Category: music

  • Dạ khúc

    1. Thị trấn
    Mình đã bắt đầu quên đếm số năm mình ở Sài Gòn, nhưng mỗi độ đông về, khi gió lùa qua hàng cây xao xác, nắng vàng hoe và trời bắt đầu se, mình thường mỉm cười nhìn lên bầu trời và tự nhủ: Thế là một năm nữa lại qua.
    Cái không khí đầu đông ấy gợi cho mình một cảm giác kì lạ, bởi nó nhắc nhớ nhiều về quê nhà, cái phố núi nhỏ xíu buồn buồn, mỗi độ đông về lại vàng rực sắc hoa dã quỳ trên những triền dốc. Đó là mùa mà cỏ dại cũng nở đầy hoa. Trên nền cỏ lá xanh rì, điểm chút sắc trắng của xuyến chi, sắc cam của hoa rau sam, những nụ đỏ rực rỡ của dâm bụt, rồi những bông thạch thảo nhiều màu, và màu trạng nguyên, đỏ nhức nhối.
    2. Sayonara daisuki nahito
    Cái không khí ấy cũng mang về nhiều kỉ niệm của mối tình đầu. Mình quen cậu ấy vào cuối hạ, những ngày vui vẻ và đầm ấm nhất là những ngày đông đầu tiên ở đất Sài Gòn, và chia xa vào đầu mùa hạ năm sau.
    Có lần cậu ấy hỏi mình: “Tại sao lại chọn T?”. Mình trả lời đơn giản: “Bởi vì T xuất hiện đúng thời điểm”. Cậu ấy nhìn có vẻ hơi buồn buồn với câu trả lời của mình. Mình nghĩ rằng, hình như lúc đó cậu ấy luôn là người yêu thương mình nhiều hơn, còn mình thì cứ nhàn nhạt, ơ thờ. Khi tình dần nhạt, những tin nhắn dần thưa, mình là người gửi tin nhắn cuối cùng: “T à, tụi mình dừng ở đây nhé”. Tin nhắn không có hồi âm, và mình tự hiểu rằng mối quan hệ đã đến hồi kết thúc.
    Mối tình đầu kết thúc một cách lửng lơ, không có đến một lời chia tay, để mình day dứt mãi nhiều năm sau đó, để dồn sức yêu thương trân trọng những người đến sau như bù cho cả thiệt thòi của người đến trước. Không biết bao lần mình tự hỏi, liệu mình có từng yêu cậu ấy, hay chỉ là một sự xuất hiện đúng lúc mà thôi? Nếu không phải là cậu ấy, mà là một người khác thì sao?
    Một năm rồi hai năm trôi qua. Vào cuối năm thứ hai sau khi mối quan hệ kết thúc, mình gửi cậu ấy một tin nhắn chúc mừng Haloween trên Facebook. Tin nhắn không có hồi âm. Mình vốn đã định add friend với cậu ấy, rốt cuộc vì chuyện đó mà request không được gửi đi. Mình chỉ lặng lẽ stalk FB cậu ấy thôi.
    Ba năm rồi bốn năm. Mình học xong đại học và đi làm. Chỗ mình làm nằm trong khu vực mà hồi xưa mình và cậu ấy thường gặp nhau. Mình có một người bạn quen một cô gái người Đà Lạt; sau khi hai người chia tay, bạn mình từ chối mọi chuyến đi đến Đà Lạt. Nếu mình mà áp dụng cách đó, có lẽ mình phải bỏ Sài Gòn mà đi mất, bởi vì mỗi ngày đi làm, mình đều đi qua chính con đường mà mình và cậu ấy đã từng đi, nhìn chỗ mà mình lén hôn cậu ấy lần đầu tiên, và chứng kiến những chỗ tụi mình hẹn hò nay lần lượt sang tên đổi chủ. Ở góc ngã tư Cộng Hòa – Hoàng Hoa Thám nhìn qua giờ chình ình một cái cầu vượt án ngữ tầm nhìn, chẳng còn thấy được chỗ cậu ấy từng đứng trước Lotteria để chờ mình nữa. Khi nhìn tấm biển Maximart bị hạ xuống để thay bằng Vinmart, mình thầm nghĩ: “T à, rốt cuộc thì những thứ gắn với kỉ niệm của G với T hồi đó đều đã đổi thay”.
    3. Nghìn trùng xa cách
    Năm năm. Mình quay cuồng trong guồng quay của một cô gái công sở bận rộn. Đi làm ở văn phòng. Dịch bài ở nhà. Đi học. Hẹn hò. Chia tay. Kết thúc một mối quan hệ dài hơn ba năm, vui nhiều buồn lắm. Mình tìm kiếm cảm giác tự chủ và sự tự do.
    Dần dà, mình biến thành một dạng lý trí khủng khiếp. Mình thích cảm giác bận rộn và mọi việc nằm trong tầm kiểm soát. Nhưng ở đâu đó, có một bánh xe bị long ra.
    Có một khoảng thời gian mình bị rối loạn giấc ngủ. Giờ ngủ cứ lùi dần mãi về sáng, chạy xa khỏi mình. Ban đầu là thức đến 1-2h. Sau đó là 3-4h. Rồi đến 5h, 6h. Có những ngày mình ngủ 1-2h, có những ngày thức trắng. Mình vẫn đi làm, vẫn dịch bài, vẫn đi học. Nhưng mình thấy sao cạn kiệt sức lực quá, cả sức lực sáng tạo lẫn sức lực để yêu.
    Mình mơ thấy biển. Mình thèm được dìm nơi đáy biển sâu. Mình gửi bài “Có một dòng sông đã qua đời” cho đứa bạn thân, dặn nó “Nếu tao chết nhớ bật bài đó ở đám ma tao”.
    Mình mơ thấy mình được ôm, mình mơ điều giản dị như vậy đó.
    Và một ngày nọ, mình mơ thấy T. Lần đầu tiên, sau rất nhiều năm kể từ lần cuối mình gặp bạn ấy.
    Mình từng đọc một bài chia sẻ của nhạc sĩ Quốc Bảo về bài hát “Nghìn trùng xa cách” của Phạm Duy. Nguyên đoạn status đó như sau: “Một dịp đã lâu, ngẫu nhiên gặp bác Phạm Duy ăn sáng ở Ciao Books, tôi hỏi: “Chuyện đôi ta buồn ít hơn vui, mà bác trả là trả buồn hay trả vui ạ?” Nhạc sĩ trả lời: “Tous. Trả hết, khóc cười buồn vui trả hết, vứt đi hết. Đã xa cách rồi thì giữ làm gì.” Mình tâm đắc với lối suy nghĩ đó lắm. Vậy nên, “Trả hết cho người, cho người đi”. Mình đã nghĩ như thế khi quyết định nhấn nút Add friend trên trang FB của T. Trang FB mà mình đã stalk muốn mòn mấy năm qua. Một phần quyết tâm đến từ việc mình mơ thấy T vào đêm hôm trước. Mình đã chuẩn bị tinh thần nhận một cục lơ như ba năm trước, nhưng lần này cậu ấy accept. Tay mình run khi gõ những dòng chat với cậu ấy.
    Rốt cuộc thì, mình cũng phải đặt một dấu chấm hết cho sự day dứt này chứ nhỉ.
    4. Hello, goodbye and hello
    Giờ thì, T đứng trước mặt mình, chững chạc hơn nhiều so với ngày xưa mình nhớ. Giọng nói dù qua điện thoại hay trực tiếp thì vẫn nhỏ nhẹ và dịu dàng. Buổi chiều Bảo Lộc đầy gió.
    Mục đích cuộc gặp chỉ là gửi một cuốn sách. T đang vội, tụi mình cũng chẳng có gì nhiều để nói với nhau. Vài câu vô thưởng vô phạt về chủ đề cuốn sách, về việc nhà của cậu ấy.
    Thay vì đáp lại cái bắt tay chào tạm biệt của T, mình đã bước tới và choàng tay ôm cậu ấy thật chặt. Mình không biết mình thật sự muốn gì, mình cũng không muốn biết. Nhưng mình muốn, một lần nữa, được ôm cậu ấy. T có vẻ ngơ ngác, (có lẽ cũng như cái lần mình quay lại hôn lên má cậu ấy trước Lotteria), liên tục hỏi mình: “Sao thế G? Sao thế?”. Mình vùi mặt vào vai T, có cảm giác ấm áp thân quen. Mắt mình cay, và mình thấy nghẹn khi nói: “Giang xin lỗi”, và “Gặp T như thế này G rất vui”.
    Mình không biết cậu ấy có cười không nữa. Nhưng mình cảm giác vòng ôm của cậu ấy siết chặt hơn, và mình nghe cậu ấy nói nhỏ: “T cũng xin lỗi G”.
    Mình mỉm cười, cậu ấy cũng cười.
    Và tụi mình chính thức chia tay.
    24.11.2017