Category: playing

  • Học chậm #1

    Tóm tắt: Agile, Scrum, software, dystopia, working mom, language learning

    1. Agile & Scrum?

    Hỏi: Agile và Scrum giải quyết vấn đề gì?

    Đáp: Agile ra đời để tăng tính linh hoạt trong phát triển phần mềm, giúp phản hồi nhanh với thay đổi và cung cấp giá trị sớm hơn so với Waterfall. Scrum cụ thể hóa Agile bằng cách tổ chức công việc theo các chu kỳ ngắn (Sprint), tạo sự minh bạch và cải thiện hợp tác nhóm. Cả hai đều giúp giảm rủi ro và tối ưu hóa kết quả trong môi trường không ngừng thay đổi.

    Từ vựng mở rộng:

    • Software Development Life Cycle:
      • Khái niệm SDLC hình thành vào thập niên 1960-70 nhằm giải quyết sự phức tạp ngày càng tăng trong phát triển phần mềm, đặc biệt sau khủng hoảng phần mềm. Nó cung cấp một khung lý thuyết với các giai đoạn rõ ràng như yêu cầu, thiết kế, phát triển và bảo trì để đảm bảo chất lượng và quản lý chi phí. Mô hình Waterfall là một trong những cách triển khai đầu tiên của SDLC.
    • Waterfall (được Winston W. Royce trình bày năm 1970) là một trong những mô hình SDLC đầu tiên, nhấn mạnh quy trình phát triển theo từng bước rõ ràng.
    • Software crisis (1960s)
      • Thuật ngữ này được đặt ra vào cuối thập niên 1960, khi các dự án phần mềm liên tục thất bại do không đáp ứng được tiến độ, ngân sách hoặc chất lượng mong đợi.
      • Trước 1960, phần mềm tồn tại nhưng không được xem là một sản phẩm có “vòng đời” cần quản lý chặt chẽ. Phần mềm lúc đó chủ yếu phục vụ mục đích cụ thể, nhỏ lẻ, và không có sự phân biệt rõ ràng giữa phát triển, thử nghiệm, và bảo trì. Chính sự gia tăng về quy mô và chi phí của phần mềm vào thập niên 1960-70 đã dẫn đến nhu cầu quản lý vòng đời phát triển phần mềm, đặt nền móng cho SDLC và các phương pháp phát triển hiện đại như Agile và Scrum.

    Nguồn ảnh: https://www.geeksforgeeks.org/software-engineering-software-crisis/

    PMBOK Handy Guide: https://www.eyapro.com/project-management/pmbok-7th-handy-guide

    2. Career and Family

    Tuần này Giang đã dịch xong chương 1 của cuốn Career and Family. Thú vị nhưng hơi nặng nề. Giang sẽ trích dẫn vào tuần sau nhe.

    3. Danh sách từ vựng “đầu tiên” khi học bất kì một ngôn ngữ mới?

    Gần đây Giang đang quay lại việc học ngoại ngữ (tiếng Nhật và tiếng Đức). Câu hỏi Giang đặt ra là, liệu có chăng một danh sách các từ thông dụng phổ biến ở hầu hết các ngôn ngữ, để người học có thể bắt đầu? Sau đây là các danh sách mà Giang tìm được:

    • First 625 Words (Gabriel Wyner): 625 từ, tập trung vào những từ cụ thể, dễ hình dung, phù hợp cho người mới bắt đầu, có 2 phiên bản xếp theo alphabet hoặc theo chủ đề; nhưng thiếu cơ sở khoa học, không phản ánh tần suất sử dụng thực tế.
    • Swadesh List: gồm 100 hoặc 207 từ, phù hợp để so sánh ngôn ngữ học lịch sử, nhưng không thực tế cho giao tiếp hàng ngày.
    • New General Service List (NGSL): 2818 từ hiện đại trong tiếng Anh
    • Academic Word List (AWL): 570 word families, tập trung vào ngữ cảnh học thuật, không phù hợp để giao tiếp cơ bản.
    • COCA Frequency List: Phản ánh ngôn ngữ hiện đại, dựa trên corpus lớn, và (vẫn) chỉ áp dụng cho tiếng Anh Mỹ.

    Với nhu cầu của bản thân, Giang sẽ bắt đầu với First 625 words để có cảm hứng, đọc hiểu được một số meme và truyện tranh, kế đó Giang sẽ chuyển qua NGSL để giao tiếp cơ bản, và sau đó là AWL để có thể đọc sách non-fiction và xem phim tài liệu. Nhân đây Giang cũng mới kiếm ra cái tool này thể hiện mối liên hệ giữa các từ như một cái map, mời bạn coi chơi: https://wordmapdictionary.com/

    Tuần này Giang đã coi và đọc:

    Phim:

    1. When the phone rings: 4.5 sao, chủ đề tưởng tổng tài 3 xu mất não nhưng mà càng coi càng thấy biên kịch làm tốt phần xây dựng nhân vật và truyền tải nhiều thông điệp hữu ích
    2. Upstream: 5 sao, vừa coi vừa rớt nước mắt, chủ đề nặng nề và thực tế

    Sách (chưa đọc xong cuốn nào hết trơn…)

    1. Từ xác định đến bất định
    2. Lịch sử vú
    3. Lịch sử vợ
    4. Về bản tính người

    Sách chờ đọc:

    1. Big Fat Notebook: Computer Science and Coding
    2. Origami Việt Nam chuyện của giấy: mua vì nhớ ông anh Hai của mình quá xá https://origami.vn/

    Một tuần mới lại đến. Chúc tụi mình nhiều nhiều sức khỏe nha

    Giang Nguyen, 2025.01.05

  • Sự zô tree dẫn ta đi xa

    Mùa hè này mình cùng gia đình đi du lịch Krungthep Mahanakhon. Đi cùng là hai đứa em đang tuổi đôi mươi, sự vô tri khủng khiếp của tụi nó khiến mình mắc cười và cũng khiến mình bồi hồi. Mình nhận ra:

    1. Vô tri khiến người ta dám thử và có thêm nhiều trải nghiệm. Mình thì rất sợ tốc độ bàn thờ của Grab Bike và Tuk Tuk của Thái, còn tụi nhỏ thì tranh thủ lúc mình nghỉ mệt thử hết, thậm chí còn rủ nhau đua xem Grab của ai đến nơi sau thì đứa đó phải mua nước cho đứa còn lại. Tụi nó kể với gương mặt hồng lên vì phấn khích! Tụi nhỏ còn mua mì, trứng, coke, tổ chức ăn đêm, khiến người mẹ ngại ăn đêm như mẹ mình cũng hào hứng tham gia. Nếu chỉ có mình, chắc mình không nghĩ tới những hoạt động gắn kết gia đình nho nhỏ vui vui như vậy.
    2. Vô tri khiến tụi nhỏ bị sai đôi khi, nhưng hậu quả không quá tệ như mình tưởng tượng. Tụi nhỏ tự đi tàu điện, xuống trạm sớm, xuống lố trạm… nhưng cuối cùng cũng về nhà bình an. Qua đó mình hiểu được những cách xử lý các tình huống đó trong thiết kế vận hành tàu điện, ví dụ như trả thêm tiền nếu xuống quá trạm, hoặc mua vé lại. Mình cũng thấy tụi nhỏ lanh lẹ, biết hỏi thăm, biết linh động phương tiện di chuyển. Nỗi lo đã nhẹ bớt, nên lần sau chắc sẽ tự tin giao cho tụi nhỏ thêm nhiều việc khác.
    3. Vô tri là điều tụi nhỏ dám làm, dám thử, mà sao ngày xưa mình không dám? Mình cứ tự hỏi hoài câu hỏi đó, và tự nhủ, có lẽ vì tụi nhỏ đã ở vạch đích mà mình mơ ước khi xưa. Khi còn học đại học, nhà còn mang nợ, tiền cơm tiền trọ phải tính từng đồng, mình không dám xuống sai bus, không dám đi xe ôm, nhưng tụi nhỏ có thể. Mình thấy vui vì mình đã ở vị thế tốt hơn, làm chỗ dựa tốt hơn cho tụi nhỏ. Mặt khác, mình cũng học tụi nhỏ một điều, là mình có thể thử và sai, bởi mình có nhiều nguồn lực hơn để làm lại, sửa lại.

    Hồi lâu, có người nói với mình rằng “lòng can đảm dẫn ta đi xa”, nhưng nay nhìn hai đứa em, mình muốn bổ sung thêm rằng để bắt đầu chuyến đi xa ấy, có lẽ cần thêm sự “vô tri”, với nghĩa là sự ngây thơ và lòng háo hức dấn thân, như lá The Fool của bộ Tarot. Còn sự can đảm, có lẽ là thứ có được sau khi đã vấp váp và mất mát nhưng vẫn có thể vượt qua và tiếp tục hành trình.

    Vậy là kì nghỉ lễ cuối cùng của năm 2024 đã đi qua. Và, mình lại tiếp tục “chiến đấu với tư bản”, kiếm tiền cho cuộc đi chơi tiếp theo.

    20240409

    Giang Nguyễn

  • The Boy and the Heron: Tưởng đi coi Totoro, hóa ra coi Tổ kén vàng

    Tối thứ sáu, 15/12 vừa rồi, mình đi coi “The boy and the heron”. Trong lúc chờ phim chiếu, mình “khai dao” cây dao trổ vừa mới được bạn tặng, thực hành một môn nghệ thuật của Nhật mà mình bỏ đã lâu là kirigami – nghệ thuật cắt giấy, để cắt một tờ poster thành một tấm thiệp xinh. Thế nên mình nghĩ như một sự sắp đặt, khi trong phim có một nhân vật tên là “Kiriko”, đóng vai trò khá lớn trong hành trình phát triển của nhân vật chính Mahito. Vậy thì, mình sẽ thử đưa ra góc nhìn về phim dưới góc độ “vết cắt” nhé?

    Bộ phim có thể xem như hành trình chịu tang và xả tang của cậu thiếu niên Mahito (Hán tự: Chân Nhân). Bộ phim bắt đầu bằng cảnh cậu mất mẹ trong một cơn hỏa hoạn do bom đạn chiến tranh. Chuỗi mất mát nối dài thêm khi cậu mất kết nối với cha khi ông lập gia đình mới, rồi cậu bị bứng khỏi nơi mà cậu quen sinh sống và học tập là Tokyo, để về một nơi hoàn toàn xa lạ ở vùng quê, với người dì ruột nhưng nay đã ở vai trò mới – mẹ kế của cậu. Cậu chìm trong nỗi đau, chối bỏ việc xây dựng những kết nối mới, dấn thân vào một cuộc phiêu lưu từ tiếng gọi của con chim diệc xanh, và từ đó tìm được sự hòa giải và kết nối, và trở về nơi cũ nhưng đã trở thành một con người mới, trưởng thành hơn.

    1. Vết cắt thứ nhất: vết sẹo trên đầu

    Vết thương lòng đầu tiên mà Mahito phải nhận là chứng kiến mẹ mình ra đi, và vị trí của cậu trong lòng cha bị lung lay khi ông có vợ mới, chính là dì Natsuko – em ruột của mẹ cậu, và còn sắp có thêm một đứa con khác. Việc có thêm em và phát hiện mình không còn là cái rốn vũ trụ của cha mẹ đã đủ khiến một đứa trẻ bị sốc, huống chi đứa em này lại không phải là do mẹ ruột của mình sinh ra. Cậu còn phải đối mặt với sự ghen ghét và bắt nạt từ các bạn ở trường (mà nguyên nhân chính có lẽ từ sự phô trương của ông bố, nhằm tạo ấn tượng). Đối diện với chừng ấy áp lực và cô đơn, cậu đã dùng một phương án là tự dùng đá đập vào đầu mình, gây ra một vết thương sâu, qua đó tạm thời thành công thu hút được sự quan tâm chăm sóc của cha, của dì, và né tránh được việc phải đến trường.

    Thông qua việc tự tạo ra vết thương ở một nơi dễ thấy trên đầu, Mahito như đang muốn những đau thương trong lòng phải được thế giới nhìn thấy: “Này, tôi đang đau đấy, chăm sóc tôi đi”.

    Cách này đầy rẫy ác ý: Mahito biến mình thành nạn nhân, nhưng là một kiểu nạn nhân có quyền lực. Cậu khiến cha và dì mình cảm thấy tội lỗi (thứ cha mẹ nào mà không bảo vệ được con mình?), khiến những người cậu không thích ở trường có thể phải chịu phạt (dù cậu nói với cha là mình tự té ngã, nhưng cậu mặc kệ cha “trừng phạt”). Có điều, cảm giác quyền lực này không kéo dài lâu, người cha nhanh chóng quay trở lại với công việc, còn người dì quá ốm yếu với đứa con sắp chào đời để có thể trực tiếp chăm sóc cậu, mà phó thác cho những người hầu lớn tuổi trong nhà. Cậu mang vết thương băng bó trên cơ thể và vết thương lòng vẫn chưa lành tiếp tục cô đơn.

    1. Vết cắt thứ hai: rạch bụng con cá

    Trong lúc dưỡng bệnh, con chim diệc xanh không để Mahito yên. Nó lải nhải, nó làm phiền, nó khiến cậu nghi ngờ về thực tại, mời gọi cậu tham gia cuộc phiêu lưu để giải đáp những ảo ảnh trong lòng. Cậu từ chối, cậu né tránh, cậu muốn giết con chim diệc, nhưng đều hụt. Thanh kiếm gỗ trong mơ bị gãy, trong thực tại bể nát. Con chim chỉ bay đi khi suýt bị mũi tên mà dì của Mahito bắn ra đâm trúng. Hình ảnh trong mơ này gợi ý cho Mahito vũ khí đối mặt với con chim diệc là cung tên (mục tiêu?) chứ không phải là cây kiếm cùn (phân tích, phá hủy). Cậu tự mài dao, làm cung tên, chuẩn bị là chuẩn bị vậy thôi, nhưng cậu chỉ thực sự chấp nhận tiếng gọi khi dì Natsuko mất tích. Cậu biết dì Natsuko yêu thương và bảo vệ cậu, nhưng mãi đến lúc này cậu mới chịu chấp nhận dì có một chỗ trong lòng mình. Đi theo cậu trong hành trình này là bà giúp việc già Kiriko dù ở đoạn đầu này thì bà níu cậu lại nhiều hơn là khuyến khích cậu dấn thân. Nhưng “dù có là một lời nói dối, tôi vẫn phải tìm hiểu”.

    Con chim diệc mang nhiều ý nghĩa. Cái tôi rất giỏi việc lươn lẹo, nói dối, hợp lý hóa. Nó tạo ra những ảo ảnh để xoa dịu trước nỗi đau mất mát, nhưng chỉ cần đối diện với thực tế bằng chính giác quan của mình, ảo ảnh tan rã, như hình ảnh người mẹ tan thành nước ngay khi Mahito chạm vào. Sự giả dối bị vạch trần, Mahito bắn mũi tên có chứa lông đuôi của chính con chim, mũi tên dứt khoát cắm vào mỏ nó, và con chim diệc xanh to lớn ồn ào tắt tiếng, hiện nguyên hình là một người nhỏ bé thô thiển đang run rẩy. Cái tôi là vậy đó, thường thì tỏ vẻ vĩ đại quyền năng, nhưng lột cái vỏ ngôn từ đi thì nó cũng đầy rẫy âu lo sợ hãi. Mỗi khi thấy con chim diệc nuốt hình hài thô kệch hèn nhát vào trong để lắc người biến thành con chim xinh đẹp kiêu ngạo, mình không khỏi bật cười. Ôi cái tôi tội nghiệp, phải giằng xé nỗ lực dung hòa đòi hỏi từ cái siêu tôi – được đại diện bằng ông cố, và dục năng của cái nó – những con ếch, cá, chim bồ nông và vẹt. Ông cố – chủ nhân tòa tháp đứng trên cao, lệnh cho chim diệc đưa Mahito tới gặp ông, nhưng con đường đến lại là đi xuống dưới. Chẳng phải thú vị lắm sao? Để đi lên cao, ta lại phải đi xuống dưới. Mà khi dõi theo hành trình Mahito trong chặng thứ hai này, phải thật bình tĩnh để nắm tầng tầng lớp lớp ẩn dụ đan xen, lại còn biết bao trứng phục sinh cài cắm khắp nơi.

    a) Cánh cổng hình cá dẫn vào ngôi mộ đá

    Bắt đầu cuộc hành trình, người anh hùng của chúng ta gặp một cánh cổng khóa, bên trong là một ngôi mộ đá âm u. Lẽ thường, có cổng thì mình phải mở chứ hả? Nhưng người anh hùng của chúng ta đâu có mở, cậu bị bầy bồ nông đẩy vào trong. Cũng như lúc những con ếch tràn lên người Mahito bên bờ ao vườn nhà trong lần đầu con chim diệc xanh gửi lời mời chào đến cậu, lần này những con bồ nông cũng tràn lên người cậu một cách hung hãn, làm gãy cả chiếc cung tên cậu mang theo. 

    Khi bước vào thế giới vô thức, năng lực của cái tôi trở thành vô dụng. Vô thức mênh mông, choáng ngợp, hung hãn, đói khát. Ở thế giới thường nhật, cái tôi thường xuyên đè nén vô thức, còn trong lãnh địa của vô thức, chỉ cần một chút dấu vết của cái tôi lộ ra (miếng lông đuôi của chim diệc mà Mahito dùng làm đuôi tên), cũng bị vô thức đè bẹp. Nên nếu không có một chút sự bảo vệ, một chút dẫn dắt tâm linh, thể hiện ở việc Kiriko-trẻ đuổi bầy bồ nông đi, sau đó vẽ một vòng tròn lửa để cả cô và Mahito bước vào, và gửi tín hiệu khói lên chủ nhân ngôi mộ như một sự xin phép, thì cuộc hành trình vào vô thức có lẽ sẽ kết thúc từ lúc chưa bắt đầu. 

    b) Kiriko-trẻ là ai và đóng vai trò gì trong thế giới này?

    Sự xuất hiện của Kiriko-trẻ đem đến bước phát triển cho cuộc hành trình. Con chim diệc xanh thì đã biến đâu mất, Mahito đành theo chân Kiriko-trẻ chu du trên biển vô thức. Khi nhảy xuống biển, miếng băng của Mahito bị rơi mất làm lộ ra vết thương. Có lẽ vì đối diện với vô thức, nỗ lực che đậy vết thương cũng trở thành vô nghĩa. 

    Vậy Kiriko là ai và đóng vai trò gì? 

    Đầu tiên và rõ ràng nhất, cô câu cá và là người cung cấp thức ăn cho phần lớn cư dân của thế giới này: những người chết. Cái đám mờ mờ tôi tối đội mũ bơi thuyền ấy làm mình nhớ đến đám thuộc hạ của phù thủy xứ Hoang mạc trong “Lâu đài bay của pháp sư Howl”). Cái đám này đói khát, nhưng lại không muốn hoặc không đủ năng lực giết chóc, nên đành đợi Kiriko đem cá đến bán. Điều nực cười là nhiều người không sẵn lòng xuống tay giết chóc, nhưng lại chầu chực để ăn. Miễn là việc giết chóc do người khác thực hiện :v

    Thứ hai, Kiriko chăm sóc đám “Lổm Ngổm”, những sinh vật bé nhỏ chưa thành người. Chúng cần ăn ruột cá để có thể bay lên, Kiriko cho chúng ăn no để chúng có sức thực hiện chuyến bay này. Cùng với Himi, cô đuổi những yếu tố gây hại cho những sinh linh này, để chúng an toàn trong hành trình trở thành người.

    Thứ ba, đối với Mahito, Kiriko là phần anima năng động, sáng tạo, có tính chất nuôi dưỡng, kết nối với thế giới tâm linh, để Mahito an toàn vượt qua biển vô thức, có được năng lượng hữu ích để tiếp tục hành trình đến gặp “the master”, cái siêu tôi. Có thể nói, nếu không có Kiriko, Mahito không thể thực hiện hành trình này.

    c) Bài học của Mahito về sự cân bằng của thế giới

    Đi cùng Kiriko, Mahito học được sự tàn nhẫn của thế giới. Cậu phải tự xuống tay giết cá, mổ cá, để những sinh vật khác của thế giới này có cái ăn. Cậu đau lòng biết bao khi đám bồ nông ăn những bé “Lổm Ngổm”, và vui mừng khi Himi đuổi lũ bồ nông bằng lửa. Nhưng cậu cũng nhận ra sự hai mặt của thế giới: lũ bồ nông ăn “Lổm Ngổm” vì chúng quá đói, biển không còn cá, chúng không còn lựa chọn; và ngọn lửa bảo vệ những bé “Lổm Ngổm” khỏi hiểm nguy từ bồ nông cũng đồng thời thiêu đốt một phần trong số chúng.

    Khi xuống tay mổ bụng con cá, Mahito thực hiện vết cắt thứ hai: vết cắt vào vô thức của chính mình, để chúng trào ra. Vô thức trông không bắt mắt, hôi thúi, choáng ngợp, nhưng vô thức nuôi dưỡng sự sáng tạo, nuôi dưỡng con người. Nếu không để cho vô thức được biết đến, ta mãi mãi không phải là một con người toàn vẹn.

    1. Vết cắt thứ ba: phá hủy tòa tháp

    Tòa tháp là biểu tượng của thành tựu và cũng là biểu tượng cho lòng kiêu ngạo của loài người. Mình không khỏi nghĩ đến tòa tháp như biểu tượng của đế chế Ghibli. Hayao đã tìm người kế thừa nó nhiều năm, nhưng con trai ông, Goro, dù rất cố gắng vẫn chưa đạt được kì vọng của cha mình lẫn những người hâm mộ Ghibli. Đó không phải lỗi của mình Goro không đủ cố gắng, hay Hayao quá khắt khe. Mình nhớ khi xem bộ phim về nhà hàng sushi đạt 3 sao Michelin, con trai của người chủ cũng có một quán sushi, nhưng anh nói đại ý: “Nếu tôi muốn được công nhận, tôi phải làm ngon gấp đôi cha mình, vì chỉ ngon bằng ông ấy làm là không đủ”. 

    Thế giới tươi đẹp mà ông cố của Mahito xây dựng dựa trên một vài điều kiện: Thứ nhất, nguyên vật liệu của nó là đá hầm mộ, không có yếu tố khác được thêm vào. Thứ hai, phải định kỳ xây dựng lại để duy trì một thế cân bằng nhất định. Thứ ba, phải trao quyền thừa kế cho người cùng huyết thống. Ông cố của Mahito đã tới giới hạn của mình, ông không còn đủ năng lực để duy trì cái thế cân bằng mong manh ấy nữa, và tất cả những người thừa kế tiềm năng của ông có vẻ đều không muốn lãnh lấy trách nhiệm này. Câu chuyện có vẻ rơi vào thế chết, cho tới khi một thế lực bên ngoài, vua vẹt, nhào vào đòi nhận trách nhiệm ấy. Nhưng những nỗ lực trong cơn nóng vội và tham lam của vua vẹt cũng không đạt, và trong cơn tức giận và hoảng loạn, vua vẹt rút ra thanh kiếm, phá hủy tòa tháp mong manh.

    Nhát cắt này có thể ví với nhát kiếm chặt đứt nút thắt Gordian của Alexandre Đại Đế. Đành rằng nhát cắt này đem đến sự phá hủy không thể vãn hồi, nhưng đồng thời cũng cởi bỏ gánh nặng cho những người thừa kế tiềm năng của thế giới ấy. Giống như trong Inside Out, Joy nỗ lực giữ cho thế giới của Riley không sụp đổ nhưng cũng bất lực nhìn thế giới ấy tan rã, chứng kiến những điều từng quan trọng nhất với Riley rơi vào quên lãng. Tòa tháp của gia đình Mahito, thế giới tuyệt vời, thiên đường mà ông cố của cậu tạo dựng, cũng tan rã. Nhưng cũng như những mảnh tàn tích từ khối ký ức của Riley tự tạo lập thành một lâu đài mới, việc tòa tháp bị phá hủy dù đau đớn với Mahito, Himi, Natsuko, và tất cả cư dân của thế giới đó, nhưng cũng mang đến sự giải thoát khỏi những gánh nặng quá khứ. Từ nay, Mahito có thể tự do xây dựng một thế giới không ác ý từ những nguyên vật liệu chính cậu thu nhặt được.

    Nhìn lại về Ghibli và nỗ lực tìm kiếm người truyền thừa, mình không khỏi nghĩ đến một lời nhắn gửi của thế hệ mất mát đến cái đám gen Y gen Z như tụi mình. Như mô tả trong phim, có một tảng đá to lớn trôi nổi trên không trung, là cội nguồn sức mạnh xây nên thế giới. Đó là gì? Là kiến thức cũ, là nỗi hận vô biên? Là nỗi buồn chiến tranh? Là lửa, là máy bay, xe tăng, thiết giáp, là những thứ ám ảnh trong mỗi thước phim của Hayao Miyazaki?

    Cuộc nói chuyện của Mahito và ông cố khiến mình muốn trào nước mắt, bởi chúng như những lời nhắn gửi của thế hệ mất mát: 

    “Này các con, thế giới này chúng ta xây dựng nên đấy. Chúng đẹp phải không? Nhưng chúng ta già rồi. Các con hãy tiếp quản chúng nhé? Này các con, thế giới này chúng ta xây dựng nên đấy. Chúng đẹp nhỉ, nhưng chúng ta đã già và thế giới thì đang trên bờ tan rã. Các con có muốn tiếp nhận chúng và xây nên một thế giới ổn định hơn không?”

    Và, Mahito, thay mặt những đứa trẻ như tụi mình, trả lời: “Không, nguyên vật liệu để xây nên thế giới này đầy ác ý nên chúng con không thể xây một thế giới cũng không có ác ý. Chúng con trân trọng nỗ lực của mọi người khi tạo ra một thế giới đẹp đẽ nhường này từ những thương đau ấy, nhưng chúng con không muốn tiếp nhận chúng. Mặt khác, chúng con cũng có những vết thương gây nên từ ác ý của riêng mình, nên chúng con cũng không dám hứa rằng sẽ có thể xây nên một thế giới không ác ý như người mong muốn.”

    Và, như một sự an ủi, thế hệ mất mát nói rằng: “Được rồi, vậy chúng ta hãy để nơi này tan rã. Các con là những đứa trẻ ngoan, hãy về đi, và xây nên một thế giới thật tốt lành nhé.”

    Hay, đây là lời nhắn gửi của Hayao gửi đến Goro?

    Hayao: “Con nhìn này, lâu đài ba xây dựng đó. Ba già rồi, con tiếp quản nó nhé.”

    Gondo: “Không, chúng được xây từ nỗi buồn chiến tranh của ba. Chúng đầy rẫy ác ý, con không muốn nhận.”

    Hayao: “Được rồi, vậy chúng ta phá hủy thế giới này, con hãy trở về thế giới của con, và làm những gì con muốn. Nếu có muốn xây lâu đài, hãy tự tìm những nguyên vật liệu từ thế giới của con.”

    Và vậy là, người hùng của chúng ta trở về. Thế giới tưởng tượng sụp đổ sau lưng cậu, nhưng nay cậu đã cắt bỏ được những cảm giác tội lỗi về sự tồn tại của mình, chấp nhận cả những phần tối và sáng, nối nhịp cầu với những người thân, đã tìm ra lý tưởng để sống tiếp, và chắc chắn cậu đã lớn lên rất nhiều qua hành trình này.

    Bạn nhà mình nói là, đi coi phim này với tâm thế coi Totoro, ai dè đi coi Tổ kén vàng. Bài viết của mình cũng có thể chỉ là một nỗ lực nhét chữ vào miệng tác giả, như hội chứng của một đứa học văn thích vẽ rắn thêm chân. Nhưng việc viết về bộ phim này, liên tưởng và sáng tạo, cũng là một nỗ lực để duy trì thế cân bằng của thế giới nội tâm, và mình rất vui được chia sẻ nó cùng bạn.

    Chúc bạn và gia đình năm mới vui vẻ, hạnh phúc và bình an 😀

    25/12/2023

    Trà Giang

  • The Boy and the Heron: Tưởng đi coi Totoro, hóa ra coi Tổ kén vàng

    Tối thứ sáu, 15/12 vừa rồi, mình đi coi “The boy and the heron”. Trong lúc chờ phim chiếu, mình “khai dao” cây dao trổ vừa mới được bạn tặng, thực hành một môn nghệ thuật của Nhật mà mình bỏ đã lâu là kirigami – nghệ thuật cắt giấy, để cắt một tờ poster thành một tấm thiệp xinh. Thế nên mình nghĩ như một sự sắp đặt, khi trong phim có một nhân vật tên là “Kiriko”, đóng vai trò khá lớn trong hành trình phát triển của nhân vật chính Mahito. Vậy thì, mình sẽ thử đưa ra góc nhìn về phim dưới góc độ “vết cắt” nhé?

    Bộ phim có thể xem như hành trình chịu tang và xả tang của cậu thiếu niên Mahito (Hán tự: Chân Nhân). Bộ phim bắt đầu bằng cảnh cậu mất mẹ trong một cơn hỏa hoạn do bom đạn chiến tranh. Chuỗi mất mát nối dài thêm khi cậu mất kết nối với cha khi ông lập gia đình mới, rồi cậu bị bứng khỏi nơi mà cậu quen sinh sống và học tập là Tokyo, để về một nơi hoàn toàn xa lạ ở vùng quê, với người dì ruột nhưng nay đã ở vai trò mới – mẹ kế của cậu. Cậu chìm trong nỗi đau, chối bỏ việc xây dựng những kết nối mới, dấn thân vào một cuộc phiêu lưu từ tiếng gọi của con chim diệc xanh, và từ đó tìm được sự hòa giải và kết nối, và trở về nơi cũ nhưng đã trở thành một con người mới, trưởng thành hơn.

    1. Vết cắt thứ nhất: vết sẹo trên đầu

    Vết thương lòng đầu tiên mà Mahito phải nhận là chứng kiến mẹ mình ra đi, và vị trí của cậu trong lòng cha bị lung lay khi ông có vợ mới, chính là dì Natsuko – em ruột của mẹ cậu, và còn sắp có thêm một đứa con khác. Việc có thêm em và phát hiện mình không còn là cái rốn vũ trụ của cha mẹ đã đủ khiến một đứa trẻ bị sốc, huống chi đứa em này lại không phải là do mẹ ruột của mình sinh ra. Cậu còn phải đối mặt với sự ghen ghét và bắt nạt từ các bạn ở trường (mà nguyên nhân chính có lẽ từ sự phô trương của ông bố, nhằm tạo ấn tượng). Đối diện với chừng ấy áp lực và cô đơn, cậu đã dùng một phương án là tự dùng đá đập vào đầu mình, gây ra một vết thương sâu, qua đó tạm thời thành công thu hút được sự quan tâm chăm sóc của cha, của dì, và né tránh được việc phải đến trường.

    Thông qua việc tự tạo ra vết thương ở một nơi dễ thấy trên đầu, Mahito như đang muốn những đau thương trong lòng phải được thế giới nhìn thấy: “Này, tôi đang đau đấy, chăm sóc tôi đi”.

    Cách này đầy rẫy ác ý: Mahito biến mình thành nạn nhân, nhưng là một kiểu nạn nhân có quyền lực. Cậu khiến cha và dì mình cảm thấy tội lỗi (thứ cha mẹ nào mà không bảo vệ được con mình?), khiến những người cậu không thích ở trường có thể phải chịu phạt (dù cậu nói với cha là mình tự té ngã, nhưng cậu mặc kệ cha “trừng phạt”). Có điều, cảm giác quyền lực này không kéo dài lâu, người cha nhanh chóng quay trở lại với công việc, còn người dì quá ốm yếu với đứa con sắp chào đời để có thể trực tiếp chăm sóc cậu, mà phó thác cho những người hầu lớn tuổi trong nhà. Cậu mang vết thương băng bó trên cơ thể và vết thương lòng vẫn chưa lành tiếp tục cô đơn.

    1. Vết cắt thứ hai: rạch bụng con cá

    Trong lúc dưỡng bệnh, con chim diệc xanh không để Mahito yên. Nó lải nhải, nó làm phiền, nó khiến cậu nghi ngờ về thực tại, mời gọi cậu tham gia cuộc phiêu lưu để giải đáp những ảo ảnh trong lòng. Cậu từ chối, cậu né tránh, cậu muốn giết con chim diệc, nhưng đều hụt. Thanh kiếm gỗ trong mơ bị gãy, trong thực tại bể nát. Con chim chỉ bay đi khi suýt bị mũi tên mà dì của Mahito bắn ra đâm trúng. Hình ảnh trong mơ này gợi ý cho Mahito vũ khí đối mặt với con chim diệc là cung tên (mục tiêu?) chứ không phải là cây kiếm cùn (phân tích, phá hủy). Cậu tự mài dao, làm cung tên, chuẩn bị là chuẩn bị vậy thôi, nhưng cậu chỉ thực sự chấp nhận tiếng gọi khi dì Natsuko mất tích. Cậu biết dì Natsuko yêu thương và bảo vệ cậu, nhưng mãi đến lúc này cậu mới chịu chấp nhận dì có một chỗ trong lòng mình. Đi theo cậu trong hành trình này là bà giúp việc già Kiriko dù ở đoạn đầu này thì bà níu cậu lại nhiều hơn là khuyến khích cậu dấn thân. Nhưng “dù có là một lời nói dối, tôi vẫn phải tìm hiểu”.

    Con chim diệc mang nhiều ý nghĩa. Cái tôi rất giỏi việc lươn lẹo, nói dối, hợp lý hóa. Nó tạo ra những ảo ảnh để xoa dịu trước nỗi đau mất mát, nhưng chỉ cần đối diện với thực tế bằng chính giác quan của mình, ảo ảnh tan rã, như hình ảnh người mẹ tan thành nước ngay khi Mahito chạm vào. Sự giả dối bị vạch trần, Mahito bắn mũi tên có chứa lông đuôi của chính con chim, mũi tên dứt khoát cắm vào mỏ nó, và con chim diệc xanh to lớn ồn ào tắt tiếng, hiện nguyên hình là một người nhỏ bé thô thiển đang run rẩy. Cái tôi là vậy đó, thường thì tỏ vẻ vĩ đại quyền năng, nhưng lột cái vỏ ngôn từ đi thì nó cũng đầy rẫy âu lo sợ hãi. Mỗi khi thấy con chim diệc nuốt hình hài thô kệch hèn nhát vào trong để lắc người biến thành con chim xinh đẹp kiêu ngạo, mình không khỏi bật cười. Ôi cái tôi tội nghiệp, phải giằng xé nỗ lực dung hòa đòi hỏi từ cái siêu tôi – được đại diện bằng ông cố, và dục năng của cái nó – những con ếch, cá, chim bồ nông và vẹt. Ông cố – chủ nhân tòa tháp đứng trên cao, lệnh cho chim diệc đưa Mahito tới gặp ông, nhưng con đường đến lại là đi xuống dưới. Chẳng phải thú vị lắm sao? Để đi lên cao, ta lại phải đi xuống dưới. Mà khi dõi theo hành trình Mahito trong chặng thứ hai này, phải thật bình tĩnh để nắm tầng tầng lớp lớp ẩn dụ đan xen, lại còn biết bao trứng phục sinh cài cắm khắp nơi.

    a) Cánh cổng hình cá dẫn vào ngôi mộ đá

    Bắt đầu cuộc hành trình, người anh hùng của chúng ta gặp một cánh cổng khóa, bên trong là một ngôi mộ đá âm u. Lẽ thường, có cổng thì mình phải mở chứ hả? Nhưng người anh hùng của chúng ta đâu có mở, cậu bị bầy bồ nông đẩy vào trong. Cũng như lúc những con ếch tràn lên người Mahito bên bờ ao vườn nhà trong lần đầu con chim diệc xanh gửi lời mời chào đến cậu, lần này những con bồ nông cũng tràn lên người cậu một cách hung hãn, làm gãy cả chiếc cung tên cậu mang theo. 

    Khi bước vào thế giới vô thức, năng lực của cái tôi trở thành vô dụng. Vô thức mênh mông, choáng ngợp, hung hãn, đói khát. Ở thế giới thường nhật, cái tôi thường xuyên đè nén vô thức, còn trong lãnh địa của vô thức, chỉ cần một chút dấu vết của cái tôi lộ ra (miếng lông đuôi của chim diệc mà Mahito dùng làm đuôi tên), cũng bị vô thức đè bẹp. Nên nếu không có một chút sự bảo vệ, một chút dẫn dắt tâm linh, thể hiện ở việc Kiriko-trẻ đuổi bầy bồ nông đi, sau đó vẽ một vòng tròn lửa để cả cô và Mahito bước vào, và gửi tín hiệu khói lên chủ nhân ngôi mộ như một sự xin phép, thì cuộc hành trình vào vô thức có lẽ sẽ kết thúc từ lúc chưa bắt đầu. 

    b) Kiriko-trẻ là ai và đóng vai trò gì trong thế giới này?

    Sự xuất hiện của Kiriko-trẻ đem đến bước phát triển cho cuộc hành trình. Con chim diệc xanh thì đã biến đâu mất, Mahito đành theo chân Kiriko-trẻ chu du trên biển vô thức. Khi nhảy xuống biển, miếng băng của Mahito bị rơi mất làm lộ ra vết thương. Có lẽ vì đối diện với vô thức, nỗ lực che đậy vết thương cũng trở thành vô nghĩa. 

    Vậy Kiriko là ai và đóng vai trò gì? 

    Đầu tiên và rõ ràng nhất, cô câu cá và là người cung cấp thức ăn cho phần lớn cư dân của thế giới này: những người chết. Cái đám mờ mờ tôi tối đội mũ bơi thuyền ấy làm mình nhớ đến đám thuộc hạ của phù thủy xứ Hoang mạc trong “Lâu đài bay của pháp sư Howl”). Cái đám này đói khát, nhưng lại không muốn hoặc không đủ năng lực giết chóc, nên đành đợi Kiriko đem cá đến bán. Điều nực cười là nhiều người không sẵn lòng xuống tay giết chóc, nhưng lại chầu chực để ăn. Miễn là việc giết chóc do người khác thực hiện :v

    Thứ hai, Kiriko chăm sóc đám “Lổm Ngổm”, những sinh vật bé nhỏ chưa thành người. Chúng cần ăn ruột cá để có thể bay lên, Kiriko cho chúng ăn no để chúng có sức thực hiện chuyến bay này. Cùng với Himi, cô đuổi những yếu tố gây hại cho những sinh linh này, để chúng an toàn trong hành trình trở thành người.

    Thứ ba, đối với Mahito, Kiriko là phần anima năng động, sáng tạo, có tính chất nuôi dưỡng, kết nối với thế giới tâm linh, để Mahito an toàn vượt qua biển vô thức, có được năng lượng hữu ích để tiếp tục hành trình đến gặp “the master”, cái siêu tôi. Có thể nói, nếu không có Kiriko, Mahito không thể thực hiện hành trình này.

    c) Bài học của Mahito về sự cân bằng của thế giới

    Đi cùng Kiriko, Mahito học được sự tàn nhẫn của thế giới. Cậu phải tự xuống tay giết cá, mổ cá, để những sinh vật khác của thế giới này có cái ăn. Cậu đau lòng biết bao khi đám bồ nông ăn những bé “Lổm Ngổm”, và vui mừng khi Himi đuổi lũ bồ nông bằng lửa. Nhưng cậu cũng nhận ra sự hai mặt của thế giới: lũ bồ nông ăn “Lổm Ngổm” vì chúng quá đói, biển không còn cá, chúng không còn lựa chọn; và ngọn lửa bảo vệ những bé “Lổm Ngổm” khỏi hiểm nguy từ bồ nông cũng đồng thời thiêu đốt một phần trong số chúng.

    Khi xuống tay mổ bụng con cá, Mahito thực hiện vết cắt thứ hai: vết cắt vào vô thức của chính mình, để chúng trào ra. Vô thức trông không bắt mắt, hôi thúi, choáng ngợp, nhưng vô thức nuôi dưỡng sự sáng tạo, nuôi dưỡng con người. Nếu không để cho vô thức được biết đến, ta mãi mãi không phải là một con người toàn vẹn.

    1. Vết cắt thứ ba: phá hủy tòa tháp

    Tòa tháp là biểu tượng của thành tựu và cũng là biểu tượng cho lòng kiêu ngạo của loài người. Mình không khỏi nghĩ đến tòa tháp như biểu tượng của đế chế Ghibli. Hayao đã tìm người kế thừa nó nhiều năm, nhưng con trai ông, Goro, dù rất cố gắng vẫn chưa đạt được kì vọng của cha mình lẫn những người hâm mộ Ghibli. Đó không phải lỗi của mình Goro không đủ cố gắng, hay Hayao quá khắt khe. Mình nhớ khi xem bộ phim về nhà hàng sushi đạt 3 sao Michelin, con trai của người chủ cũng có một quán sushi, nhưng anh nói đại ý: “Nếu tôi muốn được công nhận, tôi phải làm ngon gấp đôi cha mình, vì chỉ ngon bằng ông ấy làm là không đủ”. 

    Thế giới tươi đẹp mà ông cố của Mahito xây dựng dựa trên một vài điều kiện: Thứ nhất, nguyên vật liệu của nó là đá hầm mộ, không có yếu tố khác được thêm vào. Thứ hai, phải định kỳ xây dựng lại để duy trì một thế cân bằng nhất định. Thứ ba, phải trao quyền thừa kế cho người cùng huyết thống. Ông cố của Mahito đã tới giới hạn của mình, ông không còn đủ năng lực để duy trì cái thế cân bằng mong manh ấy nữa, và tất cả những người thừa kế tiềm năng của ông có vẻ đều không muốn lãnh lấy trách nhiệm này. Câu chuyện có vẻ rơi vào thế chết, cho tới khi một thế lực bên ngoài, vua vẹt, nhào vào đòi nhận trách nhiệm ấy. Nhưng những nỗ lực trong cơn nóng vội và tham lam của vua vẹt cũng không đạt, và trong cơn tức giận và hoảng loạn, vua vẹt rút ra thanh kiếm, phá hủy tòa tháp mong manh.

    Nhát cắt này có thể ví với nhát kiếm chặt đứt nút thắt Gordian của Alexandre Đại Đế. Đành rằng nhát cắt này đem đến sự phá hủy không thể vãn hồi, nhưng đồng thời cũng cởi bỏ gánh nặng cho những người thừa kế tiềm năng của thế giới ấy. Giống như trong Inside Out, Joy nỗ lực giữ cho thế giới của Riley không sụp đổ nhưng cũng bất lực nhìn thế giới ấy tan rã, chứng kiến những điều từng quan trọng nhất với Riley rơi vào quên lãng. Tòa tháp của gia đình Mahito, thế giới tuyệt vời, thiên đường mà ông cố của cậu tạo dựng, cũng tan rã. Nhưng cũng như những mảnh tàn tích từ khối ký ức của Riley tự tạo lập thành một lâu đài mới, việc tòa tháp bị phá hủy dù đau đớn với Mahito, Himi, Natsuko, và tất cả cư dân của thế giới đó, nhưng cũng mang đến sự giải thoát khỏi những gánh nặng quá khứ. Từ nay, Mahito có thể tự do xây dựng một thế giới không ác ý từ những nguyên vật liệu chính cậu thu nhặt được.

    Nhìn lại về Ghibli và nỗ lực tìm kiếm người truyền thừa, mình không khỏi nghĩ đến một lời nhắn gửi của thế hệ mất mát đến cái đám gen Y gen Z như tụi mình. Như mô tả trong phim, có một tảng đá to lớn trôi nổi trên không trung, là cội nguồn sức mạnh xây nên thế giới. Đó là gì? Là kiến thức cũ, là nỗi hận vô biên? Là nỗi buồn chiến tranh? Là lửa, là máy bay, xe tăng, thiết giáp, là những thứ ám ảnh trong mỗi thước phim của Hayao Miyazaki?

    Cuộc nói chuyện của Mahito và ông cố khiến mình muốn trào nước mắt, bởi chúng như những lời nhắn gửi của thế hệ mất mát: 

    “Này các con, thế giới này chúng ta xây dựng nên đấy. Chúng đẹp phải không? Nhưng chúng ta già rồi. Các con hãy tiếp quản chúng nhé? Này các con, thế giới này chúng ta xây dựng nên đấy. Chúng đẹp nhỉ, nhưng chúng ta đã già và thế giới thì đang trên bờ tan rã. Các con có muốn tiếp nhận chúng và xây nên một thế giới ổn định hơn không?”

    Và, Mahito, thay mặt những đứa trẻ như tụi mình, trả lời: “Không, nguyên vật liệu để xây nên thế giới này đầy ác ý nên chúng con không thể xây một thế giới cũng không có ác ý. Chúng con trân trọng nỗ lực của mọi người khi tạo ra một thế giới đẹp đẽ nhường này từ những thương đau ấy, nhưng chúng con không muốn tiếp nhận chúng. Mặt khác, chúng con cũng có những vết thương gây nên từ ác ý của riêng mình, nên chúng con cũng không dám hứa rằng sẽ có thể xây nên một thế giới không ác ý như người mong muốn.”

    Và, như một sự an ủi, thế hệ mất mát nói rằng: “Được rồi, vậy chúng ta hãy để nơi này tan rã. Các con là những đứa trẻ ngoan, hãy về đi, và xây nên một thế giới thật tốt lành nhé.”

    Hay, đây là lời nhắn gửi của Hayao gửi đến Goro?

    Hayao: “Con nhìn này, lâu đài ba xây dựng đó. Ba già rồi, con tiếp quản nó nhé.”

    Gondo: “Không, chúng được xây từ nỗi buồn chiến tranh của ba. Chúng đầy rẫy ác ý, con không muốn nhận.”

    Hayao: “Được rồi, vậy chúng ta phá hủy thế giới này, con hãy trở về thế giới của con, và làm những gì con muốn. Nếu có muốn xây lâu đài, hãy tự tìm những nguyên vật liệu từ thế giới của con.”

    Và vậy là, người hùng của chúng ta trở về. Thế giới tưởng tượng sụp đổ sau lưng cậu, nhưng nay cậu đã cắt bỏ được những cảm giác tội lỗi về sự tồn tại của mình, chấp nhận cả những phần tối và sáng, nối nhịp cầu với những người thân, đã tìm ra lý tưởng để sống tiếp, và chắc chắn cậu đã lớn lên rất nhiều qua hành trình này.

    Bạn nhà mình nói là, đi coi phim này với tâm thế coi Totoro, ai dè đi coi Tổ kén vàng. Bài viết của mình cũng có thể chỉ là một nỗ lực nhét chữ vào miệng tác giả, như hội chứng của một đứa học văn thích vẽ rắn thêm chân. Nhưng việc viết về bộ phim này, liên tưởng và sáng tạo, cũng là một nỗ lực để duy trì thế cân bằng của thế giới nội tâm, và mình rất vui được chia sẻ nó cùng bạn.

    Chúc bạn và gia đình năm mới vui vẻ, hạnh phúc và bình an 😀

    25/12/2023

    Trà Giang

  • Bên trong vỏ kén vàng – một giấc mộng của con tằm?

    Chàng trai dựng xe bên bờ suối, lột từng món quần áo trên người, và bước xuống dòng nước, để nước chảy tràn lên thân thể. Nhạc trỗi lên, và màn hình chuyển sang phần credit. Người ta chưng hửng: “Ủa hết rồi hả? Tâm đâu?”

    Nếu chỉ nhìn trên bề mặt, bộ phim thiệt quá sức khó hiểu. Người em đi tìm anh về chăm sóc cho đứa cháu mồ côi, chàng trai gặp được tình cũ, nhưng kết phim chẳng việc nào được giải quyết. Nhưng, đây đâu phải là phim bình thường mà đòi hỏi hết phim là mọi nút thắt đều được tháo? Đã gần một tuần trôi qua, mà ngày nào mình cũng ồ à trước những chi tiết bé nhỏ được cài cắm trong phim. Nhằm cung cấp một góc nhìn, mình cũng muốn thử làm tập làm văn coi sao 😀

    Sau đây là những biểu tượng đáng chú ý xuất hiện trong phim:

    1. Ngôi nhà và chiếc xe – cái tôi
      Trong tâm lý học, cả ngôi nhà và chiếc xe đều là biểu tượng của cái tôi. Chiếc xe tượng trưng cho phần lý trí, có thể điều khiển được. Ngôi nhà, trái lại, là cái gì đó vững chắc, cố định, là phần cái tôi được xây dựng từ khi còn bé thơ. Chỉ có những lúc Tâm ôm Đạo ngủ, anh mới được ngủ trong nhà. Những lúc không có Đạo, anh chỉ gặp những ngôi nhà khóa cửa (ngôi nhà ở chỗ sửa xe, ngôi nhà trong vườn gần suối), gió mưa, và anh chỉ có thể ngả lưng trên chiếc xe máy.
      Thiện cũng không phải có chiếc xe ngay từ đầu, nó là xe được Trung/bên trong cho anh mượn. Chiếc xe – lý trí đó là của một người lớn – cha của Hạnh và Trung để lại, có lẽ ngụ ý lý trí là được ông bà tổ tiên truyền dạy. Chiếc xe không tốt, nhiều lần bị hư hỏng phải sửa. Hiển nhiên, lý trí có phải lúc nào cũng khôn ngoan đâu?
      Trong cảnh cuối phim, người nông dân đến đánh thức Thiện khỏi giấc ngủ trên xe, và nói “Không có Tâm nào ở đây cả, và “xích cái xe ra để còn mở cửa”. Thiện phải dịch xe ra hai lần, người nông dân cũng nói “xích cái xe ra để mở cửa” đến hai lần. Có phải ngụ ý ở đây là Tâm không ở bên ngoài, anh phải dẹp lý trí của anh xuống, thì mới mở được cánh cửa vào ngôi nhà cái tôi của anh?
    2. Thiện & Thảo – animus & anima, hai mặt của một đồng xu
      Từ khi Hạnh mất, tuy côi cút nhưng Đạo không bơ vơ. Cậu bé luôn được Thiện bao bọc, rồi sau đó là được gửi cho Thảo. Thiện và Thảo, có lẽ đều ám chỉ đến tấm lòng thiện lương thơm thảo, là lòng tốt bẩm sinh mà mỗi con người được tin là đều có từ khi sinh ra.
      Khi animus – Thiện hướng tới thế giới bên ngoài, đi tìm kiếm một sự nghiệp, đi tìm “Tâm”, thì anima – Thảo đi tu, gìn giữ “đức tin”, chăm sóc cho Đạo, ở một nơi có tên là “Gia Lành”. Thật ngẫu nhiên, và cũng thật đẹp sao hai chữ “Gia Lành”, nơi có năng lượng nữ tính êm ái, dịu dàng chăm sóc cho cậu bé “Đạo” tội nghiệp.
      Ở cuối cuộc hành trình tìm Tâm, Thiện gặp một người phụ nữ, cùng một đứa trẻ trong một chiếc sân đầy những chiếc kén vàng. Người phụ nữ nghe chừng là người chăm lo cơm nước cho Tâm, và cô hứa sẽ dẫn anh đi tìm Tâm. Ở đây, chiếc xe – lý trí của anh được nước gột sạch, và anh được dẫn vào một khu vườn um tùm rậm rạp như một khu rừng. Người phụ nữ để anh lại cùng đứa bé, nói là để cô đi tìm Tâm cho. Anh bế đứa trẻ đến bên suối, và nghe tiếng của Đạo văng vẳng: Chú Thiện, chú Thiện.
      Tại sao lại là đứa trẻ trong kén? Tại sao Thiện lại không tự đi tìm Tâm được mà phải để cho người phụ nữ ấy đi tìm? Tại sao Thiện lại nghe được tiếng của Đạo khi bế đứa trẻ đứng bên suối (sau khi đã bỏ lại chiếc xe)?
      Với năng lượng animus và lý trí, Thiện không tìm được Tâm. Chiếc xe – lý trí của anh cũng mỏi mệt, rệu rã và đầy bùn đất. Chỉ ở bên “tính nữ”, bên trong “ngôi nhà” – cái tôi tuổi thơ, anh mới có thể gột sạch lý trí, và cũng chỉ có “tính nữ” – người phụ nữ ấy, mới đem đến hi vọng tìm được Tâm.
      Đứa trẻ được cuốn bên trong chiếc chăn vàng, trông hài hòa một cách tuyệt vời với những chiếc kén vàng trong sân. Trong khi Hạnh một mình chăm lo cho Đạo mà chẳng có Tâm, thì Tâm rút vào rừng sâu, trở nên bất động và vô hình trong mắt người ngoài, bị hiểu lầm một cách trầm trọng nhưng chẳng thể thanh minh. Không ai biết trong chiếc kén vàng kia, con tằm mơ gì. Cũng không ai biết ngoài hành động, thì trong tâm chứa gì.
      Chỉ có đi cùng người phụ nữ, và đứa trẻ, Thiện mới có thể tìm Tâm. Anh không tìm được “Tâm” bên ngoài, nhưng anh tìm được “tâm” mình, bằng cách bỏ lại chiếc xe – lý trí, bằng cách lột bỏ quần áo – những lớp mặt nạ, và bước xuống nước – để cho vô thức bao bọc mình.
    3. Cụ Lưu và bà cụ ở tiệm sửa xe – Nhà thông thái
      Cụ Lưu là một nhân vật kỳ lạ. Cụ chăm sóc hậu sự cho Hạnh, nhưng không sống bằng nghề đó. Cụ cho Thiện thấy một thế giới riêng đã từng oanh liệt, nhưng “Khi tôi chết, hãy đốt những thứ này c ùng tôi”. Cụ thể hiện một thái độ sống bình thản trước những điều đang và đã suy tàn. Hạnh đã chết. Chúng ta có thể tiếc thương Hạnh, khâm liệm, đọc kinh, cầu nguyện, nhớ nhung, nhưng nói cho cùng, điều chúng ta có thể làm chỉ là chấp nhận rằng điều đó đã không còn.
      Bà cụ ở tiệm sửa xe đem đến những câu hỏi và nhận xét thú vị về đời sống hiện tại. Cụ hỏi Thiện rằng sao bây giờ anh mới đi tìm Tâm. Tại sao đến giờ anh mới nghĩ đến việc tìm kiếm một linh hồn. Ta đâu biết thế giới này hôi thúi, bởi ta đã quá quen. Nhưng nếu ta tách mình ra khỏi thế giới này một chút, ta sẽ biết được một góc nhìn khác. Đó là bước “lùi lại” trong triết học, để có được cái nhìn đầy đủ hơn về thế giới.
      Tóm lại, cụ Lưu và bà cụ ở tiệm sửa xe, một nam và một nữ, cả hai đều là hai nhà thông thái đúng nghĩa.
    4. Nước – vô thức
      Nước xuất hiện ở nhiều hình thức trong phim. Là nước nhỏ giọt trong những ngôi nhà hoang, nước dâng lên từ dưới sàn trong căn nhà cũ đầy những tấm lưới sắt rách nát. Là màn sương lảng bảng mịt mờ trên đường, trong vườn. Là mưa, mưa rất lớn, đổ xuống đầu nhân vật. Và cuối cùng là nước trong dòng suối mát lành.
      Nhân vật của chúng ta bị nước dội lên người một cách bị động, nhưng cho đến cuối cùng, anh đã chịu đắm mình vào nước – vào vô thức. Mừng cho anh, cho cái tôi nghe được tiếng gọi, tiếng gà bên trong, tiếng Đạo.
    5. Tiếng chuông, tiếng gà
      Thảo năm xưa đã gửi chiếc chuông cho Thiện trước khi anh đi lập nghiệp. Khi anh quay về gửi Đạo cho cô, anh cũng gửi lại cho cô chiếc chuông. Trước khi cho Đạo đi ngủ, Thiện cũng cho cháu rung chuông. “Khi rung chuông, một thiên thần sẽ có thêm đôi cánh.” , và tiếng chuông cũng là tiếng động tỉnh thức tâm can.
      Có tác dụng ngang với tiếng chuông, là tiếng gà gáy. Trung – em Hạnh nuôi nhiều gà, và anh có một con gà mồi chuyên dùng để dụ gà rừng. Con gà mồi cất tiếng gáy, trong rừng vọng lại một tiếng gáy, rồi con gà mồi lại cất tiếng gáy, con gà trong rừng đáp lại một tiếng gáy, cứ như thế suốt một đoạn dài cho đến khi con gà trong rừng bước ra, có một cuộc ẩu đả dữ dội với con gà mồi.
      Tiếng gà nhà kéo con gà từ trong rừng sâu vô thức ra ánh sáng. Nhưng trước khi con gà rừng bước ra khỏi rừng, cả hai con phải trò chuyện với nhau thật lâu, và khi gặp nhau thì giữa phần “nhà” và phần “rừng” cũng choảng nhau dữ dội. Chỉ khi Trung đến, hai con gà mới thôi cấu xé. Cuộc gặp gỡ giữa phần tối và phần sáng trong mỗi người có lẽ cũng mâu thuẫn như thế.
    6. Một chút suy nghĩ về đức tin
      Hạnh là hành động, việc làm, là cái thể hiện ra bên ngoài của “đức”. Cái hành động thể hiện ra bên ngoài đã không còn. Chỉ có Thiện bảo bọc cậu, rồi sau này là Thảo – là lòng tốt bẩm sinh trong lòng mỗi người.
      Hạnh mất một cách đột ngột, được đưa về bên ngôi nhà có đứa em tên Trung. Trung là bên trong, bên trong luôn có tiếng gà gáy – như tiếng gọi của lương tri.
      Dưới góc độ là một người mẹ, có lẽ Hạnh vẫn còn lẩn khuất đâu đó bên con mình, qua chú bướm bay ngang trong buổi đọc kinh, qua con ruồi đậu trên chiếc đồng hồ buổi tối. Dưới góc độ ẩn dụ, tuy hành động lớn không còn, nhưng những hành động bé nhỏ thì vẫn ở đó.
      Chú chim sẻ ướt sũng trong đêm mưa được Thiện cưu mang, và được chôn cất cẩn thận. Hạnh cũng được Thiện, Trung, Lưu lo phần hậu sự. Đạo bơ vơ, nhưng được Thiện và Thảo chăm sóc. Ta có thể nghĩ đến là, dù những thực hành liên quan đến tôn giáo như đi nhà thờ, cúng kiếng đang mất đi, nhưng chỉ cần lòng tốt, và cái lòng tốt đó hướng tới việc tìm kiếm cái Tâm, thì không lo Đạo suy tàn.

    Nói tóm lại, nếu tách rời nhân vật khỏi các mối quan hệ, chỉ dùng tên, ta có thể tóm tắt phim như một câu chuyện ngụ ngôn như sau:

    Đạo là con của Hạnh (hành động) và Tâm (linh hồn). Tâm bỏ đi, Hạnh đã mất, để lại Đạo bơ vơ. Thiện đưa Đạo về nhà “Trung” (bên trong/ở giữa). Hạnh được Lưu (kỉ niệm/ký ức) lo hậu sự. Thiện gửi Đạo cho Thảo để đi tìm Tâm, để Tâm lo cho Đạo. Anh bị hỏi “Sao bây giờ anh mới đi tìm linh hồn/Tâm”? Một người phụ nữ và đứa trẻ dẫn anh đi tìm Tâm. Anh không tìm được Tâm/linh hồn của mình ở bên ngoài, nhưng nghe được tiếng Đạo, và quyết định bỏ lại chiếc xe/lý trí lẫn quần áo/mặt nạ.

    Như vậy, mình nghĩ chìa khóa để hiểu được bộ phim này, theo thiển ý của mình:

    1. Chấp nhận rằng đây là một giấc mơ, hoặc một cuộc diễn biến trong nội tâm của nhân vật, chỉ như vậy mới không sốc trước những cảnh chuyển =))
    2. Chú ý đến những nhân vật được đặt tên và ý nghĩa của những cái tên, ai được đặt tên, người đó có ý nghĩa quan trọng trong mạch phim
    3. Những phân đoạn chậm, hãy thử nhắm mắt lại một chút và nghe trong lòng mình, đừng hỏi sắp tới có gì, tại vì hong biết có gì sắp tới đâu, thiệt 😛

    Thiệt thà mà nói, phim không dễ coi. Bạn mình nói: quay phim 10 điểm, tiếng động 9 điểm, nội dung không hiểu nên không chấm được. Khi mình coi cũng thấy vài bạn ngủ giữa phim, nhưng mình thì rất mê, có lẽ vì mình đã đọc qua về giải mã giấc mơ và trị liệu biểu tượng nên có thể kết nối được một chút để diễn giải. Dù đúng dù sai, mình vẫn rất thoả mãn khi bóc tách từng chút như vậy ^^

    Lý do gì khiến mình đi coi “Bên trong vỏ kén vàng”? Thứ nhất là vì nghe nói nó quay ở Bảo Lộc, nơi mình sinh ra và lớn lên; thứ hai, mẹ mình đã gắn bó cả một đời với những con kén trong ngành công nghiệp ươm tơ dệt lụa nổi tiếng của thành phố này. Nếu đem nguyên xi kì vọng đó mà coi thì sẽ chưng hửng vì 1) phim quay ở Di Linh là chính, 2) kén xuất hiện trong 1 cảnh hà, nhưng mình rất hài lòng để chấm bộ phim 10/10 vì phim cho mình một chuyến du hành về tuổi thơ, với những âm thanh và cảnh quay đẹp đến nhói lòng, và một hệ thống ẩn dụ cực kì phong phú để mình ngẫm nghĩ và trầm trồ mỗi lần kết nối được với một ý tưởng thú zị.

    20230815

    Trà Giang

  • 20220702 Tản mạn về thú bông (Stuffed animals/Plushies)

    Chiếc xe buýt 146 lướt qua, khiến mình không thể rời mắt và trầm trồ vì trên xe treo quá trời thú bông. Thật dễ thương! Nhưng, dừng lại chút coi, tại sao thú bông lại dễ thương? Thú bông được phổ biến từ khi nào? Nếu bỗng dưng có tiền, mình có hứng mở tiệm bán thú bông, thì mình sẽ kể chuyện gì cho khách nghe?

    Trước khi bàn chuyện, mình thống nhất cách hiểu về “thú bông” chút ha. Theo mình, có ít nhất hai cách hiểu chữ “thú bông”. Thứ nhất, thú bông là một món đồ chơi có hình người (còn gọi là búp bê bông), thú, hoặc đồ vật; làm bằng vải, bên trong nhồi bông, vải vụn, rơm, hoặc các loại hạt (hạt nhựa, hạt đậu…). Thứ hai, thú bông có thể đề cập đến loại tiêu bản nhồi (taxidermy), mà bạn có thể thấy trong thảo cầm viên. Ngoài ra thì “thú bông” còn có thể liên tưởng đến “hình nhân” dùng trong bùa chú, cái này thì mình sẽ tìm hiểu và viết trong một bài khác.

    Trong bài viết này, mình sẽ chỉ giới hạn trong cách hiểu thứ nhất: một món đồ chơi bằng vải, mềm mại, kích cỡ vừa cầm trong bàn tay, hoặc cùng lắm là bằng một người lớn.

    Lược sử về thú bông

    Theo Britainica, thú bông được ghi nhận là đồ chơi cho trẻ em từ xa xưa, có thể bắt nguồn từ những con búp bê hay con thú bằng giẻ hoặc rơm, gỗ, kim loại. Như các loại đồ chơi khác, thú bông thường được tự làm tại nhà, bằng cách khâu ghép các mảnh vải hoặc móc (amigurumi). Tuy nhiên, thú bông chỉ trở nên phổ biến từ cuối thế kỉ 19, khi gấu teddy được sáng tạo gần như đồng thời bởi các nhà làm đồ chơi là Morris Michtom (Mỹ) và Richard Steiff và cô mình là Margarete Steiff (Đức).

    Morris Michton (1870-1937) và vợ là sáng tạo ra Teddy Bear theo một sự kiện liên quan đến tổng thống Rooselvelt (biệt danh của tổng thống là Teddy – mặc dù ổng hổng ưa cái biệt danh này). Chuyện là, tổng thống được mời tới một buổi đi săn vào tháng 11/1902 và từ chối bắn một chú gấu con. Chuyện này trở thành đề tài bàn tán xôn xao dư luận, Clifford Berryman vẽ lại trong bức ảnh này, đăng trên tờ Washington Post, ngày 16/11/1902.

    This political cartoon by Clifford Berryman's depicts President Theodore Roosevelt's bear hunting trip to Mississippi. The cartoon gave the 'Teddy' Bear it's name. It was published in the Washington Post in 1902. Download from Wikipedia.

    This political cartoon by Clifford Berryman’s depicts President Theodore Roosevelt’s bear hunting trip to Mississippi. The cartoon gave the ‘Teddy’ Bear it’s name. It was published in the Washington Post in 1902. Download from Wikipedia.

    Michton đã làm một chú gấu nhồi bông đặt trong cửa hàng kẹo của mình ở Brooklyn, với tấm biển “Teddy’s bear” và đồng thời gửi một phiên bản đến cho tổng thống để xin được sử dụng cái tên Teddy. Tổng thống đồng ý! (dễ thương phết). Năm 1903, hai vợ chồng thành lập Ideal Novelty and Toy Company. Công ty ăn nên làm ra, đến 1971 đã trở thành một trong ba công ty đồ chơi hàng đầu của Mỹ. Hiện công ty đã bị mua lại và đang thuộc về tập đoàn Mattel.

    Trong khi đó, tại Đức vào năm 1902, Richard Steiff (1877-1939) (cháu của Margaret Steiff (1847-1909), người sáng lập công ty Steiff) sáng tạo ra phiên bản “Bear 55 PB”, với vải là loại phủ lông dùng trong nội thất, phần tay và chân có thể chuyển động được. (Còn tại sao ổng tìm ra loại vải đó để may thú bông hả, ổng học School of Applied Arts ở Stuttgart với Anh đó). Chú gấu này được bán ở hội chợ Leipzig Toy Fair và bắt đầu chinh phục thế giới. Một thương nhân người Mỹ đặt một đơn hàng “Steiff’s bear” lớn và đến 1906 thì “Steiff’s bear” được biết đến rộng rãi là “Teddy’s bear” (hơi nhập nhằng há!). Nhiều công ty đồ chơi khác cũng bắt đầu sản xuất gấu bông.

    Cũng phải nói thêm, Bear 55 PB không phải là “thú bông” đầu tiên được nhà Steiff sản xuất, mà là một chú voi do Margaret thiết kế, ban đầu được bán ra để làm gối cắm kim, nhưng nhanh chóng trở thành một món đồ chơi cho trẻ em (cũng phải ha, mình thường đâu biết khách hàng có sử dụng đúng mục đích ban đầu mà mình thiết kế hay không). Steiff Company vẫn hoạt động cho đến ngày nay, và thú bông nhà Steiff là một vật phẩm được các nhà sưu tầm thú bông săn đón. Gấu Teddy được mặc quần áo theo các ngành nghề khác nhau, làm vật trưng bày cho hội chợ, quà lưu niệm… Trong hai cuộc chiến tranh thế giới thì ngành công nghiệp sản xuất đồ chơi nói chung và thú bông nói riêng cũng chịu ảnh hưởng theo. Nhà Steiff trước việc thiếu nguyên liệu đã có lúc phải sản xuất “paper teddy bear” làm từ gỗ nội địa. Sau 1975, trước nhu cầu bùng nổ của thế hệ Baby Boomer, thú bông nhanh chóng trở lại.

    Các nhân vật trong sách, truyện, phim, phim hoạt hình… có phiên bản thú bông từ khi nào nhỉ? Mình thấy có hai dấu mốc đáng chú ý. Thứ nhất, vào năm 1903, thú bông tạo hình thỏ Peter Rabbit (nhân vật trong cuốn truyện cùng tên của nhà văn Beatrix Potter) là thú bông đầu tiên được cấp bằng sáng chế. Thứ hai, vào năm 1931, Steiff hợp tác với Disney để làm phiên bản thú bông cho các nhân vật của nhà Chuột, mối quan hệ hợp tác vẫn duy trì cho đến ngày nay.

    Chuyện bên phương Tây là vậy, còn phương Đông thì sao? Nhật Bản nổi tiếng với amigurumi – nghệ thuật móc thú bông, và những bạn thú bông theo phong cách “kawaii” (dễ thương). Thú bông ở Nhật cực kì đa dạng, bắt nguồn từ truyện tranh và phim hoạt hình. Ở Việt Nam hẳn đã quá quen thuộc với Hello Kitty, Rikklakuma, Sumikko Gurashi, Pokemon, Doraemon… Không có tài liệu chính xác nhưng một số tài liệu mình đọc được trên mạng ghi nhận thú bông phong cách kawaii phổ biến từ những năm 1990.

    Hàn Quốc, theo mình quan sát thì có vẻ không có hệ thống nhân vật thú bông đa dạng như Nhật Bản. Các nhóm nhạc, các thần tượng cũng có phiên bản nhồi bông. Một số bộ phim như “Hoàng Cung” (2006) góp phần làm cho “gấu bông” nóng trở lại trong nhóm các bạn tuổi teen. Chú bò chăm chỉ trong “Thư ký Kim làm sao thế” (2018) cũng trở thành vật phẩm được săn đón một thời gian.

    Ở Việt Nam, rất tiếc mình không tìm thấy nhân vật thú bông nào đáng kể, mặc dù gần như con đường nào cũng có cửa hàng bán thú bông, từ những sạp hàng trên vỉa hè, trong nhà sách, siêu thị, cửa hàng tiện lợi, đến những cửa hàng chuyên bán thú bông sang trọng. Thú bông ở Việt Nam, ngoài những nhân vật nổi tiếng như đã kể trên, đa phần là những nhân vật không tên. Mình nghe một người anh nói rằng trước 1975 từng có một công ty ở Sài Gòn làm búp bê bông rất đẹp, chuyên xuất khẩu, nhưng giờ không còn nữa. Nhóm 9X tụi mình quen với những chú gấu nhồi vải vụn, ghép cũng từ vải vụn, những chú sâu gắn mắt nhựa, sọc vàng xanh, vàng đỏ làm gối ôm, sau này xuất hiện thêm cá sấu, bé ciu, ly trà sữa… Thú bông khi mình còn nhỏ là một món đồ xa xỉ mà chỉ có con nhà giàu mới có được, và mình vẫn còn nhớ mình từng nhìn tủ thú bông đầy ắp ở nhà cô bạn cùng lớp đầy thèm khát. Mình nhìn thấy sự khao khát đó trong những chuyến đi từ thiện sau này, người chị dẫn mình đi cũng rất tâm lý, trong giỏ quà của chị gần như lúc nào cũng có thú bông để tặng các em nhỏ.

    Thú bông trong đời sống và trong trị liệu

    Nếu nói đến quà tặng cho em bé? Thú bông xếp đầu bảng, bên cạnh ô tô, bộ lắp ghép, búp bê. Nếu nói đến quà lưu niệm khi đến một quốc gia, hay hội nghị? Thú bông cũng là lựa chọn phổ biến, bên cạnh postcard, đặc sản…

    Thú bông, một món đồ chơi mềm mại, đáng yêu, gần gũi với chúng ta từ thuở ấu thơ. Thú bông giúp an ủi, giảm lo âu, căng thẳng, được các chuyên gia tâm lý khuyến khích sử dụng trong những ca khủng hoảng lo âu, xa cách, hay các vấn đề liên quan đến lòng tự tôn.

    Với chừng đó công dụng, và với sự phổ biến như bây giờ, mình nghĩ ngành công nghiệp đồ chơi và thú bông có lẽ còn sống được lâu lâu. Mình cũng có nhiều thú bông, và khó mà kiềm chế cái sự thèm thuồng khi đi qua Miniso :))

    Bảo tàng thú bông

    Dưới đây là danh sách một số bảo tàng thú bông, để bạn có thể ghé thăm nếu có dịp

    (Wiki có đề cập thêm vài chỗ https://en.wikipedia.org/wiki/Teddy_bear_museum)

    Tạm kết

    Tóm lại thì, từ một chuyến xe buýt chở đầy thú bông ở Gò Vấp, mình đã đi qua Mẽo, qua Đức, qua Nhựt, rồi trở lại Việt Nam. Tạm hài lòng chút đỉnh với những gì mình tìm được, và quay lại ôm gấu nhà thôi :))

    Trà Giang, 20220703

  • Người sống giùm giấc mơ của vạn người

    (Nhân xem phim Em và Trịnh, Jun 2022)

    Mình nói với bạn chung nhà rằng,

    nếu là mình, mình cũng chẳng lấy Trịnh

    cũng như

    mình đã không lấy bạn trai cũ

    và lấy bạn làm chồng.

    Bạn cười bảo rằng,

    vì chúng ta là những người bình thường ở đỉnh của hình chuông

    chúng ta là những kẻ bình thường ở giữa của cái võng

    nhưng chúng ta vẫn cần những kẻ cực đoan

    những kẻ ở hai đầu võng

    những kẻ ở hai đầu mút hình chuông

    để chúng ta chửi bới

    để chúng ta thóa mạ

    rằng họ là đồ cực đoan

    rằng họ là đồ khác người

    nhưng trong thâm tâm

    ta dõi theo họ

    vì họ sống giùm giấc mơ đen tối, sâu kín của chúng ta.

    Thế nên,

    tối đó tôi đã đọc lại Thư tình gửi một người

    mơ về Trịnh và Dao Ánh

    thầm cảm ơn họ sống giùm tôi một giấc mơ về một tình yêu thật đẹp

    dù không đi đến hôn nhân

    mà tôi nghĩ, cũng chẳng cần hôn nhân

    bởi Ánh đã dìu Trịnh đi qua những ngày đen tối

    tôi không nghĩ người ta còn có thể yêu một cách bình thường được nữa

    sau khi chứng kiến chừng ấy biến động và đớn đau

    họ vẫn có nhau

    sau nhiều năm tháng

    tôi được nghe kể rằng những ngày cuối đời của Trịnh có Ánh ở bên

    thế là đủ, nhỉ!

    Nghĩ sâu hơn một chút về người (có thể) Trịnh sẽ lấy làm vợ

    hoặc, đóng vai trò người vợ của Trịnh thật tốt

    tôi nghĩ Khánh Ly có thể!

    vì cô biết thân phận, và không ghen với những bóng hồng của chồng

    nhưng vấn đề là

    bác Trịnh hong yêu cô Ly!

    và họ là hai thằng bạn thân

    thế cũng tốt, nhỉ!

  • Hộp quà (Tặng quà Part 1)

    Đối với quà tặng, vỏ bọc của món quà (cái hộp) lắm khi còn quan trọng hơn cả nội dung món quà, bởi nó đóng phần lớn trong việc thể hiện thành ý của người tặng. Tôi tặng anh một món quà được bao gói cẩn thận đẹp đẽ, ấy chính là thể hiện tôi dành thời gian chăm chút cho món quà, mà thời gian thì quý, nên tôi dành thời gian cho món quà tặng anh đồng nghĩa với việc tôi trân trọng anh. Nó cũng giúp người nhận tránh được định kiến ban đầu khó xử về nội dung món quà, nhìn cái bao gói chỉn chu tôi cũng cảm thấy mình được anh trân trọng, tôi có được cái sự háo hức và hồi hộp khi mở quà. Người Nhật còn có hẳn một văn hóa gói bọc Tsutsumu, với nào là gói bằng giấy, khăn, chọn màu rồi lại thắt nơ (https://kilala.vn/phong-cach-song/van-hoa-qua-tang-nhat-ban-vi-sao-tinh-te.html).

    Dài dòng thế, nhưng mà, bạn đã bao giờ:

    • loay hoay với một đống giấy gói, băng keo, kéo, mà hộp quà vẫn xộc xệch nhăn nhúm ngược xuôi?
    • đi ra tiệm mua cái hộp cho nhanh thì không có hộp nào vừa vặn, nên đành nhét một đống giấy vào nhìn cho đỡ trống?

    Cứu tinh là đây: https://www.templatemaker.nl/en/

    Bạn chỉ cần:

    • ước lượng kích thước của món quà mình cần
    • chọn mẫu, nhập kích thước (có cả đơn vị cm, mm, inch)
    • chọn loại file cần in, kích thước giấy in
    • In, cắt, dán

    Ngoài chuyện làm hộp quà, các mẫu ở đây còn có thể dùng làm dụng cụ học tập, đồ trang trí, phong bì… được nữa đó.

    Chân thành cảm ơn Maarten van der Velde vì ý tưởng xuất sắc này. Đã 4 năm rồi kể từ ngày mình thấy trang này, vẫn vẹn nguyên cảm giác sung sướng khi có một sản phẩm đánh trúng nhu cầu đến thế.

    Trang nhà tác giả:

    https://www.linkedin.com/in/mhvandervelde/

    https://www.behance.net/mhvandervelde

    Trà Giang, 20201117

  • Dạ khúc

    1. Thị trấn
    Mình đã bắt đầu quên đếm số năm mình ở Sài Gòn, nhưng mỗi độ đông về, khi gió lùa qua hàng cây xao xác, nắng vàng hoe và trời bắt đầu se, mình thường mỉm cười nhìn lên bầu trời và tự nhủ: Thế là một năm nữa lại qua.
    Cái không khí đầu đông ấy gợi cho mình một cảm giác kì lạ, bởi nó nhắc nhớ nhiều về quê nhà, cái phố núi nhỏ xíu buồn buồn, mỗi độ đông về lại vàng rực sắc hoa dã quỳ trên những triền dốc. Đó là mùa mà cỏ dại cũng nở đầy hoa. Trên nền cỏ lá xanh rì, điểm chút sắc trắng của xuyến chi, sắc cam của hoa rau sam, những nụ đỏ rực rỡ của dâm bụt, rồi những bông thạch thảo nhiều màu, và màu trạng nguyên, đỏ nhức nhối.
    2. Sayonara daisuki nahito
    Cái không khí ấy cũng mang về nhiều kỉ niệm của mối tình đầu. Mình quen cậu ấy vào cuối hạ, những ngày vui vẻ và đầm ấm nhất là những ngày đông đầu tiên ở đất Sài Gòn, và chia xa vào đầu mùa hạ năm sau.
    Có lần cậu ấy hỏi mình: “Tại sao lại chọn T?”. Mình trả lời đơn giản: “Bởi vì T xuất hiện đúng thời điểm”. Cậu ấy nhìn có vẻ hơi buồn buồn với câu trả lời của mình. Mình nghĩ rằng, hình như lúc đó cậu ấy luôn là người yêu thương mình nhiều hơn, còn mình thì cứ nhàn nhạt, ơ thờ. Khi tình dần nhạt, những tin nhắn dần thưa, mình là người gửi tin nhắn cuối cùng: “T à, tụi mình dừng ở đây nhé”. Tin nhắn không có hồi âm, và mình tự hiểu rằng mối quan hệ đã đến hồi kết thúc.
    Mối tình đầu kết thúc một cách lửng lơ, không có đến một lời chia tay, để mình day dứt mãi nhiều năm sau đó, để dồn sức yêu thương trân trọng những người đến sau như bù cho cả thiệt thòi của người đến trước. Không biết bao lần mình tự hỏi, liệu mình có từng yêu cậu ấy, hay chỉ là một sự xuất hiện đúng lúc mà thôi? Nếu không phải là cậu ấy, mà là một người khác thì sao?
    Một năm rồi hai năm trôi qua. Vào cuối năm thứ hai sau khi mối quan hệ kết thúc, mình gửi cậu ấy một tin nhắn chúc mừng Haloween trên Facebook. Tin nhắn không có hồi âm. Mình vốn đã định add friend với cậu ấy, rốt cuộc vì chuyện đó mà request không được gửi đi. Mình chỉ lặng lẽ stalk FB cậu ấy thôi.
    Ba năm rồi bốn năm. Mình học xong đại học và đi làm. Chỗ mình làm nằm trong khu vực mà hồi xưa mình và cậu ấy thường gặp nhau. Mình có một người bạn quen một cô gái người Đà Lạt; sau khi hai người chia tay, bạn mình từ chối mọi chuyến đi đến Đà Lạt. Nếu mình mà áp dụng cách đó, có lẽ mình phải bỏ Sài Gòn mà đi mất, bởi vì mỗi ngày đi làm, mình đều đi qua chính con đường mà mình và cậu ấy đã từng đi, nhìn chỗ mà mình lén hôn cậu ấy lần đầu tiên, và chứng kiến những chỗ tụi mình hẹn hò nay lần lượt sang tên đổi chủ. Ở góc ngã tư Cộng Hòa – Hoàng Hoa Thám nhìn qua giờ chình ình một cái cầu vượt án ngữ tầm nhìn, chẳng còn thấy được chỗ cậu ấy từng đứng trước Lotteria để chờ mình nữa. Khi nhìn tấm biển Maximart bị hạ xuống để thay bằng Vinmart, mình thầm nghĩ: “T à, rốt cuộc thì những thứ gắn với kỉ niệm của G với T hồi đó đều đã đổi thay”.
    3. Nghìn trùng xa cách
    Năm năm. Mình quay cuồng trong guồng quay của một cô gái công sở bận rộn. Đi làm ở văn phòng. Dịch bài ở nhà. Đi học. Hẹn hò. Chia tay. Kết thúc một mối quan hệ dài hơn ba năm, vui nhiều buồn lắm. Mình tìm kiếm cảm giác tự chủ và sự tự do.
    Dần dà, mình biến thành một dạng lý trí khủng khiếp. Mình thích cảm giác bận rộn và mọi việc nằm trong tầm kiểm soát. Nhưng ở đâu đó, có một bánh xe bị long ra.
    Có một khoảng thời gian mình bị rối loạn giấc ngủ. Giờ ngủ cứ lùi dần mãi về sáng, chạy xa khỏi mình. Ban đầu là thức đến 1-2h. Sau đó là 3-4h. Rồi đến 5h, 6h. Có những ngày mình ngủ 1-2h, có những ngày thức trắng. Mình vẫn đi làm, vẫn dịch bài, vẫn đi học. Nhưng mình thấy sao cạn kiệt sức lực quá, cả sức lực sáng tạo lẫn sức lực để yêu.
    Mình mơ thấy biển. Mình thèm được dìm nơi đáy biển sâu. Mình gửi bài “Có một dòng sông đã qua đời” cho đứa bạn thân, dặn nó “Nếu tao chết nhớ bật bài đó ở đám ma tao”.
    Mình mơ thấy mình được ôm, mình mơ điều giản dị như vậy đó.
    Và một ngày nọ, mình mơ thấy T. Lần đầu tiên, sau rất nhiều năm kể từ lần cuối mình gặp bạn ấy.
    Mình từng đọc một bài chia sẻ của nhạc sĩ Quốc Bảo về bài hát “Nghìn trùng xa cách” của Phạm Duy. Nguyên đoạn status đó như sau: “Một dịp đã lâu, ngẫu nhiên gặp bác Phạm Duy ăn sáng ở Ciao Books, tôi hỏi: “Chuyện đôi ta buồn ít hơn vui, mà bác trả là trả buồn hay trả vui ạ?” Nhạc sĩ trả lời: “Tous. Trả hết, khóc cười buồn vui trả hết, vứt đi hết. Đã xa cách rồi thì giữ làm gì.” Mình tâm đắc với lối suy nghĩ đó lắm. Vậy nên, “Trả hết cho người, cho người đi”. Mình đã nghĩ như thế khi quyết định nhấn nút Add friend trên trang FB của T. Trang FB mà mình đã stalk muốn mòn mấy năm qua. Một phần quyết tâm đến từ việc mình mơ thấy T vào đêm hôm trước. Mình đã chuẩn bị tinh thần nhận một cục lơ như ba năm trước, nhưng lần này cậu ấy accept. Tay mình run khi gõ những dòng chat với cậu ấy.
    Rốt cuộc thì, mình cũng phải đặt một dấu chấm hết cho sự day dứt này chứ nhỉ.
    4. Hello, goodbye and hello
    Giờ thì, T đứng trước mặt mình, chững chạc hơn nhiều so với ngày xưa mình nhớ. Giọng nói dù qua điện thoại hay trực tiếp thì vẫn nhỏ nhẹ và dịu dàng. Buổi chiều Bảo Lộc đầy gió.
    Mục đích cuộc gặp chỉ là gửi một cuốn sách. T đang vội, tụi mình cũng chẳng có gì nhiều để nói với nhau. Vài câu vô thưởng vô phạt về chủ đề cuốn sách, về việc nhà của cậu ấy.
    Thay vì đáp lại cái bắt tay chào tạm biệt của T, mình đã bước tới và choàng tay ôm cậu ấy thật chặt. Mình không biết mình thật sự muốn gì, mình cũng không muốn biết. Nhưng mình muốn, một lần nữa, được ôm cậu ấy. T có vẻ ngơ ngác, (có lẽ cũng như cái lần mình quay lại hôn lên má cậu ấy trước Lotteria), liên tục hỏi mình: “Sao thế G? Sao thế?”. Mình vùi mặt vào vai T, có cảm giác ấm áp thân quen. Mắt mình cay, và mình thấy nghẹn khi nói: “Giang xin lỗi”, và “Gặp T như thế này G rất vui”.
    Mình không biết cậu ấy có cười không nữa. Nhưng mình cảm giác vòng ôm của cậu ấy siết chặt hơn, và mình nghe cậu ấy nói nhỏ: “T cũng xin lỗi G”.
    Mình mỉm cười, cậu ấy cũng cười.
    Và tụi mình chính thức chia tay.
    24.11.2017
  • Bàn tay hôn – The kissing hand

    Năm học mới đã bắt đầu trong khu rừng, nhưng Gấu mèo Chester không muốn đi học. Để xoa dịu nỗi sợ của Chester, Mẹ Gấu Mèo chia sẻ với cậu một bí mật của gia đình được gọi là Bàn tay hôn, để đảm bảo với cậu rằng tình yêu của bà sẽ luôn luôn có mặt bất kì khi nào thế giới của cậu trở nên đáng sợ.

    Bé Gấu mèo Chester đứng bìa rừng và khóc với mẹ: “Mẹ ơi, con không muốn đi học. Con muốn ở nhà với mẹ. Con muốn chơi với bạn của con, chơi đồ chơi của con, đọc sách của con, chơi xích đu của con cơ. Mẹ ơi, mẹ cho con ở nhà với mẹ đi mà”.

    Mẹ Gấu mèo cầm tay Chester lên và hôn lên tai bé. Bà nói thật dịu dàng:

    “Con yêu à, đôi khi ta phải làm điều ta không muốn làm. Ngay cả khi điều đó lúc đầu có vẻ lạ lẫm và đáng sợ. Nhưng con sẽ thích trường học sớm thôi.

    Con sẽ làm quen với bạn mới, chơi đồ chơi mới, đọc những quyển sách mới, chơi xích đu mới.

    “Thêm vào đó”, mẹ Gấu mèo nói tiếp

    “Mẹ có một bí mật tuyệt vời, có thể khiến những đêm của con ở trường cũng ấm áp và đầm ấm như ngày của con ở nhà.”

    Chester lau nước mắt và nhìn mẹ đầy háo hức:

    “Một bí mật ạ? Bí mật gì thế mẹ?”

    Mẹ Gấu mèo nói:

    “Một bí mật rất cổ xưa. Mẹ được nghe từ mẹ của mẹ, và bà thì lại được nghe từ mẹ của bà. Nó được gọi là “bàn tay hôn”.”

    “Bàn tay hôn? Cái gì thế hả mẹ?”

    “Để mẹ chỉ cho con xem nhé” – Mẹ Gấu mèo đáp. Rồi bà cầm lấy tay trái của Chester và xòe những ngón tay nhỏ ra, cúi mình đặt vào lòng bàn tay cậu một nụ hôn.

    Chester cảm thấy nụ hôn của mẹ lan tỏa từ bàn tay lên tới cánh tay, rồi lan đến tận trái tim. Thậm chí cả bộ lông xám và đen của cậu cũng râm ran với cảm giác ấm áp lạ kì.

    Mẹ Gấu mèo mỉm cười. Bà nói với Chester:

    “Từ giờ, bất cứ khi nào con cảm thấy cô đơn và cần một chút tình yêu từ gia đình, hãy áp tay lên má và nghĩ: “Mẹ yêu con”, và nụ hôn của mẹ sẽ chạm lên khuôn mặt của con, bao bọc con với suy nghĩ ấm áp đó.

    Bà nắm lấy tay Chester và xếp những ngón tay của cậu gói lấy nụ hôn của bà. Bà nói đùa:

    “Nào, bây giờ thì cẩn thận đừng làm mất nó nhé.

    Nhưng đừng lo, khi con mở tay ra để rửa thức ăn, nụ hôn của mẹ vẫn còn ở đó. Mẹ đảm bảo đấy”.

    Chester yêu bàn tay hôn của mình quá. Giờ đây cậu đã biết tình yêu của mẹ sẽ theo cậu đi bất cứ đâu, thậm chí cả khi đến trường.

    Đêm đó, cậu đứng trước cổng trường và suy nghĩ trầm tư.

    Bất chợt, cậu quay sang mẹ và cười:

    “Mẹ ơi, mẹ đưa tay cho con đi.”

    Chester đặt tay mẹ lên tay mình, và xòe bàn tay to thân thuộc ấy ra. Rồi cậu cúi mình, đặt vào lòng bàn tay mẹ một nụ hôn.

    Cậu nói với mẹ:

    “Giờ mẹ cũng có bàn tay hôn rồi đấy”

    Và cậu nói thật dịu dàng: “Tạm biệt”, “Con yêu mẹ”, rồi nhảy nhót quay đi.

    Mẹ Gấu mèo trông theo Chester chạy vụt qua một cành cây rồi vào trường học.

    Và khi tiếng cú huýt vang lên trong ngày đầu năm học mới, bà áp tay trái lên má mình và mỉm cười.

    Hơi ấm từ nụ hôn của Chester lấp đầy trái tim bà với những ngôn từ đặc biệt. “Chester yêu mẹ”, nó hát, “Chester yêu mẹ”.

    CON YÊU MẸ.

    Source: http://www.storylineonline.net/kissing-hand/

    Người dịch: Trà Giang

    TPHCM, 16.05.2017