Category: chuyện mình

  • “Cuộc đời này có được mấy lần mười năm?”

    Và bài viết này, là cho Mười năm lần thứ ba (2015-2025)

    Năm 2025 đánh dấu 10 năm Giang sống cuộc đời của một người đi làm toàn thời gian, cũng là 10 năm Giang làm nghề Nhân sự. Tháng 3 này Giang sẽ bước sang một lĩnh vực mới (sẽ được kể sớm thôi), và có lẽ đây là lúc thích hợp để nhìn lại con đường sự nghiệp của mình một thập kỉ qua.

    Có một cái meme khá nổi tiếng về Plan và Reality như thế này:

    Ở năm 3 và năm 4 Đại học, mình bắt đầu hành trình tìm việc. Kinh nghiệm làm việc “trắng trơn”, mình chật vật với việc “chẳng có gì” để viết vào CV. Mình tham gia ứng tuyển vào những chương trình Quản trị viên tập sự (MT), với hi vọng mơ hồ rằng quá trình chọn lựa kéo dài và đa dạng hình thức sẽ giúp mình thể hiện được nhiều hơn. Mình không trở thành MT, nhưng recruitment board giới thiệu cho mình một vị trí khác trong lĩnh vực Nhân sự, đánh dấu bước chân đầu tiên với nghề.

    Ở lần tìm việc thứ 2 khi đã có 1.5 năm kinh nghiệm, mình vẫn loay hoay, nhưng lần này đã có người giúp mình cách kể về những thành tích mà mình đạt được. Quy trình tuyển dụng đơn giản một cách đáng ngạc nhiên, chỉ có một lần trò chuyện qua Facebook và một lần phỏng vấn với hiring manager. Mình được nhận, mà cũng không biết tại sao mình được nhận.

    Lần thứ ba, mình không tìm việc mà việc tìm đến. Một bạn TA (đồng nghiệp cũ) nhắn hỏi một vị trí bạn thấy phù hợp với mình. Mình (vẫn) không có kinh nghiệm trong công cụ được đề cập trong JD, nhưng mình đã chủ động gợi ý để các bạn cho mình bài test đánh giá. Bài test ấy, sau này mình được biết từ một người trong hiring board, là đã giúp mình trở nên nổi bật hơn cả về cách tiếp cận vấn đề và thái độ nghiêm túc với cơ hội này so với một ứng viên rất dày dặn kinh nghiệm khác.

    Lần thứ tư, gần đây nhất, một người anh đồng nghiệp giới thiệu một vị trí nội bộ. JD không rõ ràng lắm, và mình (vẫn) thiếu kinh nghiệm ở một mảng trong công việc đó, nhưng mình vẫn muốn thử. Người anh nói rằng mình chỉ cần tập trung vào bản thân, còn vị trí đó chấp nhận một bạn “fresh”.

    Và, mình đã kể câu chuyện của mình, cả công việc và ngoài công việc.

    Mình kể về sở thích của mình với truyện trinh thám, với Sherlock Holmes, và sự tò mò bất tận của mình. Mình kể về 10 năm làm dịch giả, như một cách để mình giữ bản thân được cập nhật với các thông tin mới trong nghề. Mình kể về quá trình mình nhận diện, tiếp cận và giải quyết những vấn đề ở đây, những thất bại, những cản trở, và mình đã giải quyết được phần nào, vẫn bế tắc với phần nào.

    Mình hỏi interviewer về những thái độ mà họ khuyến khích và không khuyến khích trong team. Về vấn đề mà họ đang cần giải quyết, về những điều khiến họ thấy khó khăn nhất ở cương vị hiện tại.

    Interviewer vòng trước trở thành mentor cho vòng sau, giới thiệu thêm tài liệu, giới thiệu người cho mình gặp, cho mình thêm thông tin, hướng dẫn, và rất nhiều động viên để mình mỗi lần trò chuyện lại thấy thoải mái thêm một chút, cởi mở hơn một chút.

    Bác interviewer vòng 1 đã giới thiệu mình với interviewer vòng 2 rằng, “she is the kind of person who will shakes every branch of the tree to find the answer”. Và bác đã chào mừng mình vào team: “Welcome, Giang Sherlock”. Mình cười, nói với bác rằng cùng lắm mình chỉ giống Kindaichi thôi 😀 Vì Kindaichi trẻ hơn và “junior” hơn.

    Đó cũng là khoảnh khắc mình nhận ra một thập kỉ đã qua, đứa trẻ tò mò trong mình cuối cùng cũng đã có được sự tự tin bước ra chào thế giới.

    Ở chặng đường mới này, mình mang thêm một căn tính mới, mình đặt tên bạn ấy là Lamy, “sparkling shiny”, và cũng mang âm hưởng của màu xanh lam mà mình yêu thích. Giang Nguyễn vẫn ở đây, không hề mất đi, và Lamy sẽ cùng bạn ấy tiếp tục trên chặng đường sắp tới.

    Chào bạn, Lamy.

    2025.02.22

  • 20240404 Mình nói gì khi học cùng mẹ cha?

    Khi mình còn nhỏ, và ngay cả bây giờ, câu cửa miệng của mẹ là “làm cái đó coi chừng…”. Nó là cách mẹ bảo vệ mình khỏi những thứ mà mẹ nghĩ là nguy hiểm, như tai nạn, như sự khác người, sự dèm pha của người đời, như nước sôi, mụn nhọt, bệnh tật, vân vân và mây mây. Thế giới này đầy rẫy hiểm nguy trong mắt mẹ, mẹ chỉ muốn mãi ôm tụi mình trong tay.

    Năm 2006-2007 khi ba mua cho chiếc máy tính đầu tiên và nối mạng, ba mẹ nói “lên mạng không được chat lung tung với người lạ, coi chừng bị lừa”. Mình vẫn chat với người lạ, có bạn trở thành bạn thân thiết cả mười mấy năm nay, dĩ nhiên là không nói cho ba mẹ biết. Không gian mạng khi ấy là một chốn an toàn để né khỏi những ánh mắt dò xét của phụ huynh, và mình tận hưởng nó lắm lắm.

    Rồi lại hơn mười năm nữa qua đi và mình trở thành người lớn. Việc lên mạng giờ đã đơn giản đến mức chỉ cần mở một chiếc điện thoại và nhấn vào một cái nút. Mẹ cũng đã có tài khoản Facebook, và mình trở thành “Bạn bè” với mẹ. Giờ đây thì mình trở thành người nói “coi chừng…”

    Mẹ ơi, lên mạng đừng nói chuyện với người lạ coi chừng bị người ta lừa. Coi chừng, đừng nhấn vô mấy cái đường dẫn bậy bạ, mất tài khoản như chơi. Đừng nhấn vô quảng cáo. Đừng đừng và đừng.

    Rồi mình nhận ra mình trở thành phiên bản bất lực của mẹ ngày xưa. Mẹ đang làm gì đó ở một nơi mà mình không biết, mà cái thế giới đó, mình lăn lộn trong đó trước mẹ cả chục năm, mình rành nó hơn mẹ chớ! Nhưng mình làm được gì khi mình ở cách mẹ 200 cây số, và mẹ thì chẳng biết chia sẻ màn hình để mình hướng dẫn từ xa cho mẹ.

    Lần này mẹ xuống Sài Gòn khám bệnh hai ngày, mình sau nhiều chần chừ đã ngỏ lời để mẹ cho mình hướng dẫn mẹ dùng điện thoại thông minh cho an toàn (theo chuẩn của mình).

    Buổi đầu tiên, mình bất ngờ khi được biết mẹ ngoài những thứ mình thấy mẹ thường làm (chụp ảnh, lướt Facebook, chat với con, coi Youtube, đọc Báo Mới), hóa ra mẹ đã biết viết vào app Ghi chú, dùng nó để ghi đơn đặt hàng và ghi sổ nợ, dù lẫn lộn file và folder. Với một chút so sánh về sổ giấy và sổ điện tử, mẹ nắm bắt rất nhanh. Mẹ có một niềm háo hức được ứng dụng cái máy nho nhỏ trong tay, chứ không phải khư khư quyển sổ như hình ảnh mình thường thấy.

    Buổi thứ hai, mình giới thiệu mẹ học tiếng Anh bằng ứng dụng Duolingo. Mẹ vẫn còn nhớ được một số từ đơn giản, và nói thêm là hồi lớp Ba anh Hai đã dạy mẹ. Lại là một điều bất ngờ khác! Hóa ra, anh Hai mình đã được tiếp cận tiếng Anh từ sớm ở trường tiểu học, dù lớp tiếng Anh đó bị gián đoạn do không tìm được giáo viên (năm 1996-97, Bảo Lộc vẫn là một vùng núi hẻo lánh). Mình mang ơn điều đó, vì như một sự tiếp nối, ba cũng đã cho mình đi học tiếng Anh từ lớp Ba dù trường tiểu học của mình không dạy, tạo cho mình lợi thế cạnh tranh rất lớn so với bạn bè từ đó và mãi sau này. Mẹ nói mẹ có bảo dì học tiếng Anh, vì con dì lấy một người nước ngoài và cháu dì thì nói tiếng Anh ở nhà mà lắm khi dì cũng chẳng hiểu. Mình nói, nếu mẹ có thể hiểu một chút xíu tiếng Anh, việc đi nước ngoài sẽ dễ chịu hơn rất nhiều. Mẹ nghe vậy thì háo hức lắm 😀

    Hôm nọ, trong một cuộc trò chuyện về tình hình ứng dụng AI, mình đã nói với bạn mình rằng mình đang phải áp dụng parental control với tài khoản Youtube của mẹ, để tránh mẹ bị gợi ý những thông tin sai lệch. Tụi mình cười ồ, nhưng ngay sau đó, mình cảm thấy buồn, vì tuy chẳng làm gì, mẹ vẫn bị làn sóng công nghệ này ảnh hưởng rất lớn, mà mình thì lại chẳng ở đủ gần để đồng hành cùng mẹ trên thế giới mạng. Nhưng cũng như mình ngày xưa, mẹ đã học cách xoay sở và tự bảo vệ bản thân ở đó. Cái mình có thể làm, là bớt dọa mẹ bằng “coi chừng” và cho mẹ sự tự tin rằng “sai cũng được, tụi con ở đây sửa lỗi cùng mẹ”.

    Giang Nguyễn

    20240404

  • Làm vườn nửa mùa

    Người ta nói có thể đưa con khỉ ra khỏi cánh rừng, nhưng không thể đưa cánh rừng ra khỏi con khỉ. Bạn Giang, với tư cách là một homo sapiens – vượn trần trụi, cũng loay hoay với việc sống trong vườn thú người và tìm cách đưa cánh rừng xa xôi đâu đó ở gần mình bất cứ khi nào có thể. Có thể vì cánh rừng vẫn ở đâu đó trong mơ, được cài đặt thành một biểu tượng cho những điều chưa biết tới và cần khám phá.

    Mình nhớ giữa những ngày hoang mang với cảm giác vô dụng ngập tràn, mình đã trồng một cây mồng tơi trong ly giấy, với niềm an ủi rằng ít nhất mình còn có ích bằng cách cung cấp CO2 cho nó quang hợp. Mình tưới tắm cho những cái cây không phải của mình, cả ở công ty và ở nhà. Đến khi mình có một chiếc loggia ở chung cư, mình đã không thể kìm được niềm háo hức đi mua chậu mua cây, tưới nước bón phân, nhìn tụi nó lớn lên.

    Những cái cây thành phố, co cụm trong những trong chiếc chậu thiếu đất và không gian thiếu nắng, cạnh tranh ánh sáng với quần áo đang phơi, được tưới bằng những giọt nước máy trong vắt nhiều khi còn nồng mùi clo, èo uột trong mớ phân bón hóa học. Có ông anh nhà trên tầng cao có sân thượng, đầu tư hẳn một vườn rau cho con gái. Một tháng 500 ngàn tiền nước, trồng 4 tháng được 4 trái bầu. 500 ngàn một trái, còn mắc hơn rau hữu cơ loại mắc nhất. Ổng kể vậy, mình chỉ cười.

    Bởi, biết tính toán làm sao cái giá của cảm giác mà cây cỏ mang lại giữa những bức tường bê tông này. Cảm giác mình gìn giữ một chút xíu màu xanh, dù là bé nhỏ. Cảm giác, dù không tuân theo lịch trình của nhà nước và ai đó đề ra, kiểu khuyến khích đẻ trước 30 tuổi, nhưng mình vẫn đang chăm sóc cho cái gì đó ngoài bản thân mình. Thị trường indoor plant lớn mạnh, thị trường pet caring services lớn mạnh, như một chỉ dấu cho việc “đám trẻ bây giờ” đâu có vô trách nhiệm khi chọn không sinh con hay trì hoãn sinh con, nhưng nhu cầu chăm sóc đã được chuyển thành một hình thức khác.

    Mà indoor plant với pet còn tốn công chăm kha khá, hổng ấy mình chuyển xuống nuôi chó đá hay bắp cải luôn ha? Chi phí vận hành đỡ tốn hơn nhiều á.

    20240316

    Giang Nguyễn

  • #1 Cảm giác tội lỗi khi ngồi không

    Dành tặng mình, và những bạn đang trong giai đoạn career break

    Cho đến lúc này, mình đã nghỉ việc được gần 2 tháng. Cách đây vài hôm, bạn chung nhà hỏi mình sao chưa học SQL, và learning path về Front-end của mình tại LinkedIn learning vẫn chỉ dừng lại ở 1/9 bài bài từ 3 tháng nay. Đầu mình tự động bổ sung thêm một đống vào not-done-list, và cảm giác tội lỗi kéo tới khiến mình cảm thấy khó thở. Một mặt, mình thấy xấu hổ vì không hoàn thành mục tiêu đề ra, mặt khác, một con bé trong mình đang kêu gào đòi được chơi và được ngủ.

    Hôm nay, mình nhớ tới một bài tập mà một người thầy đã dạy, nên ngồi làm rồi viết lại cho bà con tham khảo.

    Bài tập là, bên cạnh TO DO list, hãy thử liệt kê DONE list, NOT DONE list xem, để công bằng với mình chút nào!

    Trong gần 2 tháng vừa rồi:

    DONE List:

    1. Tiếng Hoa căn bản, biết đọc pinyin và phát âm được vận mẫu, thanh mẫu và 4 dấu thanh 😉
    2. Học lý thuyết lái xe B1
    3. Nộp hồ sơ hưởng trợ cấp thất nghiệp
    4. Hoàn thành site-check cho dự án du lịch (nhóm X)
    5. Về nhà thăm mẹ 1 lần
    6. Đi du lịch 1 lần
    7. Làm thẻ thư viện
    8. Giai đoạn 1 của 1 dự án freelance BI (mình)

    NOT DONE (những thứ mình đang tính làm/bị kêu làm mà chưa làm)

    1. Dịch 2 bài cho về Kinh tế học hành vi (nhóm Y)
    2. Learning Path về FE (mình)
    3. Learning Path về BI (mình)
    4. Kế hoạch làm Youtube content (nhóm Z)
    5. Làm bài tập vẽ ở lớp chị Thư (mình)
    6. Học trước lý thuyết BA cho khóa học (mình)
    7. Side-project BI (mình)

    Hmmm, hình như có gì đó không đúng thì phải. Mình đâu có rảnh, mình đâu có nghỉ??? Mình bận kinh khủng nữa là đằng khác. Thế thì tại sao mình lại thấy tội lỗi?

    Hình như là, mình tưởng mình thấy tội lỗi khi người ta làm việc mà mình ngồi chơi, nhưng hóa ra mình thấy tội lỗi cho bản thân mình kìa. Nghe mình nghỉ việc, bà con thương mình, sợ mình quen bận rộn, giờ rảnh quá thì tội nên rủ mình làm hết cái này tới cái kia, cái nào cũng thú vị mới chết (haha). Mình cứ liên tục bị lôi kéo về nhiều nhóm khác nhau, cái list việc cần làm cứ dài thêm, chồng lên trên những việc quan trọng mà không gấp của mình bữa giờ,

    Mà, hình như con quỷ lười trong mình nó không muốn làm. Nó cứ đòi hoàn hảo, thời điểm hoàn hảo, sức lực hoàn hảo. Làm ất ơ thì nó không cho công bố, nó sợ bị chê, bị chửi, nên nó quyết định khỏi làm luôn!

    À há, túm được đuôi mày rồi nha con quể. Giờ tao viết ra rồi nè, công bố mặt mũi mày ra rồi nè. Mai tao làm bầy hầy tao cũng công bố luôn cho mày biết mặt nghe chưa.Tao cũng sẽ mặt dày đi nói với mấy anh chị khác trong các nhóm, anh chị ơi, em lười quá, nếu không quan trọng thì hổng ấy mình cạch mặt em ra luôn được hông? Hông thì, mình ngồi lại đây, cho em cái lịch hẹn, mình đặt các viên đá chỉ mốc (milestone) rồi ủn mông em nha, làm một mình em cũng hơi làm biếng á.

    Vậy đi hen, giờ thì ngủ thôi.

  • Tô chén cọc cạch

    Hồi mình mới xuống Sài Gòn mười năm trước, mình được một bác người quen của mẹ cho một cái chén sứ Minh Long trắng, một đôi đũa. Mình được anh họ cho cái nồi cơm điện cũ, và dùng chung nồi với bạn cùng phòng.

    Những năm sau đó, mình chuyển từ việc sống chung với bạn sang sống một mình. Mình lần lượt mua thêm một cái chảo, một cái nồi nấu canh. Những cái tô, cái đĩa mình có là đồ khuyến mãi khi mua gia vị. Đi làm được hai năm thì sếp tặng thêm một đôi đũa và một cái thìa. Gần như mỗi năm đi làm, mình lại có thêm một cái ly sứ công ty hoặc bạn bè tặng. Và mình có thêm một cái ly thủy tinh, được khuyến mãi lúc mua bia.

    Vậy đó, cái kệ chén của mình không hề giống những hình ảnh quảng cáo kệ chén trên mạng, nơi những chiếc chén và đĩa đều chằn chặn xếp cạnh nhau. Mình gặp khó khăn trong việc xếp tụi nó cho gọn gàng. Chồng chéo, lộn xộn, chật chội, va đập, vài cái ra đi, vài cái vẫn kiên gan ở lại.

    Mình nghĩ về những người xung quanh, về sự khác biệt, và thầm nhủ, thôi thì cọc cạch cũng đâu có sao.

    Và mình vui vẻ lôi cái tô-chén-đĩa-ly đi pha một gói bột ngũ cốc hạt chia.

    Nói chứ cũng cần cái kệ chén bự hơn thật :)) Có ai có cao kiến nào về kệ chén thì chỉ mình với.

    Phụ lục:

    Sau đây là những thứ mình được cho/tặng:

    1. Nồi lẩu, khuyến mãi lúc mua bếp từ, mình dùng nó làm nồi hấp kiêm thau rửa chén
    2. Nồi nấu canh, được mẹ của bạn mua cho
    3. 1 trong 2 cái chảo, cũng được mẹ của bạn mua cho
    4. 2 cái tô khuyến mãi lúc mua hạt nêm
    5. 1 cái chén khuyến mãi lúc mua hạt nêm
    6. 1 cái chén được cho lúc chuyển nhà từ phòng trọ cũ
    7. 1 cái chén được bác bạn thân của mẹ cho lúc mới xuống học đại học
    8. 1 cái chén nước chấm, 1 cái chén màu đen, 1 cái chén loe miệng, sót lại từ cuộc chuyển nhà chung nào đó mà người ở cùng không dọn

    Sau đây là những thứ mình mua:

    1. 10 cặp đũa inox, vì có bạn tới chơi mà nhà không đủ đũa =))
    2. 2 cái chảo không dính, cả 2 đứa nó đều đã được nghỉ hưu
    3. 1 cái nồi inox 2 đáy để mình nấu canh
    4. 1 cái chảo chữ nhật để làm trứng cuộn
    5. Vài cái hộp nhựa chữ nhật của Hachi Hachi, để đựng đồ ăn trong tủ lạnh, rất kín và không có rong cao su
    6. 1 cái hộp nhựa kèm rổ của Hachi Hachi, mang tiếng để hấp đồ ăn chứ mình hay đựng rau quả trong tủ lạnh cho không bị đọng nước ở đáy
    7. 1 bộ hộp ăn cơm 3 cái của Lock and Lock, hàng khuyến mãi

    Kể ra thì, mình mua đâu có nhiêu đâu chời :))