Giang’s Curation List W16: Profit First, và Global Citizen

Written by

in

  1. Profit First – một góc nhìn mới về thứ tự phân bổ dòng tiền
    Bạn Giang được anh mentor giới thiệu cuốn này từ 2020, nhưng mãi đến lúc này mới có dịp dùng đến. Cuốn này có thể được xếp vào tuyển tập sách vả mặt 😉
    Về cơ bản, ai cũng biết Doanh thu – Chi phí = Lợi nhuận, nhưng tác giả đảo ngược công thức thành Lợi nhuận = Doanh thu – Chi phí. Điều này có nghĩa là gì?
    Đầu tiên, business phải có lợi nhuận, nếu không thì làm từ thiện cho rồi. Thế nên thay vì trả hết các hóa đơn trước, thì phải bỏ vào Lợi nhuận trước, dù là nhỏ (1% – như tác giả gợi ý).
    Thứ hai, chủ doanh nghiệp là nhân viên quan trọng nhất. Thế nên, cũng phải tự chi trả cho chính mình, đừng có nhập nhằng excuse các kiểu, kẻo rơi vào trạng thái lóc thịt mình nuôi con mình.
    Thứ ba, nếu làm theo phương pháp này, chúng ta sẽ có một cảm giác khác về số tiền thật sự được đụng vào để vận hành doanh nghiệp. Không nhiều như ta nghĩ!
    Lần theo câu chuyện của tác giả, Giang có thể đoán là phương pháp Profit First này bắt nguồn từ phương pháp phong bì được mẹ tác giả (thế hệ Lost Generation), được cập nhật thành phương pháp phân chia tài khoản ngân hàng để phù hợp với tình hình hiện nay, và mở rộng phạm vi áp dụng thành doanh nghiệp.
  2. Global Citizen – thế nào là công dân toàn cầu?
    Tuần rồi Giang được một người nước ngoài hỏi rằng mình quan tâm tới chuyện gì, với tư cách là một người trẻ. Mình suy nghĩ, và nói mình nghĩ tới vấn đề danh tính.
    Giang là một đứa trẻ đã bị tách rời khỏi làng quê. Ba mẹ mình di cư từ miền Trung vào Tây Nguyên 40 năm trước, mình tiếp tục từ phố núi xuống Sài Gòn học tập và làm việc đến nay đã 12 năm, trong môi trường công ty có vốn đầu tư nước ngoài. Mình thường cảm thấy bối rối với câu hỏi “Where are you from?”. Mình nên trả lời là mình đến từ đâu, để không mâu thuẫn với cái mình cảm nhận về bản thân?
    Giang đã trả lời, mình có một danh tính thập cẩm. Mình nghĩ về bản thân với tư cách một người Việt Nam, hơn là một vùng miền cụ thể. Câu chuyện dẫn đến “global citizen”, và mình kể về hai người bạn. Người thứ nhất đi vài chục quốc gia, nói một chục thứ tiếng, đang làm việc ở Mỹ. Người thứ hai, cô ấy nói rằng cô ấy sinh ra đã là global citizen. Mình thích cả hai cách tiếp cận, cách thứ nhất, global citizen is something we must achieve cho mình một mục tiêu, cách thứ hai, global citizen at birth cho mình sự tự tin. Khi gánh nặng áo cơm đã bớt, mình không phải nghĩ ngày mai sẽ ăn gì (à thực ra vẫn có, chỉ là bớt phải nghĩ ăn gì với chừng nào tiền thôi), mình quan sát thấy người ta sẽ quan tâm tới những câu hỏi như mình là ai, mình ở đây làm gì, mình có thể đi đến đâu. Trà Giang của một chục năm trước đã cảm thấy mình thật nghèo nàn và lúng túng giữa biển người thú vị và tài giỏi, nhưng với những gì mình đã tìm hiểu và khám về chính mình, về gia đình, Sài Gòn, Việt Nam, mình cảm thấy đủ giàu có và tự tin để bước tiếp tới thái cực bên kia của “Global citizen”.

20240416

Giang Nguyễn

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *