20221231 Rồi tất cả sẽ ổn (hoặc bạn sẽ nghĩ là nó ổn)

Written by

in

Chào Giang tuổi 23, 24, 25,

Là mình nè, Giang của tuổi 29. Giá mà có cỗ máy thời gian, mình sẽ gửi những dòng này đến cho bạn, để bạn biết rằng mọi buồn đau mà bạn đang trải qua đều sẽ được bù đắp. Bạn sẽ vui với những điều mình có, và đầy hăm hở bước tới tương lai.

Vào thời gian đó, có những câu nói hẳn đang làm bạn đau khổ. Nhưng đừng lo, mình sẽ kể bạn nghe, bạn đã vượt qua nó thế nào.

  1. “Em không nhạy với số”
    Lúc này bạn đang là một fresher dưới 2 năm kinh nghiệm, là nhân viên nhà thầu, không được kí hợp đồng chính thức, và hình như đã được rotate sang bộ phận thứ ba của phòng Nhân sự. Bạn đang xin sếp của bộ phận thứ tư cho bạn vào làm, vì bạn nghĩ, đã làm 3/4 team rồi, làm thêm cho đủ thành HR generalist. Và sếp của bộ phận ấy nói khó có thể nhận bạn, vì “em không nhạy với số”.
    Giang của 5 năm sau sẽ cảm ơn người ấy. Vì câu nói này như một cái gai đóng vào lòng bạn, để khi tới công ty mới, bạn không ngừng nỗ lực học cách làm thế nào để thu thập, xử lý, trình bày dữ liệu, để rồi như một hòn tuyết lăn, bạn càng lúc càng hỗ trợ được team nhiều hơn trong việc làm report, quản lý data; và bạn phỏng vấn thành công vị trí data analyst 5 năm sau đó.
    ”Em không nhạy với số” là một câu ở thì hiện tại đơn, và thì hiện tại đơn dùng để chỉ một sự thật bất biến. Nhưng không, bạn không bất biến, bạn đã sửa nó thành “Em chưa nhạy với số, và em đang trở nên nhạy hơn với nó”, thông qua những nỗ lực không ngừng của bạn. Bạn có thể tự hào về điều đó!
  2. “Em không được dùng những điều mà anh dạy, hay người khác dạy em, để chống lại anh”
    Đó là thời điểm khi bạn 22 đến 25 tuổi. Bạn mới bắt đầu đi làm, và môi trường làm việc ở công ty Mỹ khuyến khích bạn nói ra ý kiến. Bạn áp dụng nó với mối quan hệ tình cảm của mình, bắt đầu thể hiện những ý kiến của mình, thay vì chỉ nhất nhất nghe theo lời anh ta như trước. và đây là phản ứng của anh ta: anh ta nổi cáu, gắt gỏng, đập phá đồ đạc, và khiến không khí quanh bạn đặc quánh, đầu bạn căng như dây đàn. Anh ta nói anh ta đã quá mệt với chuyện học hành và gia đình, tại sao bạn không thể khiến cho anh ta thoải mái, mà lại chống lại anh ta? Đây là một câu mệnh lệnh, của một kẻ tự đặt mình ở vị thế cao hơn người khác. Bạn đã từng ở vị thế thấp hơn anh ta, vì mẹ anh ta, vì nhiều người xung quanh bạn, cho rằng phụ nữ luôn phải nhường nhịn, luôn phải tôn thờ đàn ông trong mối quan hệ yêu đương. Bạn lặng lẽ tuân theo, nhưng trong lòng bạn có chút gì đó lấn cấn. Bạn nghĩ rằng bạn cần nói một cách khéo léo hơn, nên bạn tìm đủ mọi cách để có thể nói. Bạn đọc, bạn học, tìm đến triết, tâm lý, và đủ thứ hầm bà lằng khác.
    Rồi bạn sẽ nhận ra, trong lúc học về Kant và nguyên tắc thành lập của Liên hợp quốc rằng, trước khi người ta nói chuyện với nhau, các bên cần phải có thiện chí nói chuyện trước đã. Bạn sẽ nhận ra anh ta không hề muốn bạn cất lên tiếng nói. Đâu có được, phải không nè? Và từ lúc đó bạn không thể xem anh ta cao hơn được nữa. Giáo dục là một quá trình không thể đảo ngược. Bạn đã lỡ biết được rằng trên đời này có những người phụ nữ vui vẻ, tự tin, có chính kiến. Bạn đã lỡ biết được rằng ba mẹ bạn từ nhỏ tới lớn dù cãi nhau nhưng luôn lắng nghe nhau. Và bạn cũng lỡ đọc những quyển sách như “Nhẫn thạch”, cho bạn thấy sự đau khổ khi không thể nói cùng ai. Thế nên, bạn bước ra khỏi mối quan hệ đó. Rồi bạn sẽ nhận ra rằng một mối quan hệ bình đẳng có tồn tại. Bạn sẽ được nói, được nghe, được yêu thương và tôn trọng theo cách mà bạn muốn, nhưng trước tiên, bạn phải biết cách nói ra mình muốn gì. Như cô búp bê cổ nói với chú thỏ Edward Tulane ở đoạn gần cuối của cuộc hành trình của chú: “Ai đó sẽ tới, ai đó sẽ tới vì anh, nhưng trước tiên, anh phải mở rộng trái tim ra đã”.
  3. “Mẹ không cho ở chung với mẹ đâu”
    Câu nói này, mẹ trả lời khi bạn vừa mới kết thúc một đoạn tình, và bạn hỏi mẹ rằng nếu bạn không lấy chồng, thì bạn có thể về ở chung với mẹ được không. Và, mẹ nói là không, mẹ chỉ cho ở gần chứ không cho ở chung.
    Khi gõ những dòng này bạn vẫn còn rơm rớm, khỏi phải nói, lúc đó bạn đã đau lòng đến thế nào. Bạn đã xa nhà từ năm 18 tuổi, sống giữa những người xa lạ trong một thành phố xa lạ. Mỗi dịp lễ tết bạn háo hức về nhà, nhưng từ khi nghe câu nói đó của mẹ, bạn thấy hình như bạn đã không còn nhà. Bạn vẫn ấp ủ niềm hi vọng khi hỏi mẹ hỏi mẹ rằng khi sửa nhà có chừa cho mình một phòng không, mẹ nói mẹ chưa nghĩ đến, đó là lúc bạn cảm thấy mình thật sự không có nhà. Nỗi chông chênh đó ám vào những giấc mơ, nơi bạn luôn mong mỏi mình có một căn phòng riêng trong ngôi nhà của mẹ. Khi mô tả những giấc mơ đó trong lớp học tâm lý, bạn khóc. Nhưng lớp học đó cũng cho bạn sự chuẩn bị, để bạn có thể đến bên mẹ, kể mẹ nghe về giấc mơ của mình, và đòi mẹ cho bạn một chốn về.
    Mẹ bạn cũng khóc khi nghe bạn kể. Mẹ chỉ đơn giản là không biết. Bạn đã đóng vai người lớn quá tốt, đến mức mẹ quên rằng bạn cũng chỉ là một đứa con. Mẹ mua cho bạn một cái tủ, xếp vào phòng cho bạn, và bất cứ khi nào có thể, mẹ đều nói rằng “Nếu có chuyện gì thì về đây với mẹ”. Từ đó, đời bạn đã có một mỏ neo. Và bạn đã có thể ngủ ngon trong bất cứ căn phòng trọ nào, bởi từ nay bạn đã có nhà.

Giang ơi,

Vậy là ba câu nói khiến bạn đau lòng đó đều đã được giải quyết xong rồi. Hành trình thiệt là dài và gian nan nhỉ, nhưng cũng thật xứng đáng đúng hông? Mình cảm ơn bạn những năm tháng đó đã không ngã lòng, cảm ơn bạn đã gạt đi nước mắt, cảm ơn bạn đã dám từ bỏ, cảm ơn bạn đã dũng cảm đặt cược vào bản thân. Hard work pays off (and sometimes it’s not work like that ;))

Đã 12 năm kể từ khi bạn đặt chân xuống Sài Gòn và bắt đầu hành trình đi học, đi làm. Sài Gòn không còn xa lạ nữa, và bạn cũng đã bớt xa lạ với bản thân mình, phải không nè? Giang từ tất cả các vũ trụ, chúc Giang tuổi 30 trở đi sẽ tìm lại được niềm vui khi viết, sẽ có thể viết mà không âu lo, và tiếp tục kiên nhẫn trên con đường học tập của mình nhen.

Và anh Trường ở tuổi 36, đã an lòng về Giang lắm lắm. Chúc em gái thật nhiều sức khỏe, và hãy nhớ, bên cạnh những người khác, luôn còn có anh, luôn dõi theo em, thương yêu em.

Chúc mừng năm mới!

20221231

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *