Tag: feeling

  • Để tiếng kêu cứu không rơi tõm vào thinh không

    Những ngày bị stress, mình nhận ra rằng mình cũng chẳng phải là mạnh mẽ gì cho lắm. Yếu ớt lắm là đằng khác.
    Đầu mình căng, nước mắt chỉ chực trào ra. Mình sợ, sợ lắm. Mình sợ đói, sợ bị coi thường, sợ không ai cần mình. Mình muốn trốn, mình muốn ngủ, mình muốn chết, mình muốn ra ngoài ban công kia và thả mình rơi xuống, mình muốn cầm dao cứa vào tay, mình muốn lao đầu vào xe tải.
    Chết, thực ra cũng chỉ là một giấc ngủ dài.
    Mình đã nghĩ tới chuyện chết. Mình cảm thấy mình đang hoảng loạn lắm. Mình cố gắng nói với sếp, với hai người chị mà mình thân quen trong team, với bạn thân mình rằng, mình đang không ổn, mình có ý định muốn tự tử. Mình đang cố gắng giữ mình tránh xa khỏi những thứ có thể gây hại đến mình, nhưng mình không chắc. Nếu ngay cả việc sợ đói mình cũng không còn sợ, thì chẳng còn gì níu giữ mình lại với đời. Chút tỉnh táo còn lại, mình chỉ đủ sức để giữ mình tránh xa dao kéo, tránh xa xe lớn, và không đến gần cửa sổ mà thôi.
    Trong cơn mơ mình mơ thấy mình chạy trốn vào một căn nhà. Cửa sổ rộng nhìn ra một trảng cỏ ngập nắng. Sàn gỗ. Có hai cái gương để đối diện nhau. Mình nhìn hết cái này đến cái kia. Một cái gương vẫy gọi: “Vào đây, trốn vào đây này”. Mình bước đến nó, chạm tay vào mặt gương tối đen và rơi tuột vào trong, đen thẳm, hun hút. Khi chân mình chạm đất, mình ngơ ngác nhìn quanh, vẫn tối như hũ nút. Những gương mặt chôn trong những hình đa giác như những mảnh gương vỡ sà xuống đầu mình như một tấm lưới. Những gương mặt đau khổ, cười méo mó, tuyệt nhiên không có lấy một nụ cười vui. Mình khóc.
    Buổi sáng hôm ấy mình đi làm sớm. Chị đồng nghiệp rủ mình ra pantry và share cho mình nửa phần đồ ăn sáng. Hỏi han mình, rằng sao mà hôm qua lại khóc. Mình cười méo xẹo, bảo rằng em chưa làm tốt, nên bị la. Em biết em bị la là đúng, nhưng em sợ lắm. Em chỉ cần một chút động viên thôi mà. Tại sao chị ấy lại không cho em?
    Chị đồng nghiệp bảo rằng, Giang à, người ta không thể cho cái người ta không có. Bây giờ túi chị không có tiền, mà em cứ nằng nặc: “Chị Q, cho em 5 ngàn”, em thấy vậy có hợp lý hông?
    Mình cười, cảm thấy nhẹ lòng hơn. Ngồi nghe chị ấy kể chuyện của chị ấy hồi mới đi làm, về “thương”, về “từ bi”, về “đức”, “trường năng lượng”.
    Buổi chiều hôm đó, trong lúc đang căng ra viết lại cái PA, một chị đồng nghiệp khác đi qua, nói: “Giang, giãn cái mặt ra”. Một chị khác: “Giang, sao mấy bữa nay mày im quá vậy? Tại tao nói nhiều quá hả?” Và cũng chị ấy chờ mình cùng đi xuống hầm để xe, nói mình rằng “Công việc không phải là tất cả”, dù chị ấy là người làm việc chăm chỉ và năng suất gần như nhất team ấy.
    Mình cảm thấy ấm áp và may mắn quá.
    Khi mình nhận ra rằng mình cần thương người khác cả khi họ đối tốt với mình, lẫn thương họ vì lý do gì đó đã khiến họ có những hạn chế trong hiện tại, để không đối xử tốt với mình, mình bắt đầu không chống đối. Thật khó để nhận ra rằng mình cũng đang chống đối ngấm ngầm. Nhưng khi mình tỏ thái độ hợp tác, mọi chuyện có vẻ dễ dàng hơn. Mình vẫn bị la, nhưng mình bớt buồn. Mình bắt đầu cười, bắt đầu đi loanh quanh. Các chị đồng nghiệp vẫn bắt mình giãn mặt ra. Mình vẫn đang không ổn. Nhưng hi vọng là mọi thứ đang tốt lên.
    Hôm nay, sau khi chỉnh sửa lại trang thông tin cho 2 hoạt động của team, mình thấy sếp có rep một chữ “good!” nho nhỏ. Mình cảm thấy vui.
    Nghe có vẻ kì lạ khi mình nói với ai đó về cơn hoảng loạn của mình. Người ta có xu hướng giữ kín để mình mình giải quyết. Nhưng mình không muốn. Có lẽ việc làm đó bắt đầu từ việc mình nhớ về một câu nói của ai đó rằng, khi một ai đó đi đến quyết định tự tử, trước đó họ đã kêu cứu, nhưng không ai nghe. Tiếng kêu cứu của họ rơi tõm vào thinh không. Nên trong lúc còn tỉnh táo, mình cố gắng kêu cứu. Để ít ra, tiếng kêu cứu của mình có được nghe. Và may quá. Đã có người nghe.

  • Thương nhau, tay nắm lấy bàn tay

    Sau những ngày điên cuồng vì một đôi bàn tay đẹp, mình chợt nhận ra rằng, ngoài đôi bàn tay ấy, mình không thích gì hơn ở người đó hết.

    Thỉnh thoảng, ta cũng có thể chiều chuộng cơn điên của mình một tí, để sau đó có chất liệu để ra quyết định, chứ chần chừ rồi lại nuối tiếc khôn nguôi.

    Có lẽ một lúc nào đó, mình sẽ viết về những thứ có thể khiến người ta rung động, nhưng không quên bổ sung thêm một vài gáo nước lạnh tạt vô mặt rằng, coi chừng ta chỉ yêu cái thứ đó, và thế là hết một cuộc tình.

    (2016 – 2017)