Category: truyện thiếu nhi

  • Vịt con xấu xí

    Câu chuyện cổ điển này nêu lên câu hỏi về việc bắt nạt, phân biệt, và tầm quan trọng của việc trung thực với bản thân

    Source: https://www.prindleinstitute.org/wp-content/uploads/2020/07/Screen-Shot-2020-06-11-at-10.43.07-AM.png

    Tác giả: Hans Christian Andersen

    (Viết lại: Jerrry Pinkney)

    Tóm tắt

    Vịt Con Xấu Xí trông rất khác với những anh chị em của mình – chúng lấy chú ra làm trò cười và đối xử với chú một cách tàn tệ vì chú không giống họ. Chú tìm một nơi mà mình được chấp nhận như chính bản thân mình. Nơi đó không phải với vịt, gà mái hay ngỗng, cũng không phải với bà cụ cùng con mèo và con gà mái của bà. Chú ước mình xinh đẹp như những con thiên nga mà chú nhìn thấy trên bầu trời và có những người bạn không chọc ghẹo chú. Vào mùa xuân, chú đã trưởng thành và cố gắng nhập vào một đàn thiên nga. Những con thiên nga trẻ không trêu chọc chú như tất cả những sinh vật khác, mà họ đối xử với chú như chú là một trong số họ. Chú ngạc nhiên rằng những sinh vật xinh đẹp như vậy lại muốn ở bên mình. Nhưng rồi chú nhìn thấy cái bóng phản chiếu trên mặt nước của mình và thấy chú cũng là một con thiên nga xinh đẹp. Cuối cùng chú đã tìm thấy ngôi nhà của mình với những con thiên nga và đã được yên bình khỏi mọi điều chế giễu và nhạo báng mà chú đã phải chịu đựng trong quá khứ.

    Video đọc truyện

    Hướng dẫn thảo luận triết học

    MELANIE STUART

    Vịt Con Xấu Xí bị các thành viên trong gia đình phân biệt đối xử bởi chú không giống họ. Chú  liên tục bị những con vịt và các thành viên của bất kì nhóm động vật nào mà chú cố gắng tìm một mái nhà với chúng, chẳng hạn như  gà mái và mèo, trêu chọc, bắt nạt, và thậm chí làm chú bị tổn thương về thể chất. Thậm chí cả con người cũng xấu xa với chú. Tình trạng của chú giống như một đứa trẻ bị một người bạn cùng lớp bắt nạt ở sân trường. Đứa trẻ bị bắt nạt bằng lời nói và / hoặc về mặt thể xác vì những thứ mà trong mắt những kẻ bắt nạt là những khác biệt không thể chấp nhận được như mặc các loại quần áo khác nhau, có cách nghĩ khác, hoặc đơn giản là nhìn khác nhau. Đây là một hình thức phân biệt đối xử vô lý. Trong khi một số hình thức phân biệt đối xử có thể là vô ý, thì hình thức của phân biệt đối xử trong câu chuyện này, như trường hợp với kẻ bắt nạt trong sân trường, là có ý thức và cố ý. Phân biệt đối xử là một dạng thành kiến, bao gồm cảm giác thù địch, phản đối hoặc thờ ơ, cũng như niềm tin vào sự kém cỏi hơn về mặt đạo đức, trí tuệ hoặc kỹ năng của người hoặc nhóm người bị nhắm làm mục tiêu. Câu chuyện đặt ra một trường hợp thành kiến ​​cố chấp, hung hăng theo cách khiến sự tổn hại của sự phân biệt đối xử đó trở nên rất rõ ràng.

    Câu hỏi thảo luận triết học

    1. Tại sao các loài động vật khác lại gọi Vịt Con Xấu Xí là xấu xí? Họ đã nói gì khi họ gọi chú là xấu xí? Liệu việc trông khác biệt có khiến cho ai đó xấu xí?

    2. Tại sao một người nào đó trêu chọc / bắt nạt / đem những người trông khác với họ ra làm trò cười?

    3. Có tình huống nào mà việc đánh giá ai đó qua ngoại hình của họ là chấp nhận được không? (Ví dụ như các cuộc thi sắc đẹp, thời trang, phỏng vấn xin việc…) Điều khiến cho những tình huống này khác với trường hợp của Vịt Con Xấu Xí là gì?

    4. Liệu bạn có phải trông giống như những người xung quanh mình để phù hợp với họ?

    5. Tại sao Vịt Con Xấu Xí phải tìm thấy những con chim trông giống như chú để biết và cảm thấy thoải mái với việc mình là ai?

    6. Liệu việc một người trông như thế nào từ bên ngoài có quyết định rằng họ là ai?

    NGUYỄN THỊ TRÀ GIANG dịch


    Nguồn: https://www.teachingchildrenphilosophy.org/BookModule/TheUglyDuckling

    Bài viết đã đăng tại: http://triethoc.edu.vn/vi/chuyen-de-triet-hoc/triet-hoc-cho-tre-em/vit-con-xau-xi_834.html

  • Bàn tay hôn – The kissing hand

    Năm học mới đã bắt đầu trong khu rừng, nhưng Gấu mèo Chester không muốn đi học. Để xoa dịu nỗi sợ của Chester, Mẹ Gấu Mèo chia sẻ với cậu một bí mật của gia đình được gọi là Bàn tay hôn, để đảm bảo với cậu rằng tình yêu của bà sẽ luôn luôn có mặt bất kì khi nào thế giới của cậu trở nên đáng sợ.

    Bé Gấu mèo Chester đứng bìa rừng và khóc với mẹ: “Mẹ ơi, con không muốn đi học. Con muốn ở nhà với mẹ. Con muốn chơi với bạn của con, chơi đồ chơi của con, đọc sách của con, chơi xích đu của con cơ. Mẹ ơi, mẹ cho con ở nhà với mẹ đi mà”.

    Mẹ Gấu mèo cầm tay Chester lên và hôn lên tai bé. Bà nói thật dịu dàng:

    “Con yêu à, đôi khi ta phải làm điều ta không muốn làm. Ngay cả khi điều đó lúc đầu có vẻ lạ lẫm và đáng sợ. Nhưng con sẽ thích trường học sớm thôi.

    Con sẽ làm quen với bạn mới, chơi đồ chơi mới, đọc những quyển sách mới, chơi xích đu mới.

    “Thêm vào đó”, mẹ Gấu mèo nói tiếp

    “Mẹ có một bí mật tuyệt vời, có thể khiến những đêm của con ở trường cũng ấm áp và đầm ấm như ngày của con ở nhà.”

    Chester lau nước mắt và nhìn mẹ đầy háo hức:

    “Một bí mật ạ? Bí mật gì thế mẹ?”

    Mẹ Gấu mèo nói:

    “Một bí mật rất cổ xưa. Mẹ được nghe từ mẹ của mẹ, và bà thì lại được nghe từ mẹ của bà. Nó được gọi là “bàn tay hôn”.”

    “Bàn tay hôn? Cái gì thế hả mẹ?”

    “Để mẹ chỉ cho con xem nhé” – Mẹ Gấu mèo đáp. Rồi bà cầm lấy tay trái của Chester và xòe những ngón tay nhỏ ra, cúi mình đặt vào lòng bàn tay cậu một nụ hôn.

    Chester cảm thấy nụ hôn của mẹ lan tỏa từ bàn tay lên tới cánh tay, rồi lan đến tận trái tim. Thậm chí cả bộ lông xám và đen của cậu cũng râm ran với cảm giác ấm áp lạ kì.

    Mẹ Gấu mèo mỉm cười. Bà nói với Chester:

    “Từ giờ, bất cứ khi nào con cảm thấy cô đơn và cần một chút tình yêu từ gia đình, hãy áp tay lên má và nghĩ: “Mẹ yêu con”, và nụ hôn của mẹ sẽ chạm lên khuôn mặt của con, bao bọc con với suy nghĩ ấm áp đó.

    Bà nắm lấy tay Chester và xếp những ngón tay của cậu gói lấy nụ hôn của bà. Bà nói đùa:

    “Nào, bây giờ thì cẩn thận đừng làm mất nó nhé.

    Nhưng đừng lo, khi con mở tay ra để rửa thức ăn, nụ hôn của mẹ vẫn còn ở đó. Mẹ đảm bảo đấy”.

    Chester yêu bàn tay hôn của mình quá. Giờ đây cậu đã biết tình yêu của mẹ sẽ theo cậu đi bất cứ đâu, thậm chí cả khi đến trường.

    Đêm đó, cậu đứng trước cổng trường và suy nghĩ trầm tư.

    Bất chợt, cậu quay sang mẹ và cười:

    “Mẹ ơi, mẹ đưa tay cho con đi.”

    Chester đặt tay mẹ lên tay mình, và xòe bàn tay to thân thuộc ấy ra. Rồi cậu cúi mình, đặt vào lòng bàn tay mẹ một nụ hôn.

    Cậu nói với mẹ:

    “Giờ mẹ cũng có bàn tay hôn rồi đấy”

    Và cậu nói thật dịu dàng: “Tạm biệt”, “Con yêu mẹ”, rồi nhảy nhót quay đi.

    Mẹ Gấu mèo trông theo Chester chạy vụt qua một cành cây rồi vào trường học.

    Và khi tiếng cú huýt vang lên trong ngày đầu năm học mới, bà áp tay trái lên má mình và mỉm cười.

    Hơi ấm từ nụ hôn của Chester lấp đầy trái tim bà với những ngôn từ đặc biệt. “Chester yêu mẹ”, nó hát, “Chester yêu mẹ”.

    CON YÊU MẸ.

    Source: http://www.storylineonline.net/kissing-hand/

    Người dịch: Trà Giang

    TPHCM, 16.05.2017