Tôi ơi,
Những ngày xáo động này, lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò, biết đâu lại là một dịp hay để chúng ta nhìn lại bản thân?
Những cái tôi bé nhỏ, những cái tôi bị dập vùi, cái tôi trưởng thành trước tuổi nhịn chơi nhịn thèm vì biết ba mẹ nghèo khó, cái tôi non nớt của đứa trẻ năm nào đó liệu có yên lòng được chăng?
Lần đi chơi, đi học, kết hợp chữa bệnh này, mình được ở một cái resort có sân chơi. Có xích đu, có nhà cây, có cầu tuột và bập bênh. Mình đã chơi như chưa bao giờ được chơi, vì, đúng là mình chưa bao giờ được chơi thật.
Có những nhịp cầu năm xưa đã gãy cần phải nối. Có những nỗi buồn xuyên thế hệ mà mình không biết đến thời mình thì đã dứt chưa. Có những đứa trẻ cần được chơi, những người đàn ông cần mạnh dạn bước ra từ bóng tối, và những người phụ nữ khao khát được sống.
Mình thương mình và mong mỏi những người khác cũng được thương yêu.
—
anh hai,
hôm nay em chơi bập bênh và xích đu
cái xích đu kẽo kẹt
em sợ hình hài người lớn của em sẽ làm dây mòn và gãy ghế
cái bập bênh bằng gỗ
hai người lớn như em ngồi chơi và cái cần bập bênh bị gãy ngang
em tự hỏi có nơi nào có một sân chơi cho người lớn
hay nói đúng hơn
những đứa trẻ bị bắt lớn từ quá sớm
đến mức phải nhịn thèm khi đứng trước một cái sân chơi?
may mắn thay, chủ của sân chơi cũng là một đứa trẻ đã từng nhịn thèm
nên không bắt tụi em phải đền
Ngày mai, khi ra khỏi sân chơi này,
tụi em cũng sẽ bồi thường cho chủ sân chơi
nhưng mà
em mang ơn cô ấy, vì đã cho tụi em được làm trẻ con vô trách nhiệm một ngày.
Phan Thiết, Professor X Course, 2021
Leave a Reply