Ở nơi ấy tôi đã từng mơ thấy

Written by

in

Hôm nay tôi về lại Sài Gòn sau kì nghỉ lễ. Trời đổ mưa rất to.

Tôi cầm hai chiếc túi lớn, hai chiếc ba lô, nặng nề giữa dòng xe xuôi ngược. Grab hủy chuyến. Taxi rất đắt. Bạn thân đã xuất ngoại. Bạn trai không có. Tôi mắm môi xách chiếc giỏ nặng nề, hai chiếc ba lô phía trước và sau như một con rùa đi đến chỗ xe trung chuyển. Bàn tay muốn tứa máu.

Khi ngồi trên xe, tôi thầm nghĩ về những điều nhỏ nhặt, giản dị, những thứ mà ai cũng nghĩ đạt được chúng mới dễ dàng làm sao, chẳng hạn như một cuộc điện thoại gọi ra bến xe đón ta, một bàn tay xách giúp chiếc túi nặng, một nụ cười quen thuộc giữa chốn đông.

Tôi không phải là một người hay dựa dẫm. Nhưng hôm nay, giữa bến xe đông mà chẳng tìm đâu ra một chốn quen, tôi mới cảm giác được sự cô đơn, cảm giác lạc lõng giữa vạn người mà chẳng có lấy một người để ta tin tưởng.

Tôi thèm một cái nắm tay ấm nóng, một cái ôm ghì đến phát đau, một nụ hôn nóng rẫy đến điên đầu. Tôi thèm cảm giác được ai đó quan tâm. Tôi thèm khát được yêu thương.

Và những thứ đó, vốn dĩ vô cùng xa xỉ, lúc này.

Có lẽ tôi sẽ chẳng dùng từ nhỏ nhặt để miêu tả những điều tôi mong muốn. Chúng to lớn vô cùng, có sức mạnh vô biên. Tôi cũng sẽ chẳng dùng từ giản dị. Chúng phức tạp đến phát điên. Tôi cũng không thích dùng từ bình thường, vì chúng thật vô cùng đặc biệt.

Tôi chẳng biết phải dùng từ gì để miêu tả chúng nữa. Thôi thì chỉ để chúng thế mà thôi. Chỉ là ước mơ.

4/9/2017

 

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *