.1)… tổng cộng khoảng mười mấy cây, thước kẻ, bookmark, tẩy, cộng thêm vài món đồ “thiết yếu” như dập ghim, bấm móng tay (tay mình hay bị xước măng rô), giũa móng tay, xịt thơm miệng (trong trường hợp sau khi ăn không đánh răng được), kem bôi trị côn trùng (mình hay bị côn trùng cắn), dầu gió (phòng khi đau bụng nhức đầu), vài viên kẹo (phòng khi đói)… Mình luôn chuẩn bị cho những cái “lỡ ra” như thế.

    Sau khi xem xong series “Visual Thinking” của chị Anh Dang, mình rất ấn tượng với câu “Less is more”, “càng nhiều càng rối”. Mình tinh giản số lượng bút trong túi xuống còn 2 cây bút mực, 2 cây bút chì, 2 cây viết dạ quang, 1 cây thước, 1 cục tẩy, bỏ vừa gọn trong một cái ví dẹp dẹp xinh xinh. Mình rất hài lòng vì điều đó.

    20841782_1343250079125740_1238130443221526291_n
    Sáng nay mình đi học muộn, luống cuống thế nào, mình đã bỏ quên luôn cả cái ví xinh xắn chứa đầy đủ “công cụ” ở nhà. Mình đã nghĩ: “Thôi rồi, giống chiến sĩ ra trận mà bỏ quên vũ khí quá”. Cảm giác khó chịu vì bất lực (không thể quay về nhà lấy bút, nơi học thì chắc chắn không ai có đầy đủ dụng cụ như của mình) gợn lên như một nếp nhăn trên tấm khăn trải bàn phẳng phiu.

    Mình hít thở sâu, nhớ đến câu nói mà sếp Viet Hung Nguyen từng chia sẻ việc cố gắng ngăn chặn cảm giác khó chịu chính là mình đang bị nó gây tác động, hãy cứ để nó đi vào và đi ra. Vậy nên, mình nghĩ về cái “nếp gấp” khó chịu đó, nhận ra hình như mình đang tập trung vào công cụ để viết (How) thay vì mục đích ghi chép sao cho rõ ràng, dễ nhớ (WHY). Vấn đề ở đây đã chuyển từ “làm sao có đầy đủ công cụ để viết” thành “làm sao để ghi chép một cách tốt nhất với các công cụ đang có?”. Nghĩ tới đây, mình có cảm giác đã nắm lại được quyền kiểm soát, cảm giác khó chịu tan đi, “nếp gấp” lại được vuốt phẳng.

    Mình nhìn quanh: có một cây viết bi của khách sạn. Lục thêm trong balo: có một cây viết mực nước màu xanh dương. Màu sắc có thể bổ sung sau, tạm thời mình có thể ứng biến với layout, bullets, kí hiệu, hình vẽ. Thước kẻ không có, có thể dùng cạnh bút, cạnh sổ, cạnh tập giấy note, điện thoại  =))) Mình nghĩ: “Vậy là đủ xài rồi”, và vui vẻ tập trung toàn ý vào bài giảng.
    Mình cảm thấy rất vui khi đã bớt “chấp”, bớt bám vào đồ vật để tìm kiếm an toàn. Mình nghĩ đến một người bám víu vào cái phao thay vì học cách để bơi. Với trải nghiệm hôm nay, có lẽ mình đã tự bơi được một chút, và giới hạn thế giới của mình lại mở rộng ra thêm một chút.

    17/8/2017

  • Challenge Accepted! 30 days of Vietnamese Cuisine

    Giáo trình: The Food of Viet Nam – Luke Nguyen

    Start: 6/9/2017

  • Zero waste Home – Ngôi nhà không rác thải

    Đây là một cái hẹn với bé Lục Phạm Quỳnh Nhi từ một năm trước mà mãi đến giờ này mình mới bắt tay vào dịch. Đây cũng là một trong những nỗ lực tự cứu mình trước sự biến đổi khí hậu.

    Nguồn: http://www.zerowastehome.com/about/tips/

    Gia đình bốn thế hệ của tôi chỉ xả ra một lượng rác bằng khoảng một đồng xu mỗi năm, và bạn cũng có thể làm được! Dưới đây là 100 mẹo vặt để giảm lượng rác thải ra ở nhà bạn. Mỗi phần là một phiên bản cô đọng của một bài viết và một chương đầy đủ trong cuốn sách của tôi, vì vậy hãy tham khảo chúng nếu cần thêm thông tin. Đối với các sản phẩm được khuyên dùng, hãy truy cập vào các trang web hay ghé vào cửa hàng. 

    Trước khi bắt đầu:

    • Hãy trang bị một bình nước có thể tái sử dụng, vài chiếc túi vải bạt đựng thực phẩm (tote bag), túi vải, bình chứa và chai tái sử dụng được.
    • Thực hiện 5T một cách đúng đắn: Từ chối những gì không cần, Tiết giảm những gì cần thiết, Tái sử dụng những gì bạn tiêu thụ, Tái chế những gì không thể Từ chối, Tiết giảm hoặc Tái sử dụng, và Tiêu hủy (đúng hơn là ủ phân) những gì còn lại.

    BẾP

    1. Chào mừng đến với những đồ thay thế cho đồ dùng một lần (disposale)(giấy toilet, túi rác, giấy nến, giấy nhôm, dĩa, cốc dùng một lần): thay giấy toilet bằng vải/giẻ tái sử dụng, thay túi đựng sandwich bằng khăn nhà bếp hay hộp đựng không rỉ, không dùng túi rác (rác ướt hầu hết có thể ủ thành phân)
    2. Mua hàng sỉ hoặc ở quầy (xem Zero Waste Grocery Shopping), mang theo túi tái sử dụng (hàng khô), hộp (hàng ướt như thịt, thức ăn, cá, phomat, dầu, bơ đậu phộng) và chai (dung dịch: dầu, dầu hào, dầu gội, dầu xả)
    3. Nếu không thể mua số lượng lớn, hãy tìm một nhà cung cấp (mang theo hộp đựng đối với kem, túi gối để đựng bánh mì, hay chai với đồ uống/rượu)… hoặc tự làm (mù tạt, dầu trộn salad, sốt, mứt, OJ (?-ND), khai vị, bánh quy, cà chua đóng hộp).
    4. Tới chợ nông thôn: họ sẽ lấy vỉ trứng và túi đựng trái cây về để dùng lại. Rau củ gần như không dùng đến túi nilon hay nhãn dán.
    5. Học cách yêu nước vòi (ND – ở Mỹ, nước từ vòi có thể uống trực tiếp)
    6. Sử dụng xà phòng thực vật castile (castile soap) (ND – cách làm xem ở đây) dạng lỏng số lượng lớn làm xà phòng rửa tay/rửa chén, baking soda để cọ rửa (để trong một hộp rắc tiêu Parmesan không gỉ ???) với một chiếc bàn chải có thể phân hủy (một chiếc bằng gỗ và có lông tự nhiên). Mua chất tẩy rửa cho máy rửa chén với số lượng lớn.
    7. Biến thùng rác thành thùng chứa phân  hữu cơ lớn. Dùng thùng chứa phân hữu cơ cỡ nhỏ làm thùng rác (trên thị trường, kích cỡ của hai thứ này là tương đương nhau).
    8. Dùng lại đồ ăn thừa trước khi chúng hỏng. Rà soát lại tập công thức và chỉ giữa lại những công thức có thể làm được mà không tạo ra thêm rác thải.
    9. Đầu tư vào một cái nồi áp suất (giảm thời gian nấu xuống còn một nửa).
    10. BẠN CŨNG CÓ THỂ … tái sử dụng những trang giấy in một mặt để ghi danh sách mua sắm và việc lặt vặt, dùng nước rửa rau để tưới cây, mở lò nướng sau khi nướng bánh vào mùa đông (mát lò, ấm nhà)…