Hôm nay trăng tròn. Có điều ở Sài Gòn nhiều đèn quá, nên ánh trăng cũng mờ nhòe. Em nhớ ngày rằm ở Bảo Lộc, ở ngôi nhà cũ nơi chưa từng có đèn đường. Những đêm trăng, em bước ra sân nhà, nhìn xuống bóng mình in rõ nét trên nền đất mà nghĩ bóng trăng là bóng nắng ban trưa, chỉ có điều lúc này cảnh vật xung quanh tối đen như tấm phim âm bản.
Em những muốn mở lại bản nhạc “Ánh trăng hiểu lòng tôi”.
Em và anh từng chia sẻ với nhau suy nghĩ về việc có ai đó thấu hiểu mình như trăng, không cần nói với nhau một lời mà thấu suốt nỗi lòng. Nhưng có phải trăng hiểu lòng em, hay chính em soi lòng mình dưới bóng trăng để hiểu chính mình? Thế thì em nào có lặng yên chút nào, nói nhiều là đằng khác.
Và cũng sẽ chẳng có ai thấu hiểu mình, nếu mình không trải lòng ra. Cũng sẽ chẳng có ai yêu thương mình theo cách mình muốn, nếu mình không nói. Mỗi người chúng ta đều là những cá thể độc lập, với bức tường định kiến chất chồng trước mắt mỗi khi nhìn một sự vật. Đòi hỏi người khác nhìn một sự vật hiển hiện trước mắt giống y như mình thấy đã là điều bất khả, nói chi đến những cái không thấy được như nỗi lòng. Thế nên đòi hỏi một người thấu hiểu mình ngay cả khi mình không nói là điều rất không có căn cứ.
Có những ngày nỗi buồn cũng bỏ ta đi, anh biết không. Đó là khi không còn từ gì có thể diễn tả cảm giác trong lòng được nữa. Chỉ lặng yên và trống trải như mặt hồ một ngày không gió, như căn phòng màu trắng dùng để nhốt tù nhân, như căn phòng im lặng với giọt nước nhỏ tí tách vào chiếc lon. Sự trống trải, có thể khiến người ta phát điên.
Ngày ngày em vẫn dịch tài liệu. Bản gốc bên trái, bản dịch bên phải. Những con chữ đen rơi xuống khoảng trắng, như những viên gạch lát một con đường. Một, hai, ba, bốn. Tràn dòng ngang. Trái, phải, trái, phải. Xuống dòng. Sang trang. Xuống dòng. Sang trang. Con đường chữ dần trải dài, trải dài ra mãi.
Em nghĩ về những con đường mà chúng ta đi. Nghĩ về duyên số, về định mệnh, về những thứ đã khiến chúng ta sánh vai đi cùng nhau trên một đoạn đường, rồi đến một lúc nào đó lại tách ra đôi ngả. Em nghĩ về tốc độ của hai người đi cùng nhau. Em luôn đi nhanh, hối hả. Anh chậm rãi, từ tốn. Lại có những ngày, em chỉ lặng lẽ đi bộ cầm nước, còn anh chạy bộ vòng vòng. Có lẽ ta chỉ sánh bước khi chậm rãi, còn khi rảo bước và tăng tốc, ta chỉ có thể tập trung vào mục tiêu phía trước, chẳng còn tâm sức đâu để mà để ý người đồng hành và cảnh vật hai bên đường.
Em nghĩ về con đường của chính mình và con đường của anh. Nghĩ về những lối mòn mà xã hội đã đặt định và cách chúng ta đang vùng vẫy thoát khỏi nó để đi theo tiếng gọi của đam mê. Anh chọn cách rẽ ngang sang một lối đi khác. Em chọn cách đi hai chân trên hai con đường. Về bản chất, chúng ta rất giống nhau, đều là những kẻ mộng mơ và không an phận. Chỉ khác nhau ở chỗ phân bổ nguồn lực cho mơ và thực mà thôi.
Loài người vốn sợ cái hư vô. Kẻ nào dấn thân vào hư vô, đám đông thường tìm cách kéo họ lại. Không phải họ lo sợ gì cho kẻ ấy, chỉ là kẻ ấy khơi lên nỗi sợ trong lòng họ.
Hãy chăm lo bản thân mình thật tốt, trước khi mong chờ từ người khác. Mong anh vững vàng, và mong em cũng vậy. Để có thể đi hết con đường mình đã chọn. Một mình.
Sài Gòn, 9/8/2017
Trà Giang
Leave a Reply